Bà lão đại sư nào cả, nhưng từ lời của Tiểu Mỹ, bà b.úp bê sứ của đúng là vị đại sư phá giải, liên tưởng đến dấu vết phá hoại trong mật thất, bà hoảng sợ!
Không!
Bà cam tâm!
Bà về đẩy nhanh tiến độ chế tạo b.úp bê sứ mới, bà cho phép bất cứ ai cướp sinh mạng của bạn đời, dù là địa phủ cũng !
Bao nhiêu năm qua đều vượt qua , bà bỏ cuộc, cũng cho phép bất kỳ sự cố nào xảy !
Bà lão oán hận trừng mắt Tiểu Mỹ mấy cái:
“ sẽ tìm cô tính sổ ! Cô cứ đợi đấy!”
Vừa mới bước , điện thoại liền vang lên.
“Cái gì?!”
Không đầu dây bên gì, bà lão trông như kẻ mất hồn!
Tiểu Mỹ nhíu mày, thấy bà hoảng loạn đến mức chọn đường , thậm chí đến bước chân cũng nhấc nổi.
Thần Hy lúc lên tiếng:
“Ông nội cô !”
“Cái gì?”
Tiểu Mỹ cũng ngờ mới chỉ trong chốc lát mà qua khỏi!
như cũng , đỡ để bọn họ tiếp tục hại !
Tiểu Mỹ mới thở phào nhẹ nhõm cho bản , liền thấy bà lão bên lệnh:
“Mang chúng nó cho .”
Ngay đó, từ ngoài cửa xông hai tên vệ sĩ lực lưỡng.
Tiểu Mỹ đè c.h.ặ.t cánh tay, giận dữ :
“Mụ già độc ác , bà gì thế?”
“Làm gì? Nếu lão Ngô xong , bắt các chôn cùng!”
Bà lão nghiến răng nghiến lợi bỏ câu thẳng ngoài.
Tiểu Mỹ và cũng hai tên vệ sĩ đưa lên xe, chạy thẳng về phía nhà cổ nhà họ Ngô.
Trong suốt thời gian đó, cô vẫn luôn tỉnh , điều khiến Tiểu Mỹ yên tâm ít.
Sau khi xuống xe, Tiểu Mỹ thấy cả nhà họ Ngô bận rộn xoay như chong ch.óng, rằng đại sư đoán đúng.
Đồng thời, đối với an tính mạng của , vì đại sư ở đây nên cô cũng quá lo lắng. Với tâm thế xem kịch, cô từng bước theo bà lão.
Nhìn thấy ông lão giường còn chút thở, đôi mắt sâu hoắm của bà lão trống rỗng hồn, lộ vẻ tê dại và tuyệt vọng, khuôn mặt nhăn nheo, đôi môi móm mém run rẩy phát những tiếng lầm bầm như tiếng rên rỉ, chữ nghĩa rõ ràng, khó mà phân biệt .
Chương 139 Người yêu qua đời
Nắm lấy tay lão Ngô, bà lão nghẹn ngào:
“Lão Ngô, chẳng chúng , mãi mãi ở bên ?”
“Sao ông nuốt lời nữa .”
“Ông một câu chứ, thèm đếm xỉa đến bà già nữa, là chê già ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-178.html.]
Dù bà đến mức nước mắt đầm đìa, cảm động thấu trời xanh, thì đang nhắm mắt cũng sẽ bao giờ phản hồi dù chỉ một chút!
Nhìn thấy tất cả những điều , Tiểu Mỹ chẳng hề đau lòng, đây chính là hung thủ hại ch-ết bố cô, cũng là hung thủ suýt chút nữa hại ch-ết cô. Chút ký ức còn sót cũng biến thành oán hận ngay khoảnh khắc sự thật.
Cư dân mạng trong phòng livestream thông qua điện thoại của Tiểu Mỹ cũng thấy cảnh tượng cảm động , nhưng đều đổi quan điểm.
【Hai ông bà tình cảm thật đấy, hèn gì hại để giữ mạng sống.】
【Bạn sai , là hại ch-ết mạng của con trai , hạng như ch-ết sớm chừng nào chừng nấy, để khỏi hại khác. Tuy tình yêu của họ thì vẻ cảm động, nhưng vì xây dựng sinh mạng của khác nên điểm cộng cũng biến thành điểm âm luôn.】
【Hây, hà tất chứ, vốn dĩ là nửa chân bước quan tài , tại còn hại hậu duệ của ? Không thông, thật sự nghĩ thông mà.】
【Ai bảo chứ, cũng tò mò, rốt cuộc là nguyên nhân gì mới thể thôi thúc họ chuyện tưởng như .】
Thần Hy thấy nội dung b-ình lu-ận gửi lên cũng tán đồng. Tình yêu giữa cặp vợ chồng già bi t.h.ả.m chân thành, nếu chuyện hại hại mạng thì đúng là một câu chuyện tình yêu thể lưu truyền đời đời.
Tiếc là sai đường !
Tiểu Mỹ vì sự của ông nội, cũng tiến lên an ủi bà nội.
Những và khác ít nhiều cũng đều vẻ mặt giả tạo, bên cạnh quẹt nước mắt.
Nhìn bộ mặt hư tình giả ý của họ, Tiểu Mỹ chỉ cảm thấy buồn nôn, trong những giọt nước mắt đó mấy phần là chân thành thực ý chứ.
Chẳng qua cũng chỉ là một lũ tiểu nhân xu nịnh mà thôi!
Nhớ năm đó khi bố cô qua đời, Ngô Gia Thư vì tranh đoạt gia sản mà nhẫn tâm đuổi hai con họ khỏi nhà, còn cái gọi là ông nội bà nội cũng chỉ mà hề hành động gì. Thậm chí những ngày thường vẫn nịnh nọt họ cũng mang bộ mặt mỉa mai, bỏ đ-á xuống giếng với họ.
Khi đó Tiểu Mỹ còn nhỏ, hiểu tại , bây giờ , sự ngơ của ông bà nội lúc đó rõ ràng chính là ngầm cho phép.
Ngầm cho phép hành vi của chú hai, ngầm cho phép thêm dầu lửa!
Nhà họ Ngô trong mắt cô thối nát từ tận gốc rễ .
Thay đổi tâm thái để nhà họ Ngô, cô buông bỏ .
Thật may vì và đuổi ngoài, nếu chỉ cảm thấy càng thêm buồn nôn, thậm chí cái gia tộc thối nát liên lụy.
Con trai thứ hai nhà họ Ngô là Ngô Gia Thư sụt sịt mũi, cố nặn vài giọt nước mắt:
“Mẹ, bố , giữ gìn sức khỏe nhé, nếu bố thấy cũng sẽ lo lắng đấy.”
Vợ của lão nhị thấy thế cũng tiến lên phụ họa:
“ ạ, bố và tình sâu nghĩa nặng, chắc chắn bố cũng đành lòng thấy như thế .”
Tiểu Mỹ mím môi, vì gì khác, thực sự là vì đang nhịn . Nếu hai họ lén lút trao đổi ánh mắt với thì những lời đúng là sự quan tâm xuất phát từ tận đáy lòng dành cho .
Tuy nhiên, phía diễn kịch chẳng nhận chút thiện cảm nào từ phía xem kịch.
Bà lão tự động khóa c.h.ặ.t thính giác, ôm lấy t.h.i t.h.ể hồi lâu buông tay, quả thực vô cùng sâu nặng.
Vợ Ngô Gia Thư hồi lâu mà nhận phản hồi, liền véo đàn ông nhà một cái.
Ngô Gia Thư vợ véo đùi, hiểu ý, tiến lên định đỡ bà lão dậy:
“Mẹ, nghỉ ngơi một lát , chuyện ở đây cứ giao cho con xử lý.”
Bà lão siết c.h.ặ.t t.h.i t.h.ể lòng hơn, quát mắng đứa con trai mặt:
“Cút, tất cả cút hết ngoài cho , lão Ngô ch-ết.”
“Ông còn sống, ông hứa với sẽ luôn ở bên ... Ông tuyệt đối sẽ phụ thứ hai! Ông hứa với !”
“Ông hứa với ...”