[ chờ vả mặt , đợi bọn họ phát hiện bà cụ thấu âm mưu từ sớm, nhất định sẽ đặc sắc.]
[Chứ còn gì nữa, từng kẻ một dối mà mặt đỏ, đúng là thứ hổ, già đầu còn ngoài hành nghề l.ừ.a đ.ả.o, thật mất mặt.]
Tất nhiên những b-ình lu-ận , bà cụ Tra bận đối phó với những kẻ l.ừ.a đ.ả.o mắt nên một cái cũng thấy, hai tự nhiên cũng gì.
Ngồi ở căn phòng bên cạnh, Tra Dao tức đến đỏ bừng mặt, phẫn nộ mắng:
“Thứ hổ, nhổ ! Cứ ở đó mà bốc phét, còn thật sự coi bà nội là máy rút tiền , mơ ... lão nương thà đem tiền cho ăn xin còn hơn đưa cho loại r-ác r-ưởi như các ...”
Đứng bên cạnh, mấy vệ sĩ thì ngẩn , dùng ánh mắt giao lưu với .
Vệ sĩ một:
“Đại tiểu thư mắng từ bao giờ ?”
Vệ sĩ hai:
“Chắc là chọc tức , lát nữa tìm cơ hội đạp thêm vài nhát, dám chọc đại tiểu thư vui, đúng là ngứa đòn!”
Các vệ sĩ khác gật đầu:
“Tán thành!”
Trong phòng, bà cụ Tra xong khẽ thành tiếng, đúng là sư t.ử ngoạm, cũng sợ nghẹn ch-ết.
Hai càng càng thấy lo lắng, chuyện là ?
Lẽ nào báo giá cao một chút?
Không cô bé đó là cháu gái bà yêu thương nhất ? Không đến mức chút tiền cũng nỡ bỏ chứ?
Sự bất an trong lòng Cố Đan ngày càng lớn, chút yên, nhưng vì cái giá gấp đôi nên vẫn nhẫn nhịn, dù thì phú quý cầu trong hiểm nguy.
Bà lén bà cụ giàu sang đối diện, nhỏ giọng hỏi:
“Sao ? Có gì ?”
Bà cụ Tra lau nước mắt vì , :
“Không, xin , dạo gặp chuyện đặc biệt vui vẻ, nhất thời nhịn , để hai chê .”
Cố Đan và đàn ông thở phào nhẹ nhõm.
“ mà...”
Hơi thở Cố Đan và đàn ông mới thả lỏng lập tức nghẹn ở cổ họng, khó chịu cực kỳ, cảm giác như sắp nghẹt thở mà ch-ết.
Bà cụ Tra cảm thấy thật thú vị, :
“ mà, mang theo tiền, nãy vội quá nên để quên ví tiền ở trong phòng , chuyện bây giờ?”
Vừa , bà về phía Cố Đan.
Cố Đan ngay lập tức trở nên căng thẳng, bà già ý gì, cái gì?
Chương 210 Chó c.ắ.n ch.ó, vô cùng đặc sắc (Cộng thêm chương)
Ngay lúc Cố Đan đang thắc mắc, bà cụ Tra :
“Chị em , hôm nay bà cứ ứng giúp , về sẽ chuyển tiền cho bà ngay, dù thẻ của bà cũng trong điện thoại mà.”
Thấy nọ nhúc nhích, ngược lộ vẻ mặt như ăn phân, bà cụ Tra càng vui vẻ hơn, giả vờ thắc mắc hỏi:
“Sao ? Lẽ nào bà sợ trả tiền bà ?”
“Không thế, là cũng nhiều tiền như .”
Cố Đan khó xử, vẻ túng thiếu cúi đầu xuống.
Bà cụ Tra trầm ngâm chằm chằm nọ.
Nếu bà và Đại sư Ứng hợp mưu lừa của nhiều tiền như , thật sự bộ dạng đáng thương của bà lừa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-267.html.]
Đại sư Ứng thấy , bồn chồn :
“Hay là thế , chúng cùng đến nhà bà, lấy tiền sẽ đưa đồ cho bà?”
Hắn vươn tay giật món đồ .
Bà cụ Tra nhạo một tiếng, chộp lấy bàn tay đang vươn ấn xuống bàn, tay cầm món đồ đ-ập mạnh lên bàn tay ấn đó.
“Á!!”
Đại sư Ứng đau đớn kêu t.h.ả.m thiết.
Bà cụ Tra mỉm, khuôn mặt trở nên vặn vẹo, lúc mới :
“Tiền của dễ kiếm như , dám lừa gạt thì trả giá, ông hiểu ?”
Đại sư Ứng vốn dĩ tay đau đến mức vững, giờ trực tiếp sợ đến mức bủn rủn chân tay, nếu tay vẫn kéo thì e rằng cả quỳ rạp xuống đất.
Hắn sợ hãi bà cụ Tra, :
“Lão phu nhân, chuyện liên quan đến , đều là bà sai bảo thế, trách thì trách bà !”
“Ồ? Vậy ?”
Khóe miệng bà cụ Tra mang theo nụ , nhưng đôi mắt âm hiểm, về phía Cố Đan, :
“Đan , ?”
Cố Đan sợ đến mức cuống cuồng, lùi liên tiếp mấy bước, thầm nghĩ tiêu , tiêu , thế là lộ tẩy , hèn chi nãy cứ thấy trong lòng bất an.
Bà kiên trì mở miệng :
“Không thế , bà giải thích, là lừa , với là đại sư nên mới đưa đến bên cạnh bà, cái gì cũng .”
Cố Đan lắc đầu ngụy biện, lùi phía .
Nào ngờ Tra Dao ở căn phòng bên cạnh tới đây.
Cố Đan cảm thấy lưng tựa nắm cửa, trong lòng vui mừng, chỉ cần bước khỏi căn phòng , sẽ nước ngoài, dù nhà họ Tra tay mắt thông trời cũng với tới nước ngoài .
Tay chạm cửa liền quán tính đẩy ngã nhào xuống đất, văng xa mấy mét, va mạnh tường.
“Oẹ!”
Cố Đan cảm thấy ngũ tạng lục phủ va chạm đến mức lệch vị trí, nôn một ngụm m-áu tươi.
Kinh hoàng về phía cửa.
Tra Dao hai tay chống nạnh, khinh bỉ Cố Đan nhếch nhác, chế giễu :
“Cố lão thái thái, bà thế ?”
“Sao ở đất thế ? Chẳng lẽ là l.ừ.a đ.ả.o bắt quả tang nên đ-ánh ?”
Cố Đan hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng thể biểu hiện ngoài, bà chọc nổi họ.
Chỉ thể ngậm đắng nuốt cay.
Tra Dao thấy rõ ràng sự hung ác trong mắt bà , cô vốn dĩ thích Cố lão thái thái , nhưng bà nội cứ khăng khăng coi là chị em , thế nào cũng .
Thấy từ khi quen Cố Đan, bà nội trở nên vui vẻ hơn nhiều.
Nghĩ bụng nếu già vui vẻ thì cứ để họ qua , ai ngờ nảy sinh ý đồ .
Thật thể tha thứ!
Nghĩ đến đây, Tra Dao quyết định dạy dỗ bà một bài học, giả vờ thắc mắc :
“Không đúng nha, lừa dường như còn tay mà?”
Đám vệ sĩ phía vô cùng phối hợp đồng thanh :
“ , đại tiểu thư!”