Hy vọng cuộc sống còn của thể trôi qua trong vô ưu vô phiền!
Chuyện hề cho bất cứ ai , cô bé quả nhiên đơn giản, thế mà ngay cả chuyện cũng .
Chẳng trách cô liếc một cái cảm thấy trong lòng rờn rợn, giống như đang cởi trần mặt cô , hề chút bí mật nào.
Vương Mai mặc dù trách Hứa Thành khiến cả đời họ sống bất hạnh, nhưng đột nhiên thấy tin tức thì vẫn khựng một chút.
Hứa Thành sắp ch-ết ?
Vương Mai Hứa Thành, ánh mắt tự chủ mà mang theo chút thương hại.
Hứa Thành ghét nhất là khác như , trợn mắt đầy ác ý, ý đồ đe dọa vô cùng rõ ràng.
Vương Mai dám nữa.
Trước ranh giới sinh t.ử, oán hận dường như còn là vấn đề nữa, Vương Mai thành tâm thành ý :
“Hứa Thành, chúng đừng dày vò nữa, ?”
“ hy vọng những ngày tháng tiếp theo của trôi qua thoải mái, chứ sống trong thù hận.”
“Vừa đại sư sống ở trong tù...”
Vương Mai lời còn dứt chuyển chủ đề:
“Không thăm , mà là sợ , đêm đó h-ành h-ung cha để bóng ma tâm lý quá lớn đối với . dám .”
“Nếu ngại, thể với một chút ? Cứ giữ trong lòng cũng là chuyện , cũng bản xuống lỗ mà vẫn chân tướng chứ?”
“Anh cứ , để sống những ngày tháng còn trong sự áy náy, đây coi như là một hình thức trừng phạt khác đối với .”
Thần Hy gật đầu, cảm thấy lời Vương Mai cũng tệ, đây coi như là một cách giải quyết lưỡng kỳ mỹ khác.
Nói:
“Được , là một thằng đàn ông mà cứ lề mề gì? Mau .”
Hứa Thành vốn định với Vương Mai: thì liên quan gì đến bà, thích thế nào thì thế .
Thần Hy , lập tức ngậm miệng, nuốt ngược những lời kịp thốt trong.
Hứa Thành vẫn , quá mất mặt, tổn hại đến thể diện đàn ông của !
Thần Hy mỉm , với hai còn :
“Ở đây còn việc của hai nữa , ai về nhà nấy .”
Vương Nhị và lão già còn kể từ khi Thần Hy cất lời vô cùng thức thời, lùi một góc khuất, cố gắng cho bản còn chút hiện hữu nào.
Không ngờ vẫn phát hiện, hai vốn dĩ đang sợ hãi, giờ đây nhận đặc ân của đại sư, liền vắt chân lên cổ chạy thẳng phía cửa.
Trước khi đó bước khỏi cửa, Thần Hy lạnh lùng lên tiếng:
“Vương Nhị, đừng động đồ của bà nội nữa, hãy để nó biến mất !”
Thân hình Vương Nhị khựng một chút, gật đầu, tiếp tục bước , nhưng trong lòng vô cùng hưng phấn: Đại sư gọi tên , đại sư tên !
Suốt quãng đường hưng phấn, khi về nhà, lôi hết di vật của bà nội .
Hắn cô gái đó là một vô cùng phi thường, vì từng lướt thấy buổi phát sóng trực tiếp của cô Douyin.
Đêm đó cô gái cần dùng đến công cụ, cùng với một thực thể linh hồn khác bay lượn trung, khi đến Cổ Hương Cư, cô thi triển pháp thuật hùng mạnh của đ-ánh bại tên mặc áo bào đen vô cùng lợi hại đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-257.html.]
Bây giờ đại sư với hãy để đồ của bà nội biến mất, thì chắc chắn là lý do của cô .
Vương Nhị lấy bật lửa từ trong túi , châm lửa đốt những di vật của bà nội trong chậu sắt.
Nhìn đồ đạc từng chút một biến mất, trong lòng cảm thấy thoải mái hơn nhiều, chính những thứ khiến vợ chồng Vương Mai sống vô cùng gian khổ.
Bây giờ chẳng còn gì nữa, mong đời còn ai học tà thuật nữa!
Chương 202 Cuộc sống trong tù
Thần Hy liếc Hứa Thành, thản nhiên mở lời:
“Bây giờ thể chứ?”
Hứa Thành mím môi, mấy sẵn lòng, Thần Hy cũng vội, cứ đó lấy điện thoại nhắn tin cho Lưu Băng Đào, bảo họ đừng đợi về ăn cơm, cứ để một ít thức ăn là .
Phương thức liên lạc với Lưu Băng Đào là do Lưu Băng Đào đề xuất bữa trưa, ngờ bây giờ đất dụng võ.
Thần Hy mỉm nhẹ, cất điện thoại .
Vương Mai nhíu mày vẻ mặt vô cùng nhục nhã của Hứa Thành, trong lòng thầm đoán, rốt cuộc là chuyện gì xảy khiến Hứa Thành kháng cự như ?
Bà mấy thích ép buộc khác, liền lên tiếng:
“Nếu thì thôi , chuyện tính toán với nữa, ở nhà nghỉ ngơi giữ gìn sức khỏe cho .
Nếu còn dùng tà thuật độc ác để hại chúng , cho dù ch-ết, cũng sẽ đào xác lên mà quất xác.
Lần đùa , mà là đang cảnh cáo một cách vô cùng nghiêm túc đó.”
Hứa Thành là kẻ thích ngược với khác, bà thì cứ nhất định , “Sao nào, mới thế bắt đầu chột , sợ trải nghiệm của thì trong lòng sẽ đau khổ chứ gì?”
Vương Mai kinh ngạc đối diện, tên là đồ ngốc đấy chứ, chẳng với , chỉ cần , nếu thực sự sống thì thể khiến bản sống trong áy náy suốt nửa đời còn .
Rõ ràng rõ như , tại vẫn cứ bảo sợ hãi?
Vương Mai lắc đầu, bất lực :
“Tùy nghĩ thì nghĩ!”
“ lười cãi vã với , lãng phí thời gian.”
Vương Mai bổ sung thêm một câu.
Hứa Thành khẽ một tiếng, giọng điệu đầy mỉa mai.
Vương Mai trực tiếp phớt lờ, cúi chào đại sư một cái, “Đại sư, hôm nay cảm ơn cô giúp đỡ chúng , nếu thì e là chúng đến ch-ết cũng chuyện gì đang xảy .
nhờ việc xem bói thì nhất định trả thù lao, nhưng và ông lão nhà hiện giờ nhiều tiền đến thế, nhưng cô yên tâm, đợi khi chúng kiếm tiền, nhất định sẽ trả cho cô ngay lập tức.”
Thần Hy :
“Không cần , thù lao Hồ chưởng quầy trả .”
Hơn nữa còn trả nhiều.
Vương Mai ngẩn , gật đầu, nhưng trong lòng vẫn kiên trì đợi khi kiếm tiền sẽ trả cho đại sư ngay lập tức, thuận tiện trả luôn phần nợ của Tiểu Hồ.
Bao nhiêu năm qua, bà thường xuyên nhận sự giúp đỡ của ông .
Hôm nay nếu Tiểu Hồ tìm đại sư đến thì e là đến ch-ết họ vẫn còn sống trong gian khó.
Ơn huệ thực sự quá lớn lao.
Thần Hy thấy Vương Mai mấy nán đây, liền dậy, dù thì chuyện cũng giải quyết hòm hòm .