Thấy Thần Hy gật đầu, Thang Huệ Quyên ở cửa, lớn giọng gào lên:
“Chồng ơi, ông mau đây một lát, chuyện của ông hy vọng giải quyết !”
Bà thực sự cảm thấy Thần Hy thể giúp họ, trong lòng đặc biệt vui mừng, để chồng u sầu lâu cũng vui lây.
Trước đây, họ thường xuyên thuê ở nơi khác, hiếm khi về nhà, cho nên nơi ở vẫn là căn nhà ngói từ mấy chục năm khi kết hôn chồng chia cho.
Qua sự tàn phá của thời gian, giờ đây xập xệ chịu nổi.
Sau lưng Thang Huệ Quyên chính là một căn phòng ngủ, cánh cửa khép hờ mở từ bên trong, trong phòng tối tăm mờ mịt, nhưng vẫn thấy rõ bàn chất đầy sách vở.
Người đàn ông ở cửa, trong tay cầm một cuốn sách, trang giấy ố vàng, là do thường xuyên lật xem mà thành.
“Bà cái gì?”
Ông kích động hỏi vợ, ánh mắt mang theo tia sáng.
Người vợ đưa điện thoại đến mặt chồng, vui mừng giới thiệu:
“Đây là Thần đại sư, chính là vị đại sư mà đây nhắc với ông đấy.
Hôm nay rảnh rỗi việc gì , đúng lúc thấy đại sư đang phát bao lì xì, thử vận may ngờ trúng thật, giờ đại sư giúp đỡ, chuyện của ông chắc chắn sẽ sớm kết quả thôi.”
Chồng của Thang Huệ Quyên thấy đó là những lời an ủi về sự việc mạo danh chiếm đoạt của , đầu tiên bao nhiêu ngày lộ nụ an lòng.
Ông bản lĩnh của Thần Hy, ông cũng từng theo dõi cướp bao lì xì mấy ngày liền để hỏi về chuyện của , kết quả cướp thế nào cũng trúng, đành từ bỏ, ngờ hôm nay để vợ trúng .
“Chào đại sư, là Vương Kiến Thành, chồng của Thang Huệ Quyên.”
Người đàn ông nở nụ khách sáo, tự giới thiệu với Thần Hy.
Thần Hy mỉm gật đầu với Vương Kiến Thành:
“Chào ông, chuyện của ông chúng vợ ông kể qua một chút, ông yên tâm, nhất định sẽ giúp ông giải quyết chuyện , để họ chịu sự trừng phạt thích đáng.”
Vương Kiến Thành ngây Thần Hy, nửa ngày nên lời.
Những năm qua, chuyện giống như một cái gai đ-âm ông, nhổ mà mỗi ngày đều khó chịu, nếu vì vợ luôn ở bên cạnh bầu bạn, chừng ông sớm gục ngã .
Mỗi tối chỉ cần ngủ say, ông sẽ lặp lặp cảnh tượng năm đó trong mơ, mỗi mơ thấy là một trái tim đau nhói, ông luôn chân tướng năm đó, vất vả lắm mới sắp thấy đáp án thì nhà Vương Vân Bình và thôn trưởng chèn ép.
Có đôi khi ông thực sự cầm một con d.a.o khống chế gia đình đó, ép họ cho rõ ràng, cùng xuống địa ngục luôn cho , nhưng nghĩ đến của , ông nhịn xuống, ông vì chuyện của mà hại cả dòng họ.
Ông nghĩ lẽ thông qua biện pháp chính quy cũng thể giải quyết chuyện .
cái tát của hiện thực ông tỉnh ngộ, hạng quyền thế như họ, căn bản thể giúp đỡ, ngay cả một nhân viên công chức cũng đều mặt mà bắt hình dong.
Vốn dĩ một ngày một đêm ông nhốt trong phòng nghĩ kỹ , định từ bỏ từ đây, dù ông cũng đấu những kẻ quyền thế đó, thể vì thế mà hại vợ đến già cũng chỗ ở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-332.html.]
Chỉ là ngờ vận may của vợ như , rút trúng bao lì xì hôm nay.
Càng ngờ tới chính là cái ngày sắp từ bỏ , Thần đại sư xuất hiện, hơn nữa còn sẽ giúp đòi công bằng.
Có sự tham gia của đại sư, chuyện sẽ trở nên thuận lợi hơn nhiều.
Vương Kiến Thành càng nghĩ càng thấy chua xót trong lòng.
Cứ như , đàn ông bao nhiêu năm qua lén lút lưng vợ, chỉ mặt vợ, mà còn mặt nhân dân cả nước.
Một lát , ông nghẹn ngào :
“Xin , để chê , đây là vì vui quá thôi, đợi một chút, đơn giản điều chỉnh cảm xúc, hiện giờ kích động một chút.”
Vương Kiến Thành giải thích với Thần Hy và cư dân mạng.
Vốn dĩ tưởng ông xong sẽ dừng ở đó, ai ngờ ông đột nhiên òa nức nở, như dòng sông vỡ đê, tài nào ngăn .
Những uất ức mà chồng chịu đựng bao nhiêu năm qua, Thang Huệ Quyên đều thấu.
Bà nỡ cũng đỏ hoe vành mắt, ôm lấy chồng từng chút một an ủi, còn Vương Kiến Thành cứ thế gục đầu vai bà, tiếng lớn thêm một bậc.
Mất một lúc lâu, Vương Kiến Thành mới ngừng , xin Thần Hy:
“Xin , hôm nay thực sự chút quá vui mừng, vốn dĩ chuẩn dừng ở đây, bao giờ quản chuyện nữa, nhưng sự xuất hiện của cô thắp hy vọng cho , khó tránh khỏi vui mừng mà phát .”
Ông lau nước mắt.
Lại :
“Thần đại sư, nếu hiểu sai thì ý của câu của cô là điểm thi đại học của thực sự mạo danh chiếm đoạt ?”
Thần Hy gật đầu:
“ , suy đoán của là chính xác, năm đó đỗ đại học thực sự là ông! Là họ thông qua thủ đoạn phi pháp để đ-ánh cắp cuộc đời vốn thuộc về ông cho Vương Vân Bình.”
“Giờ cho ông, chuyện của ông chắc chắn sẽ giải quyết, nhưng hỏi yêu cầu của ông, ngoài trách nhiệm pháp lý mà họ gánh chịu. Ông còn hy vọng họ gì nữa?”
Vương Kiến Thành căn bản cần suy nghĩ, trực tiếp Thần Hy :
“ họ xin mặt thể dân làng, và rõ chính họ đ-ánh cắp cuộc đời ...”
Ngay lúc Thần Hy và Vương Kiến Thành đang chuyện, trong phòng livestream đột nhiên xuất hiện một nhân vật lớn, kèm theo một dòng b-ình lu-ận nổi bật phía .
【Chào Thần đại sư, chào Vương, là cục trưởng cục giáo d.ụ.c, về chuyện của , hết .
Đối với chuyện xảy Vương Kiến Thành, xin bày tỏ sự xin , là do chúng kiểm tra nghiêm ngặt dẫn đến chuyện như xảy . Để bày tỏ sự hối , hiện giờ sẽ khẩn cấp trích xuất tư liệu cho để thể đến lấy bất cứ lúc nào, hoặc cử mang đến cho cũng . Hy vọng thể giúp ích cho .】
Cục trưởng trong văn phòng, lo lắng đến đau cả đầu, ông thực sự ngờ thực sự vì chút tiền đó mà giúp đỡ kẻ khác đ-ánh cắp cuộc đời của thí sinh, chuyện nếu để ông tra , nhất luật sẽ trừng trị nghiêm khắc nương tay, cho dù đó nghỉ hưu thì cũng chịu sự chế tài của pháp luật.