“Ok!”
Đế Thiên Thành cất tờ chi phiếu , xoay :
“Vậy việc cần tìm cô, vẫn mong đại sư thể tay giúp đỡ.”
Thần Hy mỉm , “Tiền bạc sòng phẳng, chuyện gì cũng xong.”
“ cho nhé, cô bé đáng yêu lắm, đặc biệt thích tiền...”
Khóe miệng Đế Thiên Thành giật giật, trong đầu đột nhiên nảy những lời vợ lải nhải bên tai.
Anh vô thức mỉm , nếu vợ và cô bé chung sống hòa thuận thì dường như cũng hại gì, ít nhất tà túy đến gần , còn thể khiến tâm trạng vui vẻ.
Anh đưa tay , một cách khá chính thức:
“Mong chờ sự hợp tác vui vẻ!”
Thần Hy hề rụt rè, bắt tay đơn giản với , “Đợi triệu hồi đấy.”
Đế Thiên Thành tiễn Thần Hy ngoài, phòng bệnh, “Người gửi tin nhắn cho cũng là cô ?”
Bưu ca ngẩn , nhất thời nhớ là nào?
Gã đàn em bên cạnh vốn đang đắn đo xem nên khám bác sĩ , thấy đại ca nhà ngốc nghếch như , vội vàng ghé sát tai nhỏ nhắc nhở:
“Cái địa bàn phá đấy ạ.”
Bưu ca bừng tỉnh đại ngộ, “ thế, chính là cô .”
Thấy đại ca gì, dáng vẻ lắng , đây là ý định kể tiếp.
Thế là Bưu ca kể bộ tình hình của Thần Hy một nữa.
Đế Thiên Thành:
“Hừ, đổi cũng khá lớn đấy, xem là trưởng thành .”
Chương 82 Tình cờ gặp bạn của nguyên chủ
Thần Hy rời khỏi bệnh viện trực tiếp về nhà, mà đến trung tâm thương mại gần đó.
Từ lúc xuyên qua đến giờ, cô vẫn dạo phố t.ử tế nào, nào cũng là mua sắm qua mạng, tiện thì tiện nhưng luôn cảm thấy thiếu loại niềm vui mua sắm đó, cho nên cô định cho bản nghỉ nửa ngày, buổi tối về mới tiếp tục phát sóng.
“Mỹ nữ, xem thử , bộ cửa hàng giảm giá, mua một tặng một!”
Thần Hy tiếng rao bên cạnh thu hút sự chú ý, cô dừng chân bên trong một cái, quần áo thiên về phong cách cổ điển, giống với quần áo ở kiếp của cô, nhưng vẫn sự khác biệt rõ rệt, ở đây thêm các yếu tố thời thượng.
mà...
Mua một tặng một?
Lại chuyện như ? Thần Hy mím môi, để khác tâm trạng vui sướng vì nhặt của hời của , bước chân .
Vừa cô bộ váy kiểu cổ điển treo ở chính giữa thu hút sự chú ý, định bảo nhân viên bán hàng lấy xuống thanh toán.
“Bộ đó lấy! Quẹt thẻ!”
Ồ hố, hớt tay ?
Thần Hy vui đầu , định xem xem là kẻ nào lễ phép, đến đến như .
“Thần Hy?”
Chưa kịp chất vấn thì đại gia nữ gọi tên .
Thần Hy kinh ngạc , đ-ánh giá tới một chút, làn da trắng trẻo, hình tròn trịa, đôi mắt nai sáng ngời, mặc váy công chúa, tạo cho ấn tượng ngoan ngoãn mềm mại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-105.html.]
Người tới thấy Thần Hy giống như nhận thì càng tức giận hơn, cô dậm cái chân nhỏ, hờn trách :
“Hay cho nhé, ngay cả tớ mà cũng nhận ?”
“Uổng công tớ tìm bấy lâu nay, ngày đêm mong nhớ, ngay cả cơm cũng ăn trôi, g-ầy mấy cân , đối xử với tớ như ?”
Cái hình tròn trịa của mà bảo là ăn cơm ?
Thần Hy cảm thấy một đầu hai đầu to, cô nhất thời thật sự nhớ là ai?
thấy cô gái nhỏ sắp đến nơi , đành thử thăm dò :
“Cậu thể báo cái tên ? Biết tớ thể nhớ .”
“Thần Hy?”
Cô gái nhỏ , nước mắt lã chã rơi xuống, đó lao tới ôm c.h.ặ.t lấy Thần Hy với tốc độ chạy nước rút trăm mét, nước mũi nước mắt giàn giụa than vãn.
“Xin , tớ ngờ chuyện nhà đả kích lớn đến , thậm chí còn mất trí nhớ.”
“Đều tại tớ , tớ nên tìm thấy sớm hơn, đây đều là quan tâm tớ, gặp chuyện tớ quan tâm , thật xin , theo tớ về nhà, bố tớ chính là bố !”
Thần Hy còn hiểu rõ tình hình cô gái nhỏ nắm cổ tay kéo ngoài.
Đi một nửa, Thần Hy khựng , rút cổ tay khỏi tay cô gái, định đầu ăn cơm, giọng lạnh lùng:
“Tớ nghĩ nhầm , tớ quen .”
“Đừng !”
Cô gái nhỏ hét lên về phía Thần Hy sắp rời , thấy dừng nữa, liền tự giới thiệu:
“Tớ là Âu Dương Nhược Vũ, bạn nối khố của , bạn học của , chúng là bạn cùng lớp từ tiểu học cho đến tận đại học đấy.”
Âu Dương Nhược Vũ xong, quan sát Thần Hy một chút, cẩn thận :
“Những chuyện còn nhớ ?”
Âu Dương Nhược Vũ?
Thần Hy kinh ngạc nhướng mày cô gái nhỏ thêm nữa, đây là Âu Dương Nhược Vũ ?
Bạn kiêm bạn nối khố của nguyên chủ, bạn duy nhất?
Cậu chắc chắn là cái tên chứ? Sao tớ nhớ trong trí nhớ của nguyên chủ là một đứa trẻ mập nhỉ?
Cũng chính vì là một đứa trẻ mập mạp nên thường xuyên trêu chọc bắt nạt, trong một bắt nạt nguyên chủ cứu, từ đó trở thành cái đuôi nhỏ của nguyên chủ, nhất mực theo nguyên chủ.
Nguyên chủ vì tính tình ngang ngược nên cũng chỉ một sẵn sàng theo cô mãi, hai tự nhiên trở thành bạn .
Khi nhà họ Thần phá sản, nguyên chủ từng tìm Âu Dương Nhược Vũ, bạn duy nhất , nhưng khi cô gõ cửa nhà bạn thì đón là lạ.
“Cô tìm ai?”
Nguyên chủ lúc đó mặc quần áo mỏng manh, run rẩy vì lạnh, đôi môi run rẩy:
“... tìm Âu Dương Nhược Vũ?”
Người đàn bà mở cửa liếc nguyên chủ nhếch nhác, chán ghét :
“Đứa trẻ ăn xin ở tới thế , còn dám mơ tưởng bám víu nhà họ Âu Dương, cô nhà họ Âu Dương dọn cả nhà đến Kinh Thành ?”
“Đi , , đừng ngây đây nữa, thôi thấy xui xẻo !”
Nguyên chủ đẩy một cái lảo đảo, ngã xuống màn mưa, bộ váy mỏng vốn ẩm ướt càng trở nên thê t.h.ả.m nỡ .
Tâm trạng nguyên chủ lúc đó thế nào, dường như là vô cùng đau buồn, cô cảm thấy Âu Dương Nhược Vũ cũng giống như những , là kẻ bỏ đ-á xuống giếng, hề coi cô là bạn bè, nếu tại chuyển nhà mà với cô một tiếng.