Đại Lão Huyền Học: Hành Trình Trả Nợ - Chương 573: Lão tổ tông mách nước cho cậu

Cập nhật lúc: 2025-11-29 12:47:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chỉ một câu của Tương Ly khiến Sở Tây hồn.

 

Hạ Tân nháy mắt hiệu cho .

 

Sở Tây liền ôm khăn đỏ tới: "Quán chủ, chúng đón chị Ba về ."

 

Anh giải thích những lời với Hạ Tân cho Tương Ly một nữa, sợ Tương Ly hiểu lầm mà vui.

 

Tương Ly uống một ngụm coi như súc miệng : "Cha bệnh viện ?"

 

Sở Tây kinh ngạc, liên tục gật đầu: "Vâng, về đến nơi thì đổ bệnh, sốt cao hôn mê, đến bệnh viện ."

 

Tương Ly : "Đây là mệnh của ông , bệnh viện thì cứ tịnh dưỡng cho ."

 

Còn về việc thể khỏi bao nhiêu sẽ bệnh bao lâu, Tương Ly .

 

Sở Tây nhớ những lời Tương Ly từng , trong lòng thắt .

 

Anh nhận bệnh của cha Sở vì âm khí mà là lời cha Sở hứa với Tương Ly đang bắt đầu ứng nghiệm.

 

Sở Tây chút sửng sốt, ngờ ứng nghiệm nhanh đến .

 

Tương Ly quả thực là Diêm Vương tại thế, gì là như .

 

"Vậy cha ..." Cổ họng Sở Tây khẽ động, dù điều là đáng chịu nhưng tâm trạng vẫn phức tạp.

 

Tương Ly ném cốc sữa uống hết thùng rác bên cạnh bàn, Sở Tây với ánh mắt lạnh: "Lời còn nhớ chứ?"

 

Sở Tây liền nên hỏi nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-573-lao-to-tong-mach-nuoc-cho-cau.html.]

 

Anh khàn giọng: "Vậy . Quán chủ, chị Ba ..."

 

Tương Ly liếc chiếc khăn đỏ trong tay , lấy một lá phù đặt lên bàn. Cô búng ngón tay, một đồng tiền xu liền đập chiếc khăn đỏ.

 

Giây tiếp theo, Sở Tây cảm thấy chiếc khăn đỏ trong tay như rung động, giống sự co giật khi sống đánh.

 

Anh cúi đầu chằm chằm chiếc khăn đỏ. Chiếc khăn run lên vài cái, một luồng khói đen xông , thông qua lỗ đồng tiền giống như triệu hồi vụt một cái chui lá phù bàn.

 

Mắt Sở Tây gần như rớt ngoài.

 

"Quán chủ, đây là..."

 

"Đây là Dưỡng Hồn Phù. Hồn phách của cô giam cầm ở đó, những năm qua cũng tổn thương ít, hơn nữa sát khí khá nặng. Cần độ hóa sát khí dưỡng hồn phách, đến lúc đó sẽ đưa cô đến nơi cô nên đến."

 

Tương Ly hất cằm về phía chiếc khăn đỏ trong tay : "Còn hài cốt , các tìm một nơi phong thủy , an táng cô để cô thực sự an nghỉ. Nếu lòng lập một bài vị Trường Sinh ở Kiêu Dương Quán, để cô hưởng hương hỏa, cũng giúp cô một kiếp ."

 

Sở Tây vốn tự trách, liền gật đầu ngay: "Vậy sẽ ngay. Quán chủ, bài vị Trường Sinh tính tiền thế nào?"

 

"Tùy loại gỗ." Tương Ly uống một ngụm nước súc miệng : "Gỗ đàn hương thông thường thì rẻ hơn, gỗ kim tuyến nam thì đắt hơn."

 

Cô dừng , Hạ Tân.

 

Hạ Tân ngoan ngoãn : " , chỗ chúng tính theo loại gỗ. Gỗ đàn hương thông thường cũng hơn vạn tệ, gỗ kim tuyến nam thì còn đắt hơn nữa."

 

Lúc Lão đạo sĩ còn sống cũng từng bài vị Trường Sinh cho khác, nhưng chỉ vài trăm đến một nghìn tệ. Hạ Tân ban đầu giá một nghìn tệ nhưng nghĩ , một lá phù của Lão tổ tông mười vạn , bài vị Trường Sinh thể rẻ hơn lá phù nên vội đổi lời.

 

Tương Ly hài lòng gật đầu, với Sở Tây: " , bài vị Trường Sinh bằng gỗ đàn hương ở các miếu bình thường cũng hơn vạn. Bài vị Trường Sinh do tệ nhất cũng năm vạn tệ, gỗ kim tuyến nam hai mươi vạn trở lên. Các loại nào thì tự lựa chọn."

 

 

Loading...