Thần Hy tiếp lời:
“Hai đây chắc hẳn từng một đứa con đúng ?”
Môi Trương Tam mấp máy, nên lời.
Trái , Ngọc Hà thầm, hồi lâu mới nôn nóng :
“Đại sư, chúng đây đúng là từng một đứa con, nhưng chúng phá bỏ .”
Nói xong dường như nỡ, cúi đầu lặng lẽ rơi lệ.
Cổ họng đầy vị đắng chát, đến một câu cũng thốt nổi nữa.
Câu ngắn gọn của Ngọc Hà chấn động những cư dân mạng mặt, kiềm chế mà phàn nàn, thông cảm, hiểu, đều đặt câu hỏi b-ình lu-ận.
[Chẳng hai thích trẻ con ? Sao là từng phá t.h.a.i , chẳng tự mâu thuẫn ?]
[Đã con thì tại các biện pháp phòng tránh, con tại cho nó một cơ hội thế giới một , hai quá ích kỷ .]
[Nhìn dáng vẻ của hai , chắc hẳn là cặp cha yêu thương con cái, nhưng cách , hiểu nổi, mong hai thể giải thích một chút.]
[Còn giải thích cái nỗi gì nữa, chẳng rành rành đó , họ chính là con của tìm đến cửa báo thù đấy.]
Trương Tam nãy giờ mở miệng chuyện, thấy b-ình lu-ận cũng cuống cuồng thôi, phẫn nộ giải thích:
“Mọi hiểu thì đừng bừa, !”
“Chúng nó, mà là cách nào giữ nó .”
[Hừ, là một câu chuyện nhỏ đúng , thấy hai chính là chỉ lo hưởng lạc nhất thời, chịu trách nhiệm cho sự cố ngoài ý .]
Gương mặt Trương Tam tức tối thôi, nhưng trong lòng cũng hiểu rõ sự của đứa trẻ đúng là do họ quyết định.
Họ là hung thủ g-iết điểm , thể nghi ngờ!
Cho nên và Ngọc Hà đều cúi đầu, đưa thêm lời biện bạch nào nữa.
Dáng vẻ như đang nhận tội.
Thần Hy khẽ thở dài, “Được , đúng là hiểu lầm họ , họ vô cùng yêu thương con , qua cách họ đối xử với bé gái tên Tâm Tâm là thể .”
Mọi suy nghĩ một chút, cặp vợ chồng đối xử với Tâm Tâm quả thực , nhưng bấy nhiêu đó vẫn đủ để giải thích.
Thần Hy giải thích:
“Về việc từ bỏ đứa trẻ chào đời, họ cũng đau khổ, bất đắc dĩ.”
[Đã đau khổ như , tại còn thế, chẳng là tự tìm việc ? Cuộc sống dù khổ đến mấy, cố gắng chẳng sẽ qua , một mạng sống sờ sờ cần là cần nữa.]
Thần Hy chỉ là chuyện tạm nghỉ lấy , đến nước , nhịn một tiếng, :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-294.html.]
“Vậy nếu đứa trẻ lành lặn thì ? Là cha , sẽ lựa chọn thế nào?”
Câu khó những fan mặt, họ chỉ mới nghĩ qua một chút thôi thấy tàn nhẫn vô cùng, dù là đối với đứa trẻ đối với bản là cha thì đều tàn nhẫn tột cùng.
Lúc b-ình lu-ận giảm bớt, cũng còn những kẻ khích bác nữa, Thần Hy đều thể tưởng tượng nổi nếu con cái chào đời của rơi tình cảnh thì nên lựa chọn thế nào.
Thần Hy thu nụ , “Họ cũng từ bỏ con , nhưng họ cách nào khác, đứa trẻ đó sinh vấn đề.”
Trương Tam vô cùng xúc động, đại sư hết thảy những điều , thế là tự , tiếp lời đại sư :
“ . Vốn dĩ tự cho rằng chính từ bỏ đứa trẻ, đây là sự thật, cho nên sự chất vấn và nghi ngờ của , chọn cách thầm lặng gánh chịu.
ngờ đại sư vì chúng mà rõ sự thật, cảm động là dối, là một đàn ông, càng là một chồng, một cha, nghĩa vụ rõ đầu đuôi câu chuyện, bất kể đúng sai, tóm quyết định đó là sự lựa chọn của chúng . Cũng là cách giải quyết mà chúng cho là nhất cho đứa trẻ.”
Thời gian trôi qua nhiều năm, Trương Tam nhớ nữa, cảm giác mơ hồ như mới hôm qua.
Chương 231 Cảnh tượng nhiều năm hiện về rõ mồn một
Anh rưng rưng nước mắt, giọng khẽ run rẩy đầy kìm nén:
“Năm đó đầu chúng vợ chồng, vui sướng tột cùng, đây là đầu tiên chúng cha, thực sự vui, cũng thấy kỳ diệu.
Chúng chẳng hiểu gì cả, nhưng chúng chăm sóc cho hình hài nhỏ bé thành hình, vợ càng đem cả những món ăn từng thích ăn đây , nhịn sự khó chịu mà ăn hết sạch.
Bởi vì bà kén ăn thì đứa trẻ trong bụng sẽ thiếu dinh dưỡng, tháng lớn hơn một chút, Ngọc Hà vì bụng to mà cả đêm cả đêm ngủ , vì lo cho hai con nên cũng cả ngày cả đêm túc trực bên cạnh, lo lắng khôn nguôi.
Thời gian trôi nhanh quá, chẳng mấy chốc đến lúc đứa trẻ hơn sáu tháng, bác sĩ trong làng là họ hàng nhà chúng , ông thấy chúng chắc là xuất phát từ ý nên một câu:
“Hai sắp sinh đến nơi , nhất vẫn nên bệnh viện lớn kiểm tra cho chắc, đề phòng vấn đề lớn gì còn kịp thời giải quyết.”
Ở cái xó xỉnh miền núi của chúng thì gì ai vì sinh con mà còn bệnh viện lớn kiểm tra chứ, đều đợi đến lúc sinh mới bệnh viện. Cũng trực tiếp đẻ tại nhà, trong nhà đỡ đẻ luôn.
vợ chồng chúng quá yêu đứa trẻ , lời bác sĩ làng chúng mới bừng tỉnh thì m.a.n.g t.h.a.i là định kỳ bệnh viện kiểm tra.
Hôm chúng liền cầm thu nhập ít ỏi, xe máy kéo phố, đổi sang xe buýt cuối cùng mới đến bệnh viện huyện.
Chúng tin tưởng con là khỏe mạnh nhất, vì chúng chăm sóc đặc biệt .
Lúc bác sĩ hỏi han chúng , chúng từng đến bệnh viện bao giờ, lúc đó còn mắng cho một trận, chúng đều gì, chỉ mỉm hì hì đáp .
vẫn nhớ như in lúc chúng bước khỏi văn phòng, vẫn còn nhạo vị chủ nhiệm đúng là một bác sĩ thích lo bò trắng răng.
Cười nhạo xong, chúng cầm tờ đơn nộp phí, theo chỉ dẫn đó mà từng bước kiểm tra, đến hạng mục sàng lọc cuối cùng.
Vợ giường chờ đợi, ban đầu vị bác sĩ đó còn vui vẻ, đầy nửa phút , cả văn phòng bỗng im phăng phắc, bầu khí cũng vô cùng trầm xuống.
Rất nhanh đó chúng nhận câu trả lời, con của chúng là một đứa trẻ phát não thiện.
Thật nực , rõ ràng vài phút chúng còn đang nhạo vị bác sĩ chủ nhiệm đó quá lo bò trắng răng, vài phút hiện thực bóp nghẹt cổ họng chúng .