Trên đường đến nhà hàng, Phó Lãng liên tục chủ động trò chuyện với Tương Ly và càng càng thêm hài lòng về cô.
Ông thích tính cách của Tương Ly.
Khoáng đạt và thú vị.
Thảo nào cô thể khiến Phó Thời Diên, một vốn trầm lắng như , lòng.
Cả hai bù trừ cho hợp.
Phó Lãng thật lòng cảm thấy vui mừng cho Phó Thời Diên.
Đến nhà hàng, Phó Lãng, Phó Thời Diên và Tương Ly sát cạnh .
Hạ Tân và những khác chỉ thể xa hơn một chút.
Đây là nhà hàng ẩm thực tư gia của nhà họ Phó. Biết họ sắp đến nên nhà hàng chuẩn món ăn từ .
Họ xuống bao lâu, nhân viên phục vụ bắt đầu dọn món.
Nhìn thấy bàn đầy thức ăn ngon, Tương Ly vui mừng khôn xiết, từng sợi tóc dường như đang reo vui, đôi mắt sáng rực chằm chằm các món ăn.
Phó Thời Diên khẽ cong môi, chủ động bóc tôm và gắp thức ăn cho cô.
Lông mày Tương Ly dường như cũng sống động hơn, vui vẻ vô cùng.
Nhìn Quán chủ đang ngây ngô, Hạ Tân vô cùng lo lắng.
Con cảm giác như một cha già đang khắc khoải con gái rơi hố.
Lão tổ tông ngây ngô như , chắc là Phó Thời Diên bán còn đưa tiền cho nữa.
Lão tổ tông mà đấu Phó Thời Diên chứ.
Hạ Tân sắp phát sầu đến c.h.ế.t, nhịn mở miệng nhắc nhở Tương Ly.
con ngẩng đầu thì lập tức bắt gặp ánh mắt của Phó Thời Diên.
Phó Thời Diên lúc cũng sang.
Bốn mắt .
Hạ Tân lập tức nhụt chí, vội vàng mặt . Con hiểu vì nhưng sợ Phó Thời Diên một cách khó giải thích.
Nhất thời cũng quên mất định gì.
"Ly Ly ..." Phó Lãng sự tương tác giữa Phó Thời Diên và Tương Ly, vui vẻ, "Nói thật, đây là đầu tiên thấy Thời Diên chăm sóc và quan tâm một chu đáo đến . Ly Ly, con thấy Thời Diên nhà thế nào?"
Tương Ly đang chìm đắm trong mỹ vị nhưng quên hứa giúp Phó Thời Diên, nên lập tức thổi cầu vồng tâng bốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-558-man-trinh-dien-day-tam-huyet-cua-lao-to-tong.html.]
"Anh Thời Diên đương nhiên là tuyệt vời nhất ! Tuấn tú hào hoa, phong lưu phóng khoáng, mặt tựa Phan An, chu đáo tỉ mỉ, hiểu ý khác, mặt đều diện, vẹn , ai hơn Thời Diên !"
Nghe những lời .
Ôn T.ử Thư suýt nước bọt của sặc.
Khóe miệng Đoạn Kiếm Xuyên cũng giật giật.
Quán chủ thật sự cần cố gắng đến mức đó.
Phó Lãng càng nhịn , khi chuyện với Tương Ly thì cố lắm mới bật thành tiếng.
Ông : "Thì Ly Ly cũng thích Thời Diên nhà đến ?"
Tương Ly vội vàng gật đầu: "Đương nhiên , ai mà thích Thời Diên chứ, Nhị thúc thấy đúng ?"
Phó Thời Diên suýt nữa giữ nổi biểu cảm, Tương Ly chọc cho bật .
Phó Lãng đảo mắt: "Vậy Ly Ly bằng lòng gả cho Thời Diên nhà ? Ta là bề nên đương nhiên hy vọng hai đứa sớm kết hôn, ý nguyện của hai đứa thế nào?"
"???"
Chiếc đũa trong tay Hạ Tân rơi xuống bàn một tiếng cạch.
Con còn kịp phản ứng thì Tương Ly cần suy nghĩ : "Được thôi, cháu cũng ."
Hạ Tân: "..."
Nếu lời của Phó Lãng là một hòn đá nhỏ ném xuống mặt hồ phẳng lặng.
Thì lời của Tương Ly chính là một quả b.o.m hạng nặng ném xuống mặt hồ đó.
Toàn bộ mặt hồ nổ tung, sóng cuồn cuộn.
Những mặt đều về phía Tương Ly.
Tương Ly lúc đang mải ăn tôm, nhận đồng ý điều gì. Khi thấy ánh mắt của những khác, cô mới bỗng nhiên ý thức cái gì.
Cô lập tức ngượng ngùng.
Tương Ly ho khan một tiếng và định mở miệng chữa cháy.
Hạ Tân cũng gì đó.
Tuy nhiên.
Người mở lời là Phó Thời Diên.
"Ly Nhi còn nhỏ, để thêm hai năm nữa." Phó Thời Diên gắp một miếng đuôi cá cho Tương Ly, "Con để cô tự do thêm hai năm nữa."