Nguyên Thư Hoàn và dân làng tràn đầy kinh ngạc.
Chân tướng quá đau lòng , những đứa trẻ đó đều là báu vật của các gia đình mà, dám tưởng tượng phụ mất con sẽ lo lắng đến mức nào?
Nếu con hại, liệu họ còn động lực để sống tiếp ?
Trong nhất thời, khí chút nghẹt thở.
Nguyên Thư Hoàn vốn tính tình thẳng thắn, hận đến nghiến răng nghiến lợi, quát lớn:
“Lũ súc sinh đáng ch-ết, nếu lão t.ử gặp , lão t.ử nhất định đ-ánh cho chúng tàn phế cả .”
Thần Hy cũng tức giận, trầm giọng :
“Chúng chạy thoát .”
Nghe đại sư , cảm thấy thể thở phào , bởi vì những kẻ đại sư để mắt tới bộ đều sẽ sa lưới, thậm chí ngay cả ổ nhóm cũng thể tiện tay hốt trọn cho các bạn luôn.
Cảnh sát trong phòng phát trực tiếp thấy đây là một vụ án buôn cộng thêm mạng , lập tức báo cáo lãnh đạo, trong thời gian ngắn triệu tập cảnh sát, mở một cuộc họp nhỏ.
Lại trong thời gian ngắn ngủi, phương án xác định, một nhóm cảnh sát lên xe chạy về phía thôn Nguyên Gia, một nhóm cảnh sát bắt tay điều tra vụ buôn .
Cục cảnh sát của các thành phố khác đương nhiên cũng xem buổi phát trực tiếp , lập tức liên hệ với họ, cảnh sát của mấy nơi cùng hợp tác thành lập một tổ chuyên án.
Buôn bán trẻ em vốn khiến hận đến nghiến răng nghiến lợi, ai mà ngờ nhóm buôn còn hại ch-ết trẻ em, thì thật sự thể tha thứ !
Chuyện gây tiếng vang lớn, trong nội bộ cục cảnh sát cũng dấy lên làn sóng nhỏ.
Chương 252 Trục vớt t.h.i t.h.ể
Ngay lúc tất cả còn đang chìm đắm trong sự thật đau buồn , Nguyên Kinh đau lòng lên tiếng:
“Đại sư, t.h.i t.h.ể của các em vẫn còn trong ao ? Tại các em nổi lên, nếu nổi lên thì lẽ chúng con thể phát hiện và báo cảnh sát sớm hơn, cũng thể vớt các em lên, nước lạnh lắm.”
Cậu cau mày u sầu, bởi vì chỉ ở nước một lát mà thấu hiểu cái cảm giác khó chịu khi thiếu khí, cái lạnh thấu xương của nước đ-á.
Nghĩ đến việc những đứa trẻ còn nhỏ hơn cả chịu đựng nhiều như , Nguyên Kinh liền kìm .
Thần Hy gật đầu:
“ , quả thật vẫn còn trong ao.”
“Còn về việc tại thời gian dài như nổi lên, đó là vì đáy ao nhiều cỏ nước, chúng quấn lấy đám trẻ lúc chúng vùng vẫy, nên t.h.i t.h.ể mới luôn phát hiện.”
Dân làng bỗng nhiên tỉnh ngộ, chẳng cỏ nước nhiều .
Họ tranh :
“ là như , cái ao đó đây từng trồng một ít cỏ nuôi lợn, trong thôn nuôi lợn nữa nhưng cỏ bên trong vẫn luôn ở đó, chúng cũng thèm quản, cứ đến mùa xuân là nảy mầm tươi , đến mùa đông là khô héo chìm xuống đáy ao, lâu dần sẽ tích tụ nhiều.”
“ thế, ngờ là vì lý do , chao ôi, thật là, xem năm nay chúng dọn dẹp cho kỹ, tránh xảy chuyện gì ngoài ý thì .”
Họ cũng ngờ những đứa trẻ đó vì lý do mà họ phát hiện, lúc liền cảm thấy áy náy, nếu trong thôn họ chăm chỉ hơn một chút, lẽ trì hoãn lâu đến .
Đồng thời, họ cũng căm ghét lũ buôn thấu xương, hận thể tìm băm vằn , mỗi đều tràn đầy oán hận, ánh mắt kiên định.
“Hy vọng cảnh sát thể sớm tìm lũ buôn đó, đó đem b-ắn bỏ chúng . là cái loại hại ít, giữ cũng chỉ là sâu mọt của đất nước Trung Hoa chúng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-321.html.]
Thần Hy đầy vẻ phẫn nộ, :
“Lũ buôn sẽ bắt hết.”
Nguyên Kinh bản lĩnh của Thần Hy, vì đại sư thì nghĩa là điều nhất định sẽ thành hiện thực, hơn nữa lũ buôn đó sẽ nhanh ch.óng sa lưới.
“Tiếc cho những đứa trẻ gặp thời cơ , hy vọng các em thể đầu t.h.a.i chỗ .”
Cậu tiếc nuối .
Thần Hy mỉm , :
“Cháu yên tâm , những đứa trẻ đều sẽ một tương lai , hơn nữa cảnh sát sắp tới thôn các cháu , sẽ vớt t.h.i t.h.ể của các em lên, để các em mồ yên mả , cần chịu nỗi đau của nước đ-á nữa.”
Biết cảnh sát sắp tới vớt t.h.i t.h.ể, dân làng đều về xem thử.
Nguyên Thư Hoàn đương nhiên cũng ngoại lệ, đây là một chuyện lớn, họ nhất định tham gia, thế là với Thần Hy:
“Chúng cũng về xem chỗ nào giúp .”
Nguyên Kinh hiện tại vẫn xuất viện, nhưng cảm thấy c-ơ th-ể :
“Cha ơi, con về cùng .”
Nguyên mẫu con trai một cái, thấy con khao khát tham gia như bèn đồng ý, cùng lắm thì đợi chuyện kết thúc đưa về tiếp tục viện.
Cứ như , một nhóm rầm rộ rời khỏi bệnh viện.
Nguyên Thư Hoàn đối với việc sử dụng điện thoại chỉ giới hạn ở việc gọi điện, nhắn tin và chuyển tiền cho con trai. Những phần mềm giải trí khác vốn thạo lắm, một nửa mới nhớ video vẫn đang bật, ngượng ngùng :
“Đại sư, cái video ạ? nên tắt thế nào?”
Nguyên Kinh kéo kéo ống tay áo của cha, với trong phòng phát trực tiếp:
“Mọi xem ? Nếu xem thì con cứ bật suốt, nếu bận thì con tắt video, tránh phiền ạ.”
【 Muốn xem, đừng tắt, đưa chúng theo xem với, chúng cũng đưa tiễn các bé. 】
【 cũng xem, hôm nay , cùng xem những đứa trẻ đáng thương đó. 】
Thần Hy hôm nay cũng việc gì, bên ngoài thật sự quá lạnh, cô cũng cửa, thấy đều xem bèn đồng ý:
“Vậy cứ bật .”
Được sự cho phép của , Nguyên Kinh bèn bỏ điện thoại túi áo bông.
Vì túi áo sâu lắm, thể lộ camera bên ngoài.
Rất nhanh họ bắt xe về tới thôn, tới đầu thôn thấy trong thôn nhiều cảnh sát mặc sắc phục.
Nguyên Thư Hoàn dắt theo con trai và những dân làng lúc tiến lên:
“Chào các , chúng là những phát hiện vụ việc , đây là con trai Nguyên Kinh.”
Viên cảnh sát họ Trương giới thiệu ngắn gọn về , thẳng chủ đề:
“Vậy chúng chuyện nhé.”