Đại Lão Huyền Học Livestream Xem Bói, Ai Ngờ Lại Phi Thăng Luôn - Chương 228

Cập nhật lúc: 2026-02-17 14:36:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vu Tuấn Kiệt mỗi khi một câu đều cẩn thận quan sát đàn ông , thấy động thái gì tiếp theo, cũng tức giận, lúc mới yên tâm nhặt quần lên.

 

Hắn tuy chơi bời nhưng sở thích khỏa mặt nhiều , cho nên cứ mặc chuyện tiếp. Chẳng qua là tiền thôi mà, cùng lắm thì chi nhiều thêm một chút!

 

Người đàn ông đầu đinh nghiến răng, dùng tay dập tắt điếu thu-ốc, khàn giọng :

 

“Thằng nhóc, tao cho mày mặc quần áo ?”

 

Động tác xỏ quần của Vu Tuấn Kiệt khựng , ngạc nhiên đầu đinh:

 

“Anh ý gì? thích khỏa mặt nhiều như , nếu sở thích thì tôn trọng...”

 

Một tên thuộc hạ thấy tôn trọng đại ca, liền tới túm tóc Vu Tuấn Kiệt, quát lớn:

 

“Hừ, thằng ranh chuyện với Cường kiểu gì thế! Có chán sống ?”

 

Anh Cường?

 

Mặt Vu Tuấn Kiệt trắng bệch, m-áu chảy ngược, bắp chân run lẩy bẩy, dám tin về phía đầu đinh, thấy đó giữ vẻ mặt mặc nhiên, bộ sức lực của Vu Tuấn Kiệt lập tức biến mất, cả ngã quỵ xuống đất như một con tôm mềm.

 

Trời ạ, đen đủi thế , ngủ đúng của Diêm Vương , lột một lớp da thì đừng hòng rời .

 

Không đúng, ch-ết là vạn hạnh !

 

“Nhìn cái điệu bộ sợ đến mức sắp tiểu quần của mày thì chắc là danh tao . Tại hạ tài cán gì nhưng những nhân vật m-áu mặt ở cả Kinh đô thấy tao đều nể mặt ba phần, mày là cái thá gì mà dám chuyện với tao như thế, ngay cả ông già sắp ch-ết của mày đến đây cũng khép nép bưng rót nước cho tao, cầu xin tao tha thứ.”

 

“Thằng nhóc mày cũng giỏi đấy, ngủ với phụ nữ của tao xong bỏ qua là bỏ qua , mặt mũi tao để ?”

 

Anh Cường về phía Vu Tuấn Kiệt, cúi xuống vỗ vỗ mặt .

 

Vu Tuấn Kiệt vỗ đến mức đầu óc choáng váng, hận thể bảy mươi hai phép biến hóa để biến thành một con sâu nhỏ bay ngoài qua khe cửa.

 

Cuối cùng cũng đợi ngừng vỗ, chút trạng thái tỉnh táo , thấy đó xuống một chiếc ghế sofa, vắt chéo chân, rung chân một cái hiệu bằng mắt bảo gần.

 

Trong lòng Vu Tuấn Kiệt sợ ch-ết khiếp, nhưng thì sẽ ch-ết t.h.ả.m hơn, một hồi cân nhắc, đành liều mạng bò tới.

 

“Chát!”

 

“Hự!”

 

Kết quả mới đến trong vòng ba bước chân Diêm Vương đ-á một cái đầu gối, quỳ rầm xuống mặt .

 

“Ừm, thế mới đúng kiểu chứ, cái loại chỉ trốn lưng phụ b-ú sữa như mày thì nhận chút bài học thì mới dám bừa.”

 

Thần thái Cường lười biếng, thưởng thức vẻ mặt quẫn bách của Vu Tuấn Kiệt, mũi chân thỉnh thoảng gõ lên đầu .

 

Vu Tuấn Kiệt lớn ngần , đây là đầu tiên chịu sự sỉ nhục lớn như , lòng bàn tay bấu c.h.ặ.t t.h.ả.m, hận thể móc một cái lỗ tấm t.h.ả.m đắt tiền, rít qua kẽ răng:

 

“Anh Cường định gì?”

 

“Hừ, mày tao cũng quên mất, đưa đồ cho tao!”

 

Vu Tuấn Kiệt kinh ngạc ngẩng đầu, suýt chút nữa sợ hãi hét thất thanh, chỉ thấy đám thuộc hạ đưa cho Diêm Vương một con d.a.o Thụy Sĩ, lúc con d.a.o ngắn đó đang xoay tròn mắt trong tay Diêm Vương.

 

Nếu chính chọc giận thì cảnh tượng trông đúng là thuận mắt.

 

Thậm chí còn giơ ngón tay cái lên khen ngợi một phen!

 

hiện tại, con d.a.o dùng để gì thì đáng để suy ngẫm đây.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-228.html.]

Vu Tuấn Kiệt run rẩy cả , hận thể sàn nhà nơi đầu gối đang quỳ một cái lỗ để rơi xuống đó. Sau đó thuận thế chạy thoát ngoài, lập tức nước ngoài lánh nạn.

 

Mọi tâm tính nhỏ mọn đều thấu, nhưng chính chủ tưởng giấu kín vô cùng, nhãn cầu đảo liên tục, qua là loại hẹp hòi mưu hèn kế bẩn mà năng lực thấp kém.

 

Anh Cường cái vẻ nhát gan đó cho bật , đến chảy cả nước mắt mới dừng , :

 

“Được , Cường lát nữa còn trận đ-ánh, lãng phí thời gian với mày nữa, vì mày ngủ với phụ nữ của tao nên cho tao một lời giải thích.”

 

Giải thích?

 

Giải thích cái gì?

 

Vu Tuấn Kiệt vắt óc cũng nghĩ một phương pháp vẹn , thận trọng hỏi:

 

đền tiền cho ? Bao nhiêu cũng .”

 

Chương 179 Oán niệm thăng cấp

 

“Phụt!”

 

Mấy tên thuộc hạ bên cạnh nhịn mà bật , một tên trong đó đ-á Vu Tuấn Kiệt, hung thần ác sát :

 

“Anh Cường của chúng tao là thiếu tiền ?”

 

Không thiếu tiền, thì thiếu cái gì?

 

Vu Tuấn Kiệt sợ đến mức , con d.a.o cứ ở ngay mắt xoay tới xoay lui, thỉnh thoảng còn phát tiếng “xoẹt xoẹt” mà tim run rẩy.

 

Đừng bảo là bắt tự sát nhé?

 

Vu Tuấn Kiệt ý nghĩ của cho rùng một cái, lén liếc con d.a.o , cầu xin các vị thần linh che chở.

 

Tuy nhiên cái gì thì cái đó đến, chỉ thấy ở vị trí phía dậy, xổm xuống, những lời ác quỷ.

 

“Hoặc là ch-ết, hoặc là tự thiến!”

 

Nói xong, Cường cũng đợi trả lời, nhét con d.a.o tay Vu Tuấn Kiệt, nắm c.h.ặ.t t.a.y Vu Tuấn Kiệt , ghé sát tai thấp giọng :

 

“Mày cầm cho chắc đấy!”

 

“Nếu dám rơi thì thỏa thuận coi như hủy bỏ. Trực tiếp băm vằm cho ch.ó ăn.”

 

Nói xong liền sảng khoái mấy tiếng, đó sang phụ nữ đang khỏa cố gắng thu bên , nghiêm giọng :

 

“Mang con tiện nhân luôn cho tao, trong sòng chẳng đang thiếu ? Vừa bổ sung .”

 

“Chúng , tôn trọng ý kiến của quý cô , cô thích bán thì chúng đến cùng, cho cô một cơ hội để thành giấc mơ!”

 

Vu Tuấn Kiệt những lời dọa đến mất cả hồn vía, những giọt mồ hôi to như hạt đậu phủ đầy trán, giọt lăn xuống thấm ướt một mảng nhỏ t.h.ả.m.

 

Đám thuộc hạ thèm để ý đến lời van xin và tiếng kêu gào của phụ nữ, thẳng tay bịt miệng lôi .

 

Mắt thấy Diêm Vương sắp dẫn khỏi phòng, Vu Tuấn Kiệt nhịn nhịn, nhắm mắt chĩa thẳng phần mà rạch một nhát.

 

“A!”

 

Ngay lập tức cơn đau lan khắp , khóe môi Cường nhếch lên, thèm đầu mà rời , ngược đám thuộc hạ nhịn đầu , vẻ mặt đầy thương hại:

 

“Thằng nhãi cũng đấy! Bảo cắt là cắt luôn.”

 

 

Loading...