Tiểu Dương đ-âm trúng tim đen nên chút hổ, cho cùng, gia đình lão Vương ở trong thôn sống cũng , hơn nhiều so với mấy trai của ông , bản cũng là thuận miệng quá lên một chút.
Hắn suy nghĩ một chút, dù cũng là cùng thôn thường xuyên gặp mặt, cần thiết quá căng thẳng, thế là chút ngượng ngùng xin :
“Xin , nên nhà ông như .”
Lúc một lớn tuổi khác tiến lên xòa:
“Được , đều là chuyện nhỏ, qua thì thôi, đừng ai nhắc nữa, bây giờ quan trọng nhất vẫn là đem cây cọ trồng. Thời gian kéo dài càng lâu thì những sự cố ngoài ý lường càng nhiều.”
“Tiểu Dương về , tắm rửa cho sạch sẽ, còn cứ để chúng lo.”
Tiểu Dương thấy đưa bậc thang cho , cũng gì thêm, xuôi theo đó mà xuống.
“Ừm, về đây, vất vả .”
Chú Vương khẽ gật đầu, xa, đột nhiên nhớ tới tiếng hô gấp gáp của Thần Hy lúc nãy, vội vàng rút điện thoại , hỏi Thần Hy:
“Vừa chuyện gì thế? Có vấn đề gì ?”
Thần Hy sắc mặt đổi:
“Ừm, thấy định trực tiếp cắt đứt rễ cây, nên giật .”
“Chú nhớ kỹ, nhất định cẩn thận, thật cẩn thận, hỏng quan tài, nhẹ nhàng rút rễ cây khỏi tấm ván quan tài.”
Thần Hy chân thành, sợ giữa chừng xảy chuyện ngoài ý gì.
Chú Vương thấy đại sư coi trọng như , trong lòng đoán chuyện vô cùng quan trọng, sai sót, ông lập tức tập trung tinh thần cao độ, cam đoan :
“Yên tâm , sẽ luôn chú ý. Tuyệt đối để xảy chuyện gì ngoài ý .”
【Chú ơi, dì ? Từ giờ dì là thần tượng của cháu, quá lợi hại.】
【Chú ơi còn cháu nữa, chú mau hỏi giúp cháu xem dì nhận t.ử , cháu đăng ký.】
Chú Vương thấy trong phòng phát trực tiếp nhiều khán giả ngưỡng mộ vợ , cũng bắt đầu vợ với ánh mắt khác, đây là thật ?
Ông liếc phụ nữ vẫn còn đang hờn dỗi bên cạnh, trong lòng thầm lẩm bẩm: Có chắc đây là một con hổ cái ?
Chương 78 Chuyện cũ năm xưa
“Lão Vương, rốt cuộc thế nào đây? Phần rễ đ-âm xuyên qua quan tài khá nhiều, lên chút tốn sức đấy.”
“ thế, là chúng dùng xẻng c.h.ặ.t đứt từ rìa , như tiết kiệm thời gian đỡ tốn sức.”
Chú Vương lập tức sực tỉnh, thốt :
“Không !”
“Hả?”
Chú Vương thấy thắc mắc, giải thích:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-100.html.]
“Đại sư , phá hoại sự vẹn của cái cây, cũng hỏng ván quan tài.”
“Cho nên phiền bỏ chút thời gian và công sức, chúng cẩn thận rút những rễ cây đó khỏi ván quan tài.”
Mọi đây là ý kiến của đại sư mà ông tìm , dù ý kiến cũng chỉ thể nén trong lòng, chuyện trò đùa, một khi vi phạm quy tắc chừng sẽ xảy chuyện gì đó, đến lúc đó e rằng bước khỏi khu mộ .
Bên việc nơm nớp lo sợ, dám phân tâm, bên Tiểu Dương về đến làng, lén lén lút lút chạy về nhà, sợ bộ dạng t.h.ả.m hại của khác thấy.
Đáng tiếc sự việc như ý , một gã đàn ông thọt chân đang ngay đầu làng, giống như đang đợi ai đó, chắn mất đường của .
Tiểu Dương trốn một cái cây lớn ven đường, ló đầu , trong lòng khó chịu cực kỳ, đúng là cửa xem ngày, sự oán giận dành cho nhà họ Vương mới tiêu tan tụ , thầm mắng c.h.ử.i bao nhiêu trong lòng.
Gã thọt chân tâm thần bất định, từ lúc tin nhà họ Vương phát hiện cây hung, liền chạy đầu làng để ngóng tin tức nóng hổi.
Đối với dáng vẻ Tiểu Dương trở về từ nghĩa địa tự nhiên cũng sớm thấy, thấy trốn tránh lộ diện, vì trong lòng sốt ruột, thế là chủ động đến mặt Tiểu Dương.
“Tiểu Dương, gì ở đây thế? Không giúp nhà lão Vương đào cây ?”
Tiểu Dương trong lòng thầm mắng sắc mặt, nhắm mắt , bằng một bộ mặt tươi , “A, là Hồ Lão Tam , hôm nay chạy đây thế? Đang đợi ai ?”
Hồ Lão Tam ngây ngô một cái, “Vô tư dạo thôi, việc nhà xong hết , gì .”
Nói xong, mắt đảo một vòng, cố ý dò hỏi:
“À, đúng , các giúp nhà lão Vương đào cây?”
Tiểu Dương nhắc đến chuyện là bực , phẫn nộ :
“Chứ còn gì nữa! Cũng dây thần kinh nào chập, tìm một đại sư xem phong thủy, cái cây mộ vấn đề lớn, dời nó mới đổi phong thủy nhà ông , thấy đúng là rảnh rỗi quá hóa rồ nên mới bận bịu như thế...”
Hồ Lão Tam xong, khuôn mặt đang bỗng chốc biến sắc, ngón tay tự chủ mà cuộn , cố ý bình tĩnh hỏi:
“A, ? Xem nhà ông liên tục tang lễ cũng là vì cái cây đó ?”
Tiểu Dương tính tình thẳng thắn, nhận mặt đang gài bẫy , thẳng thắn :
“Ai bảo chứ, đại sư cũng lý lắm, nhỡ là thật thì , dù chúng cũng hiểu, với nữa, về nhà việc đây.”
Hồ Lão Tam bóng dáng dần xa, chìm suy tư.
Lát , liếc về phía nghĩa địa, ánh mắt hung lệ, còn vẻ ấm áp lúc nãy, đầu về phía nhà .
Lúc một cơn gió nhẹ thổi qua, cành cây đung đưa theo làn gió thổi, lá cây xào xạc phát tiếng kêu, mà trong tiếng kêu xào xạc đó dường như xen lẫn một câu thực thực giả giả:
“Xem phát hiện !”
Một canh giờ , sự đào bới cẩn thận của , cây cọ lấy nguyên vẹn, hố lớn đào lên cũng san phẳng .
Chú Vương cái cây xuân mộ, tiến gần dùng sức khéo léo nhổ mạnh một cái, nhổ nó nguyên vẹn, thấy phần rễ dài lắm và mềm, đúng như đại sư dự đoán, trong lòng nhẹ nhõm hơn nhiều.
Lúc , dân làng lái một chiếc máy kéo đến, hợp lực khiêng cây lên, hai bên đều đỡ, xe chậm rãi chạy về phía nơi chọn sẵn từ .
Trước đó mấy đào hố ở đây, lúc khi cây chở đến thì vặn thành, đồng tâm hiệp lực chuyển cái cây lớn xuống, đặt phần gốc đáy hố vùi đất , dì Hoàng yên tâm còn tưới thêm ít nước cho cây cọ, để đề phòng nó khô héo mà ch-ết.