Đại Lão Huyền Học Livestream Xem Bói, Ai Ngờ Lại Phi Thăng Luôn - Chương 204

Cập nhật lúc: 2026-02-17 14:30:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 159 Mặt trời vị đào mật

 

Thấy con ma nam sắp biến thành ác quỷ ăn thịt Lưu Mạn Lệ, Thần Hy hề ngăn cản mà thong thả uống xem.

 

Tiểu Lưu nhận gì đó , cũng màng đến đau lòng buồn bã nữa, sợ hãi vội vàng kéo bạn trai . Nhìn luồng khí đen ngừng bốc từ bạn trai, cô lo lắng :

 

“Tiểu Trần, ? Tỉnh , thế em sợ lắm...”

 

Tiểu Trần căn bản thấy gì, mặc kệ sự lôi kéo của Tiểu Lưu, tiến thẳng về phía Lưu Mạn Lệ, cho dù Tiểu Lưu khuyên ngăn thế nào cũng tác dụng, giống như một con dã thú món mồi ngon thu hút, ăn miệng thì thôi.

 

Lưu Mạn Lệ thấy sự hiện diện của Tiểu Trần, nhưng thấy con gái ở đó cầu xin lóc, còn kéo cái gì đó lùi phía như đang ngăn cản thứ gì đó tiếp cận .

 

hoảng hốt:

 

“Đại... Đại sư, bên đó chuyện gì ?”

 

Thần Hy nở một nụ , tùy ý đáp:

 

“Không gì, chỉ là một con ma gần bà thôi.”

 

Đồng t.ử của Lưu Mạn Lệ chấn động, lập tức hiểu lý do tại trong phòng nhiệt độ đang thích hợp mà đột nhiên trở nên lạnh lẽo.

 

Khốn kiếp, hóa con ma nam vẫn luôn ở bên cạnh bọn họ.

 

Bây giờ thậm chí còn ngang nhiên hại bà , bà bảo mà, con ma nam thể giữ , quả nhiên đúng .

 

Nhìn con gái và con ma thấy ngày càng tiến gần, trong đầu Lưu Mạn Lệ chỉ còn ý nghĩ ch-ết. Bà màng hình tượng lồm cồm bò sang phía khác, tránh xa bọn họ.

 

Cứ hễ bọn họ gần là bà xa hơn một chút.

 

Cứ thế lặp lặp !

 

Thần Hy đến mỏi mắt, vươn vai một cái, lên tiếng:

 

“Xong , quấy rầy đau mắt quá.”

 

Mặc dù chỉ là một câu lười nhác ngắn ngủi, nhưng trong đó ẩn chứa một luồng uy lực thúc giục linh hồn tỉnh táo.

 

Thân hình đang lao về phía của Tiểu Trần cứng đờ trong chốc lát, đột nhiên khôi phục thần trí. Anh ngạc nhiên về phía điện thoại, trong mắt hiện lên một chút thể tin nổi.

 

Vị đại sư thể xem thường.

 

Đồng thời cũng thầm thở phào nhẹ nhõm!

 

May mà đại sư ở đây, nếu hôm nay chắc chắn cơn giận mờ mắt mà tạo sát nghiệp .

 

Anh sợ hãi Lưu Mạn Lệ đang run rẩy trong góc vì dọa, thấy sợ vì sự bốc đồng . May mà chuyện gì xảy , nếu từ nay về chắc chắn thể ở bên cạnh bạn gái nữa.

 

Anh chắc chắn sẽ của địa phủ phát hiện, đó đưa về chịu lửa nghiệp rèn giũa cho đến khi rửa sạch tội .

 

Nếu để bạn gái một đời thì , nếu khác hãm hại thì chẳng ai ở bên cô, cũng ai bảo vệ cô nữa.

 

Bạn gái khó khăn lắm mới mở lòng với , nếu vì đóng cửa trái tim một nữa thì dù hồn phi phách tán cũng đủ để đền bù.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-204.html.]

 

May quá, chuyện vẫn còn kịp!

 

Anh ôm c.h.ặ.t bạn gái lòng, cảm nhận ấm truyền tới từ cô mới xoa dịu cảm giác bất an đó. Anh sang cảm ơn Thần Hy:

 

“Cảm ơn đại sư giúp !”

 

Người khác thấy, tự nhiên cũng thấy cảnh tượng kinh hiểm .

 

Tất nhiên cũng một câu bâng quơ của đại sư đổi nhân quả của ba .

 

Thần Hy đối với chuyện cũng chỉ thản nhiên , coi như nhận lời cảm ơn của .

 

sang nhướng mày với Tiểu Lưu:

 

“Giờ cô thể chứ?”

 

Tiểu Lưu bất thình lình thấy lời đại sư, thò đầu từ trong lòng bạn trai, về phía . Thấy bà vẫn thu trong góc run rẩy, cô khẽ khổ một tiếng.

 

Cô nên sống vì một !

 

Thoát khỏi vòng ôm, cô tìm một chỗ kéo bạn trai xuống, bấy giờ mới :

 

“Vốn dĩ chuyện gia đình mặt nhiều như , nhưng bây giờ nghĩ như thế nữa.”

 

Thân hình đang run rẩy của Lưu Mạn Lệ cứng đờ trong giây lát, ngơ ngác về phía Tiểu Lưu, trong mắt mang theo sự mong đợi, bà cứ ngỡ con gái sẽ điều gì đó về .

 

cuối cùng vẫn khiến bà thất vọng.

 

“Từ khi chuyện đến giờ, cuộc sống của một màu xám xịt. niềm vui là gì, gì cũng chừng mực, vượt quá chừng mực đó sẽ mắng mỏ trừng phạt.

 

Ví dụ như một nụ , chuẩn xác nhất, giống như một con robot nhập mã , linh hồn, cũng là vui vẻ, mà chỉ là theo công thức.

 

bạn bè, vì cần kết giao với bọn họ. Mục tiêu hàng đầu của là rèn luyện bản , cho trở nên mỹ tì vết.

 

Sau sân khấu của ở tầng lớp thấp kém , sân khấu của là ở đỉnh cao nhất. Dần dần, cũng nghĩ như , bắt đầu tiếp xúc với những xung quanh, thấy chúng khác biệt.

 

thấy nụ của bọn họ đều là vui vẻ thật sự. cũng soi gương thử, nhưng cảm giác đó khác. Lúc mới vui, nhưng cụ thể là vui ở thì .

 

Mỗi ngày sống và học theo khuôn mẫu, các bạn học tụ tập thành nhóm kể chuyện , bàn luận về những món đồ chơi, trò chơi thời thượng, những tin đồn của ngôi , những kiểu quần áo thịnh hành. hiểu những thứ đó là gì, thấy bọn họ đang lãng phí thời gian, nhưng cực kỳ khát khao cũng thể tham gia trong đó.

 

điều thể, vì cho phép. Nếu bà phát hiện, sẽ phạt ăn cơm một ngày. Cho nên chỉ thể lén lút quan sát bọn họ nô đùa, cho dù mắt về phía họ, nhưng tai vểnh lên. thích những thứ từng thấy, cũng thích bọn họ , ấm áp!

 

Sau , ở mép sân thượng của trường học, ý định tìm c-ái ch-ết. chỉ thích cảm giác gió lùa qua , đang nghĩ tự do là như thế nào.”

 

Tiểu Lưu đến đây, khóe miệng từ từ nhếch lên, lộ một cảm giác hạnh phúc:

 

một tên ngốc chạy tới, dọa sợ, đến một câu chỉnh cũng nên lời. Anh cẩn thận trò chuyện với , bảo xuống .

 

Nhìn bộ dạng ngốc nghếch của , cũng nữa, ngoan ngoãn xuống.

 

Sau mỗi nhớ cảnh tượng ngày hôm đó, nghĩ chắc hẳn là do ánh nắng hôm đó , chiếu lên khiến trông thật ưa và ấm áp, giống như một ông mặt trời nhỏ rơi xuống nhân gian . Thế nên mới thu hút lời như thế, đưa xuống khỏi sân thượng.

 

 

Loading...