Đại Lão Huyền Học Livestream Xem Bói, Ai Ngờ Lại Phi Thăng Luôn - Chương 310
Cập nhật lúc: 2026-02-17 14:49:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh vội vàng giải thích:
“Thực sự như cô nghĩ , đây là do thằng cha Vương Thành Nghị hại đấy.”
Ánh mắt Thần Hy mang theo ý :
“Ừm ừm, hiểu mà!”
Hai má Trọng Nghiệp đỏ bừng, trông vẻ vô cùng não nề:
“Thôi chuyện nữa, chúng chuyện chính .”
Anh lấy từ trong túi một tập tài liệu, đưa cho Thần Hy.
“Cô xem cái .”
Thần Hy nhướng mày, nhận lấy lướt qua một lượt, ngạc nhiên :
“Ông ?”
“ , Đế Thiên Thành đến tìm , cô mảnh đất đó, đoán ngay là cô chắc chắn việc đại dụng.”
“Cho nên tức tốc tìm những nhân viên liên quan, họ là cô dùng nên cũng thủ tục cho cô ngay tại chỗ luôn.”
Thần Hy giả vờ ngạc nhiên:
“Thế cũng ? dường như nhớ giao lưu gì với những nhân viên khác.”
Thực Thần Hy là do Trọng Nghiệp và cha của Tiểu Ảnh - Vương thủ trưởng giúp đỡ vận động ở giữa .
Trọng Nghiệp giải thích:
“Cô đấy chứ, để thành lập bộ phận đặc biệt, và Vương thủ trưởng tìm nhiều , bao gồm cả các lãnh đạo quốc gia. Lúc đầu họ còn giữ thái độ nghi ngờ, nhưng giới thiệu phòng livestream của cô cho họ.”
“Họ xem mấy ngày, đến khi họp nữa thì tất cả đều đồng ý. Đặc biệt là lãnh đạo quốc gia trực tiếp chốt luôn:”
“ 'Sau chỉ cần là nhu cầu của đại sư, chúng đều phối hợp, mở con đường tắt màu xanh.'”
Trọng Nghiệp thuật lời của vị lãnh đạo một lượt.
Sắc mặt Thần Hy thản nhiên:
“Hóa là , cứ thắc mắc thể thành công thành lập một bộ phận mới, từng từ đến nay như .”
“Cảm ơn nhé. Lát nữa sẽ đưa ông vài thứ, mang về giúp tặng cho những vị lãnh đạo cấp cao đó , coi như là quà cảm ơn của .”
Trọng Nghiệp món quà cảm ơn chắc chắn hề rẻ, vì nó xuất phát từ tay đại sư, chắc chắn là cực phẩm.
Anh cẩn thận hỏi một câu:
“Có phần của ?”
Thần Hy thực sự phục , đường đường là một bộ trưởng mà nghèo thế . Theo lý mà bổng lộc của chắc chắn nhiều hơn ít mới đúng, trừ phi là vợ quản c.h.ặ.t quá, nếu sẽ keo kiệt như .
Dáng vẻ đầy mong đợi của Trọng Nghiệp khiến khỏi bật .
là một đàn ông yêu vợ.
Thần Hy nhếch môi :
“Tất nhiên là , đưa ông hai cái, một cái cho chị nhà, một cái cho con trai.”
“Con trai?”
Trọng Nghiệp kịp phản ứng, ngay đó phấn khích đến mức suýt chút nữa nhảy dựng lên:
“Đại sư, ý cô là vợ m.a.n.g t.h.a.i ?”
Thần Hy gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-310.html.]
Trọng Nghiệp xúc động đến mức quên mất đang ở .
Thần Hy căn bản , đây là quán cà phê đấy, mà múa may cuồng ở đó.
Tuy nhiên trông vẻ thực sự vui mừng, chắc hẳn đây là đứa con mà họ mong mỏi từ lâu.
Sau khi Trọng Nghiệp hết phấn khích, đưa Thần Hy xem mảnh đất.
Hai leo mất nửa tiếng đồng hồ mới lên đến đỉnh núi.
Từ xuống thể bao quát cả thành phố A, khí trong lành.
Có điều đường lên núi thuận tiện cho lắm, nhưng nếu tu sửa t.ử tế thì chắc hẳn sẽ .
Vị trí bên cũng rộng rãi. Ở lưng chừng núi một cái bằng phẳng siêu lớn, đến lúc đó thể xây dựng nơi nghỉ ngơi cho học sinh ở đó. Đỉnh núi khá lớn, thể dùng để xây dựng nơi học tập.
Sau khi bộ bố cục, Thần Hy vô cùng hài lòng:
“Ở đây cũng đấy.”
Được khen ngợi, Trọng Nghiệp cũng vui mừng, “Còn một tin nữa với cô.”
“Lãnh đạo của chúng , bộ chi phí xây dựng học viện sẽ do quốc gia chúng bao thầu.”
Lần Thần Hy thực sự ngạc nhiên:
“Tốt ? Có việc gì cần ?”
Trong quan niệm của Thần Hy, lợi ích là qua , thiên hạ bữa trưa nào mi-ễn ph-í, hơn nữa bản cô cũng thích nợ nần ai.
Thái độ của Thần Hy đổi quá nhanh, Trọng Nghiệp sợ cô hiểu lầm nên vội vàng :
“Lãnh đạo của chúng cô đây là bồi dưỡng nhân tài cho quốc gia, là việc cho Hoa Quốc. Đây là việc thiện, thể để cô tốn kém thêm nữa. Loại việc tiêu tiền cứ giao cho quốc gia chúng , đại sư chỉ cần hưởng thành quả là , sẵn tiện bồi dưỡng nhân tài cho quốc gia.”
Về điểm , ngờ họ nghĩ thoáng như . Thần Hy mở trường học thực sự là vì cho Hoa Quốc. Gần đây tần suất xuất hiện của mặc áo bào đen quá cao, cô chút bất an, luôn cảm thấy tương lai sẽ biến cố gì đó.
Vì mới vội vàng mở học viện để bồi dưỡng một nhân tài. Nếu thực sự giống như cô suy đoán thì tuy họ thể một chọi mười nhưng ít nhất thể bảo vệ bản và gia đình lẩn trốn an , tổn hại bởi chiến hỏa, tà túy nhập .
Như còn nỗi lo lưng, Thần Hy mới thể chuyên tâm chiến đấu với những kẻ đó.
Trọng Nghiệp thấy Thần Hy gì thêm mà vẻ mặt dịu , cô chấp nhận ý kiến .
Anh vui mừng :
“Đại sư, tuy nhiên chúng cũng chút tư tâm. Đến ngày học viện chiêu sinh, quân đội quốc gia chúng sẽ tuyển chọn một nhân tài học viên khóa đầu tiên đây học tập một năm.”
Thần Hy suy nghĩ một chút, như thực sự cũng . Những đó đều là bảo vệ gia đình và đất nước, nếu xảy chiến tranh, họ chắc chắn là những đầu tiên xông pha trận.
Nếu họ đều phương pháp bảo tính mạng, khi gặp nguy hiểm, gia đình quân nhân sẽ bớt một con, quốc gia sẽ bớt một lính, đây chẳng là một việc .
Vì Thần Hy nhanh ch.óng đồng ý:
“Được.”
Nghĩ một lát, Thần Hy cảm thấy những trong bộ phận đặc biệt cũng nên nắm vững một kỹ năng cơ bản, nên :
“Sẵn tiện đưa cả những trong bộ phận đặc biệt đây tu nghiệp luôn .”
Trọng Nghiệp và Thần Hy đạt thỏa thuận vui vẻ, nhưng khi chia tay Thần Hy bồi thêm một câu:
“Nếu còn những nhân viên khác đến, ông cứ việc đưa tới đây, thành vấn đề. Hoa Quốc thêm một khả năng tự bảo vệ thì tương lai Hoa Quốc chúng sẽ càng thêm lớn mạnh.”
Động tác lên xe của Trọng Nghiệp khựng , tim thắt một cái. Anh bước ngoài, thực hiện một nghi thức chào quân đội đối với Thần Hy:
“ mặt nhân dân Hoa Quốc cảm ơn cô!”
Đây là lời từ tận đáy lòng . Anh cảm thấy tự hào vì Hoa Quốc một lợi hại như .