Đêm hôm đó, Trịnh Hoa với trọng lượng 140kg đè lên cô lặp lặp suốt năm tiếng đồng hồ, lúc mới khỏa xuống ghế sofa bên cạnh, hút thu-ốc cuộc vui thưởng thức cảnh tượng hai tên vệ sĩ cùng tham gia.
Đột nhiên ông nghĩ điều gì đó, mắt sáng lên, gọi một cuộc điện thoại, một lát mang đến một chiếc máy ảnh, loại chức năng ghi hình.
Ông đặt thứ đó ở đầu giường, ghi cảnh hỗn loạn mắt.
Chương 182 Đối mặt trực diện
Khi Vu Mạn Mạn tỉnh là buổi chiều ngày hôm , những vết tích và chất bẩn , cô ôm lấy cánh tay đau đớn lâu.
Cô hiểu tại chuyện thành thế , một hồi, cô đột nhiên nghĩ đến những lời Trịnh Hoa đó:
“Anh trai em sai, mùi vị đúng là tồi!”
Nghĩ đến khả năng là trai bán , Vu Mạn Mạn lập tức rùng ớn lạnh, nếu lời Trịnh Hoa là thật, Vu Tuấn Kiệt tại như thế?
Chẳng lẽ chỉ vì chiếm mất vị trí thừa kế của ? Hay là Trịnh Hoa đang khích bác ly gián! Tọa sơn quan hổ đấu, rình rập thôn tính doanh nghiệp nhà họ Vu của cô!
Hai loại suy đoán ngừng lởn vởn trong đầu, cả cô sắp phát điên !
Cô nhịn cơn đau dữ dội , tắm rửa sạch sẽ từ xuống .
Mặc quần áo, cô quyết định về nhà đích hỏi Vu Tuấn Kiệt xem là !
Vu Tuấn Kiệt từ sáng sớm nhận video của Trịnh Hoa, khi xem qua một lượt, phấn khích với tất cả trong biệt thự:
“Hôm nay các nghỉ một ngày!”
Hắn đứa em gái của chắc chắn sẽ về hỏi tội, cho nên trong lúc đợi cô, dùng tivi trong nhà phát bộ phim lớn do Trịnh Hoa ghi đêm qua.
Vu Mạn Mạn đến cửa lớn thấy bên trong vang lên những tiếng “ư ử ha ha”, tưởng rằng Vu Tuấn Kiệt mang những kẻ sạch sẽ nào về nhà tổ chức tiệc thác loạn, cô sa sầm mặt mày, đ-á văng cánh cửa mắt.
“Ái chà, đứa em gái yêu quý của về đấy !”
Vu Tuấn Kiệt thong thả vặn cổ, nở một nụ .
Thấy cô chằm chằm tivi, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, Vu Tuấn Kiệt cô đang sợ hãi, giọng phấn khích đến run rẩy:
“Hay chứ, cũng thấy tuyệt, dù em gái cũng là nhân vật chính mà!”
“Chậc chậc, vóc dáng xem, thật là ! Còn tuyệt hơn tất cả những cô gái từng ngủ cùng!”
Vu Mạn Mạn như thể đầu tiên nhận trai ruột thịt mắt , nửa ngày mới thốt một câu:
“Tại như ?”
Cô giận đến run rẩy cả , những câu hỏi vướng mắc suốt quãng đường câu trả lời khoảnh khắc !
Cô cảm thấy từng đắc tội với mắt, ngược tình cảm giữa họ luôn , đây mỗi khi cô phạm , gây chuyện, đều là Vu Tuấn Kiệt giúp đỡ xử lý hậu quả.
Người trai từng yêu thương hết mực trở thành kẻ ác hãm hại em gái?
Vu Tuấn Kiệt thấy sự chất vấn của em gái thì cứ như chuyện lớn nhất thiên hạ, đến mức ngả nghiêng, nước mắt cũng trào .
“Em gái đang gì thế, thật là nực quá .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-232.html.]
M-áu trong Vu Mạn Mạn sôi sục, đôi mắt đỏ ngầu, thấy mắt đến hoa cả mắt, cô hận thể dùng một nhát d.a.o kết liễu .
Gào thét lên:
“Nói , rốt cuộc tại đối xử với như ! là em gái ruột của mà, tại chứ? Chẳng luôn là thương nhất ?”
Chẳng lẽ chỉ vì chính chịu nỗi đau thể đàn ông mà cả đứa em gái ruột cũng cùng rơi xuống địa ngục ?
Quá ích kỷ !
Vu Tuấn Kiệt thấy nỗi hận trong mắt cô, lúc mới thu dáng vẻ lười biếng bất cần, từng bước tiến gần Vu Mạn Mạn, mạnh bạo bóp lấy cằm cô, ép cô ngẩng lên, nghiến răng nghiến lợi :
“Cô hỏi tại ư? Con tiện nhân còn mặt mũi hỏi tại !”
“Chuyện ngày hôm đó, chẳng là do cô báo tin ?”
Vu Mạn Mạn ngẩn hồi lâu mới phản ứng đang đến chuyện nào, cô lắc đầu lóc :
“Em , em , em quen Cường.”
Nước mắt cá sấu, Vu Tuấn Kiệt chán ghét hất cô , giận dữ :
“Tiện nhân còn dám dối. Trong buổi tiệc r-ượu ngày hôm đó chỉ cô thấy và phụ nữ liếc mắt đưa tình với .
bảo mà, tại cô đặc biệt chạy qua cảnh báo một tiếng, hóa là để xác nhận, Vu Mạn Mạn cô đúng là tâm kế thật đấy!”
“Bao nhiêu năm qua Vu Tuấn Kiệt tự thấy đối đãi với cô tệ, như hồi đại học cô đẩy xuống lầu, bố và em trai tìm thấy manh mối, cô sợ hãi cầu xin đến chỗ , hai lời tìm giúp cô giải quyết, cô lắm, cô báo đáp như thế đây!”
Nghĩ đến cơn đau khi tự thiến lúc đó, Vu Tuấn Kiệt hận thể g-iết ch-ết mắt, đưa tay , giáng một cái tát thật mạnh mặt Vu Mạn Mạn.
“Chát!”
Vu Mạn Mạn tát ngã nhào xuống sàn nhà, cô màng đến cơn đau , lóc t.h.ả.m thiết, liên tục lắc đầu với Vu Tuấn Kiệt báo tin.
“Cứ đợi đấy, tung tin cô sát hại Vương Băng Nhụy ngoài , cô sẽ sớm trả giá cho những gì thôi.”
Vu Mạn Mạn đột nhiên ngẩng đầu, hốt hoảng Vu Tuấn Kiệt, “Anh, thể như , em là em gái ruột của , thể đối xử với em như thế!”
Vu Tuấn Kiệt cô túm ống quần, trong lòng vô cùng chán ghét, đ-á một cái hất cô , “Cút , tiện nhân!”
Vu Mạn Mạn ôm lấy vị trí tim đ-á trúng, khóe miệng chảy vệt m-áu, mắt hạ quyết tâm buông tha cho nữa, thế là cô nghĩ đến ông bố họ Vu, bò ngoài lẩm bẩm:
“ tìm bố, tìm bố, đúng , bố nhất định sẽ cứu !”
Vu Tuấn Kiệt đứa em gái đang lảo đảo bò ngoài, thản nhiên một câu:
“Tìm lão súc sinh đó gì, lão sắp ch-ết ! Haha...”
Vu Mạn Mạn , đôi mắt trợn ngược, thể tin đầu , “Anh ý gì?”
“ ngày nào cũng vất vả mang canh bổ đến cho hai , cô tưởng đang thể hiện lòng hiếu thảo ?
Vốn dĩ còn tưởng mang thêm một thời gian nữa, ngờ lão già sắp ch-ết đó vô dụng như , mới một tuần ngã xuống .
Xì, thật là mất hứng!”