Viên cảnh sát đang ghi chép liền liếc họ một cái:
“Các em cũng Thần đại sư ?”
Mấy bạn học xong ngơ ngác , đồng thanh lắc đầu:
“Không ạ!”
Phàm Ngọc Cầm thì họ rõ.
Mang theo sự nghi hoặc, họ đồng loạt về phía Phàm Ngọc Cầm, ánh mắt lộ vẻ kỳ vọng.
Chương 119 Nhờ ngọc bội mà thu hoạch vô fan học sinh
Viên cảnh sát mỉm , cất sổ ghi chép, đến bên cạnh Phàm Ngọc Cầm, ngưỡng mộ :
“Em thật may mắn, mà tấm ngọc bội do đích đại sư .”
Khóc ròng!
Tại hôm qua tranh suất chứ? Hai trăm năm mươi suất cứ thế lướt qua vai .
Bây giờ thực sự vô cùng ngưỡng mộ cô bé mắt , chỉ sở hữu kiệt tác của đại sư, mà còn là loại ngọc bội còn lợi hại hơn cả những cái mà họ tranh sứt đầu mẻ trán nữa.
là ngưỡng mộ nổi, so với đúng là tức ch-ết mà.
Phàm Ngọc Cầm ngơ ngác viên cảnh sát với ánh mắt ngưỡng mộ tột độ, đó hối hận rời .
“Chuyện gì ? Lẽ nào chị thuê nhà thực sự là một đại năng ẩn thế? Giống như tivi , loại vô cùng lợi hại ?”
Cô nhỏ giọng lẩm bẩm, quyết định về đến bái phỏng chị một chuyến, để bày tỏ lòng cảm ơn một nữa.
Lúc xe cảnh sát trở về, các bạn học khác xe đều vây quanh cô, bảo cô về nhất định hỏi cho rõ, đó nhất định cho họ , họ cũng mua.
Các bậc phụ khi nhận tin tức thì sợ hãi khôn xiết, lúc tất cả đều đợi ở đồn cảnh sát, ai nấy đều căng thẳng, khi thấy xe đến liền lập tức lao tới, thấy con cái an xuống xe, sắc mặt từ căng thẳng chuyển sang nhẹ nhõm, mắt đỏ hoe tiến lên ôm c.h.ặ.t lấy chúng.
Phàm Ngọc Cầm tự nhiên cũng ngoại lệ, mỉm chạy đến mặt bố , ôm c.h.ặ.t lấy họ, nghẹn ngào:
“Bố , con về .”
“Cái con bé , bảo con đừng dã ngoại mà cứ , con xem suýt chút nữa là về ... Nếu mệnh hệ gì thì với bố con sống đây...”
Phàm mẫu sụt sịt , cũng quên tặng cho cô một cái tát yêu, đ-ánh cho Phàm Ngọc Cầm kêu oai oái.
Sau khi về nhà, Phàm Ngọc Cầm kể tình hình cho bố , Phàm phụ xong sắc mặt nghiêm nghị:
“Không ngờ cô gái đó thực sự là một nhân vật phi phàm, đầu tiên gặp cô , bố thấy cô tầm thường .
May mà lúc đó bố cho cô thuê nhà, nếu hậu quả thực sự dám tưởng tượng!
Chúng đến cảm ơn ân nhân thôi, nếu cô thì bảo bối con gái nhà ...”
“Thật sự ngờ mà, Thần Hy là một đại sư.”
Phàm mẫu bùi ngùi :
“Hèn chi ông cô chỉ một hỏi ông cho Tiểu Cầm luôn đeo ngọc bội bên . đoán chắc là cô điều gì đó nên mới dặn dặn ông như .”
“Chúng đúng là nợ một ân tình lớn .
Lần chúng chỉ cùng đến tận nơi, mà còn mang theo một món quà hậu hĩnh. Đây là ân nhân cứu mạng của gia đình , chậm trễ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-153.html.]
“...”
Sau khi Thần Hy từ chỗ Bưu trở về nhà, cô vẫn luôn vẽ bùa chú, cô gửi hết những thứ tối nay.
Tiểu Ảnh với tư cách là trợ thủ đắc lực, tự nhiên vẫn luôn giúp đỡ đóng gói những lá bùa vẽ xong, đó dán mã vận đơn chuyển phát nhanh, đặt chiếc giỏ mà nhân viên chuyển phát nhanh đưa cho.
Ngay khi hai sắp kết thúc công việc thì chuông cửa vang lên.
Tay Thần Hy đang vẽ những nét cuối cùng giấy bùa, ngẩng đầu lên :
“Đi mở cửa , chắc là chủ nhà đến .”
Tiểu Ảnh qua những ngày đêm tu luyện ngừng nghỉ thể tự do điều khiển hình thể của , thoạt khác gì bình thường.
Cô bay đến cửa, bàn tay nhỏ nhắn giơ lên, một luồng quỷ lực bám tay nắm cửa, tiếng “cạch” vang lên, cửa tự động mở .
Gia đình ba Phàm Ngọc Cầm căng thẳng , thấy một cô gái lạ mặt liền chào hỏi:
“Chào cô, chúng tìm Thần...”
“Chú ơi, cháu đây, !”
Thần Hy vẽ xong lá bùa bình an cuối cùng, phía cửa .
Gia đình ba khép nép ghế sofa, Tiểu Ảnh cần dùng chân mà cứ thế bay qua bay trong phòng phục vụ họ uống nước ăn điểm tâm.
Ba sợ hãi dám lời nào, những lời cảm ơn định đường lúc một câu cũng thốt , chỉ cúi đầu ăn điểm tâm uống nước.
Thần Hy cảm thấy buồn , họ dọa sợ nên bảo Tiểu Ảnh hũ sứ nghỉ ngơi một lát, với Phàm Ngọc Cầm:
“Thế nào? Không thương chứ?”
Phàm Ngọc Cầm đột nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt ngạc nhiên:
“Hóa chị thực sự tính từ ?”
Ánh mắt cô sáng rực, lấy tấm ngọc bội cổ :
“Cho nên chị mới bảo bố em giám sát em mỗi ngày đeo cái ạ?”
Thần Hy nhấp một ngụm nước :
“Phải, xem tình hình của em chắc là vô sự . Chúc mừng em nhé. Đại nạn ch-ết tất hậu phúc.”
Cô bé vầng trán nhô hình tròn đầy đặn ưu mỹ, hơn nữa Ấn Đường cân đối, hai bên thịt đầy lộ xương, chắc chắn gả chồng , hơn nữa vợ hiền con hiếu, tướng vượng phu.
Cho nên Thần Hy tùy tiện.
Phàm phụ và Phàm mẫu xong trong lòng thầm mừng, tuy đây chỉ là một câu tùy tiện nhưng thốt từ miệng đại sư thì chắc chắn là thật , xem con gái họ tương lai nhất định sẽ hạnh phúc mỹ mãn.
Hai mặt mày rạng rỡ, “Thần Hy cô xem , nhà chúng cũng là gia đình đại phú đại quý gì, nhưng cuộc sống cũng thiếu ăn thiếu mặc, coi như khá giả, đây là một chút lòng thành của và dì, hy vọng cô thể nhận cho.”
Động tác uống của Thần Hy khựng , phong bao đỏ tay chủ nhà, còn những hộp quà xếp chồng chân họ.
Cô mỉm , “Chú , thật sự quá khách sáo , cháu giúp vì cái , mà là vì chú giúp cháu lúc cháu sa cơ lỡ vận nhất, đó là Nhân, còn cháu tặng tấm ngọc bội để cứu mạng con gái đó là Quả, cho nên nợ cháu gì cả.”
Phàm phụ và Phàm mẫu , chút luống cuống, cái gì mà Quả Quả Nhân Nhân, họ hiểu.
Hay là chê quá ít?
Phàm mẫu chút ngại ngùng lên tiếng:
“Cái ... cái là chúng chuẩn tâm huyết đấy...”