Đến cả bản cũng phân biệt chất lỏng mặt là nước mắt nước mưa, chỉ lúc trái tim đang đ-ập một cách sống động.
Cậu ôm lấy trai mắt, để bao giờ biến mất nữa.
Đến khi nhận , ôm c.h.ặ.t lấy , dù cánh tay đủ dài nhưng vẫn cố gắng hết sức.
Lồng ng-ực áp sát truyền đến một trận rung động, theo đó là tiếng khẽ đầu:
“Tiểu Ngôn, thế? Mới mấy ngày gặp nhớ đến thế !”
Mấy ngày?
Mẹ kiếp, là hơn hai tháng, bảy mươi tám ngày, hơn một nghìn tám trăm giờ!
Thật sự quá tức giận, thể nhẹ tênh là “mới mấy ngày”!
“Suýt!”
Phó Tuấn Thừa khẽ gầm nhẹ một tiếng.
“Sao ? Tiểu Ngôn của chúng từ khi nào biến thành chú ch.ó nhỏ thích c.ắ.n thế ?”
Anh nâng đầu Tiểu Ngôn lên, giọng trầm thấp:
“Hửm? Sao lời nào thế?”
Tiểu Ngôn thực sự tức giận:
“Còn tại ...”
“Được , , đây là quà tặng em.”
Phó Tuấn Thừa lấy từ trong lòng một chiếc hộp nhung đóng gói xa hoa:
“Thích ?”
Khi Tiểu Ngôn thấy logo đó, cả liền cảm thấy . Thương hiệu tuy là nhãn hiệu thích nhất, nhưng cũng vô cùng đắt đỏ!
Anh lấy tiền mua?
Một đến cả học phí cũng tự thêm để kiếm, thể mua nổi món quà đắt tiền như ?
Tiểu Ngôn nhận lấy ngay lập tức, mà kinh ngạc Phó Tuấn Thừa.
“Đây chính là lý do biến mất!”
Phó Tuấn Thừa như thấu sự do dự của Tiểu Ngôn, mạnh mẽ nhét chiếc hộp lòng :
“Anh chuẩn lâu .”
Khoảnh khắc đó, Tiểu Ngôn hiểu tất cả. Hóa cố ý trốn tránh , mà là vì sinh nhật của mà việc điên cuồng kiếm tiền, chỉ để tặng món đồ của thương hiệu yêu thích.
Nói cảm động là dối.
Ngay khi mở lời thế nào, Phó Tuấn Thừa tiên phong ôm lấy một nữa:
“Tiểu Ngôn, bạn trai nhé!”
Đây là đầu tiên Tiểu Ngôn chuyện vượt khuôn phép, những đồng ý mà còn ngoài cùng .
Từ đó hai xác nhận quan hệ, chỉ cần tiết học giờ thêm là thường xuyên quấn quýt bên .
Sau nghiệp, Tiểu Ngôn thậm chí màng sự phản đối của bố mà theo Phó Tuấn Thừa khởi nghiệp, bắt đầu từ con . Vì mà từ bỏ văn học yêu thích nhất để nhà thiết kế, từng bước từng bước đến Tập đoàn Phó thị như ngày hôm nay.
Trong giai đoạn sự nghiệp thăng tiến nhanh ch.óng, Phó Tuấn Thừa lấy lý do sức khỏe Tiểu Ngôn , ở nhà, phụ trách nuôi gia đình và nuôi .
Tiểu Ngôn rõ sức khỏe thực sự nên đồng ý.
Và cứ thế ở nhà suốt năm năm!
Nửa năm , ngày kỷ niệm ngày cưới, vui vẻ nấu một bàn đầy thức ăn định ăn mừng, kết quả là chờ một tờ đơn ly hôn.
Kể từ đó Phó Tuấn Thừa bao giờ bước chân căn biệt thự nữa, cũng chấp nhận bất kỳ liên lạc nào của Tiểu Ngôn, trừ khi đồng ý ly hôn.
Hồi tưởng quá khứ một nữa, từ ngọt ngào đến đau khổ, mắt Tiểu Ngôn đỏ hoe nhưng vẫn :
“Đây chính là câu chuyện của và ! Bình dị nhưng cũng bình thường.”
Bình dị là vì đó là tình yêu mà ai cũng từng , bình thường là vì những ân oán tình thù giữa những đồng tính.
【 Hu hu... 】
【 Đây là loại tình yêu thần tiên gì , tại đến bước đường hôm nay, thật hy vọng hai mãi mãi hạnh phúc! 】
【 Lẽ nào cách gì cứu vãn ? Thật đáng tiếc quá! 】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-146.html.]
Tiểu Ngôn nhún vai:
“Các bạn thấy ?”
Dù những gì thể đều , vô ích thôi, còn khiến thêm phiền lòng!
Cư dân mạng:
“...”
Không cách nào!
Đây là nhịp độ sắt đ-á ly hôn, bên ngoài thì cũng là mưu tính lâu!
Tóm đàn ông hạng lành gì!
Thần Hy nhàn nhạt lên tiếng:
“Anh ngoại tình!”
Tiểu Ngôn gật đầu tán đồng:
“ !”
Đây cũng là lý do trăn trở, ngoại tình, tại ly hôn? Họ rõ ràng từng yêu thương sâu đậm như , tin Phó Tuấn Thừa thể buông bỏ đoạn tình cảm .
Đó chính là lý do nửa năm qua từng ký tên.
Cậu cần một câu trả lời, một lời giải thích!
Chương 114 Mưu tính lâu duyên đẩy đưa?
“Đại sư, cô thấy nên ký tên ?”
Tiểu Ngôn cụp mắt, còn vẻ hạnh phúc khi kể chuyện lúc nãy, cả bao phủ bởi nỗi bi thương, khiến xem bất giác thắt lòng.
Ánh mắt Thần Hy trầm xuống, chỉ thể họ duyên phận, cuộc hôn nhân giữ chỉ tổ dày vò lẫn , sẽ tiến triển nào nữa.
“Ký , hai còn khả năng nữa !”
Cô trầm giọng .
Tiểu Ngôn , khựng , đáy mắt tràn ngập nỗi bi lương nhàn nhạt:
“Quả nhiên là !”
Bất kể nỗ lực thế nào cũng thể cứu vãn đoạn tình cảm ?
bao nhiêu năm , thể buông là dễ dàng buông ?
Tim đau quá!
“Đại sư, cô điều gì ?”
Tiểu Ngôn Thần Hy, mắt đỏ hoe, gương mặt trắng trẻo lộ vẻ tái nhợt, khẩn cầu :
“Có thể cho ?”
“Haiz! Thôi !”
Thần Hy thở một , đau ngắn còn hơn đau dài! Cô thẳng thắn :
“Giữa hai ngăn cách bởi huyết hải thâm thù.”
“Cậu thấy hai còn khả năng ?”
Từng câu Thần Hy đều trầm thấp, còn trái tim Tiểu Ngôn thì từng chút một rơi xuống vực thẳm.
Môi run rẩy, cả lạnh toát:
“Ý cô là ?”
Cái gì gọi là huyết hải thâm thù? Họ rõ ràng là tình cờ gặp gỡ, duyên đẩy đưa, cuối cùng là nảy sinh tình cảm qua ngày tháng.
Trong phạm vi hiểu của Tiểu Ngôn, sự giao thoa nào giữa hai gia đình, lấy huyết hải thâm thù?
Thần Hy:
“Bố từng là một công nhân quyền Ngô thị, qua đời vì t.a.i n.ạ.n trong một sự cố công trình, nhưng công ty nhà chỉ bồi thường một chút ít tiền ít ỏi đùn đẩy hết trách nhiệm .
Còn của Phó Tuấn Thừa vì chịu nổi cú sốc , khi lo xong tang sự cũng theo luôn.”
Tiểu Ngôn đến đây, tim run lên một trận.