" đúng đúng, Quán chủ của chúng cháu còn nhỏ, đến tuổi kết hôn hợp pháp , thể kết hôn !" Hạ Tân vội vàng phụ họa.
Phó Lãng há miệng và rằng kết hôn cũng tự do như thường.
Tuy nhiên, ông nhanh chóng nhận ý của Phó Thời Diên.
Gả gia đình như nhà họ Phó thì cách hành xử tự nhiên sẽ còn tự do như nữa.
Việc Tương Ly thể tiếp tục Đại sư Huyền học cũng trở thành vấn đề.
Phó Thời Diên rõ ràng là nhượng bộ Tương Ly hết mức thể.
Phó Lãng thầm cảm khái, ông ngờ Phó Thời Diên cũng ngày trở nên như .
Nghĩ đến đây, ông gật đầu: "Cũng . Vì đến tuổi kết hôn hợp pháp và còn nhỏ tuổi như , hai đứa cứ yêu thêm hai năm nữa . Tuổi nhỏ cũng là lúc nên tận hưởng thời gian yêu đương."
Phó Thời Diên gật đầu và đáp một tiếng “”.
Chuyện mới xem như cho qua.
Tương Ly và Hạ Tân đều thầm thở phào nhẹ nhõm.
Bữa cơm bắt đầu từ tám giờ tối và ăn uống trò chuyện đến mười giờ vẫn kết thúc.
lúc mười giờ thì nhiều nhân viên văn phòng cuối cùng cũng tan .
Bao gồm cả một cô gái sáng nay Kiêu Dương Quán thắp hương.
Cô tên là Thái Văn Tâm.
Từ sáng sớm, khi những lời nửa vời của Tương Ly, cô chút lơ đễnh.
Khối lượng công việc khổng lồ trong ngày khiến cô càng thêm mệt mỏi.
Mãi đến khi tan , cô xoa xoa cổ và theo thói quen đường tắt về nhà.
Nhà cô ở khu chung cư cách công ty xa. Đi vòng qua con hẻm ít phía công ty, hai trăm mét là đến nơi.
Thái Văn Tâm quen đường , nhưng…
Vừa đến đầu con hẻm phía công ty, cô đột nhiên dừng , lời của Tương Ly vô cớ vang lên trong đầu.
Đừng đường đêm…
Nhìn con đường nhỏ tối om phía , Thái Văn Tâm chút sợ hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-559-hon-su-nay-that-su-khong-the-ket.html.]
Con đường chủ yếu dành cho nhân viên vệ sinh xử lý rác và ít khi qua .
Về đêm, chỉ đầu hẻm phía công ty còn một ngọn đèn đường vàng vọt với phạm vi chiếu sáng lớn.
Rẽ sang một bên là khỏi vùng sáng và chỉ còn một màu đen kịt.
Thái Văn Tâm thường mang theo một chiếc đèn pin nhỏ khi qua đây.
Lần cũng …
khi chiếc đèn pin nhỏ trong tay con đường tối om phía giống như miệng một con quỷ đang há to chờ nuốt chửng, Thái Văn Tâm đột nhiên cảm thấy hoảng hốt.
Cô nhíu mày mạnh, đó vội vàng và bước nhanh con đường lớn phía công ty.
Đứng con đường sáng sủa, tim cô vẫn đập loạn xạ.
Đi đường vòng phía sẽ tốn gấp đôi thời gian.
Tan giờ , Thái Văn Tâm đủ mệt .
Ngày thường cô tuyệt đối sẽ chọn đường lớn phía .
hôm nay cô thực sự đủ can đảm.
Cô cảm thấy lời của Tương Ly dọa sợ nên chỉ còn cách đường lớn về nhà.
Hơn mười phút , Thái Văn Tâm thấp thỏm trở về nhà.
Đẩy cửa , khi tiếng cửa đóng , cô mới thật sự thở phào nhẹ nhõm.
Thái Văn Tâm đặt túi xách xuống, hít một và rót một cốc nước uống liền hai ngụm để bình tĩnh .
Cô nghĩ, cũng gì đáng sợ.
Quán chủ sẽ nguy hiểm, nhưng hình như chẳng chuyện gì xảy .
Thái Văn Tâm cho rằng suy nghĩ quá nhiều. Để thư giãn, cô tắm, dự định lát nữa sẽ nghỉ ngơi.
Nửa tiếng , cô bước khỏi phòng tắm thì thấy điện thoại liên tục rung.
Thái Văn Tâm đang lau tóc, thấy tiếng chuông thì đặt khăn xuống và tới xem.
Là cuộc gọi từ đồng nghiệp.
Lúc cô tan còn một chút việc dọn dẹp cuối cùng. Một đồng nghiệp nam sợ cô về nhà quá muộn an nên bảo cô về , còn ở giải quyết nốt.