Tương Ly lạnh lùng cha Sở, giọng điệu khá bình tĩnh: "Đương nhiên, chỉ cần ông thể ."
Sở Tây , động đậy khóe miệng, định gì đó.
Tương Ly nhẹ nhàng liếc một cái, dường như đang cảnh cáo điều gì.
Sở Tây nghẹn , lời.
Cha Sở liền c.ắ.n răng: ", ! lập tức về quê!"
Tương Ly khẽ một tiếng, cầm tách lên, nhấp một ngụm: "Cũng cần vội vàng như . Hai ngày nữa, chính là ngày giỗ của đứa bé đó ?"
Mẹ Sở sững sờ, cúi đầu tính toán, kinh ngạc : "... hai ngày ."
Tương Ly : "Càng gần ngày cô bé c.h.ế.t, sát khí sẽ càng nặng, sẽ phản phệ lên nhà họ Sở các . Hai ngày , dặn dò hai cô con gái khác của ông, ít ngoài, ít chạm vật sắc nhọn như dao, và cẩn thận chồng con gặp tai nạn."
Trái tim Sở đập mạnh một cái.
Chưa kịp gì, Tương Ly cha Sở, giọng điệu trầm xuống: "Sáng sớm mai ông về, tối ngày , giờ Tý, tức là mười hai giờ đêm, coi như sáng sớm ngày mốt, ông sẽ xuất phát đến khấu bái hối ."
Cha Sở lo lắng, kinh hãi là giả.
Đặc biệt là...
Xuất phát lúc nửa đêm...
Nghĩ đến ngôi mộ âm u lạnh lẽo của cô bé, lòng ông khỏi lạnh lẽo.
Muốn cầu xin Tương Ly nữa.
ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Tương Ly.
Cha Sở mặt mũi nào tiếp, chỉ thể cứng rắn đồng ý: "Được... , chỉ cần như , là ?"
"Ban đầu ba chiếc đinh đó chôn xuống như thế nào, ông hãy tự tay nhổ như thế đó, ngoài còn dọn dẹp sạch sẽ thiết sa."
Nói , Tương Ly lấy một tờ giấy vàng và bút lông chu sa, bắt đầu vẽ bùa.
Một phút , cô vẽ xong một tấm bùa, đưa cho cha Sở: "Đây là Định Hồn Phù. Ông cầm lấy, đến lúc đó, dùng vải đỏ bọc hài cốt mang về, đặt Định Hồn Phù giữa, đưa đến Kiêu Dương Quán, sẽ tìm cát huyệt khác an táng độ hóa cho cô bé."
Cha Sở còn mang hài cốt về, trong lòng càng sợ hãi hơn.
Tuy nhiên, đợi ông , Tương Ly cảnh cáo: "Ghi nhớ, bộ quá trình cần tự tay ông , nhờ vả khác, đường mang hài cốt về, cũng ôm suốt chặng đường."
Cha Sở: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-515-lao-to-tong-tang-gia-tren-troi.html.]
"Bằng , phản phệ sẽ càng nghiêm trọng."
Câu , chặn hết lý do thoái thác của cha Sở.
Cha Sở câm nín, đưa tay nhận lấy Định Hồn Phù.
Tương Ly lấy một tấm bùa khác từ ngăn kéo, đưa cho ông .
Cha Sở khỏi hỏi: "Đây là..."
"Dùng để giữ mạng cho ông." Tương Ly mỉm .
Cha Sở , thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nhận lấy.
Tương Ly khẽ , : "Một tấm bùa, mười vạn tệ, hai tấm bùa hai mươi vạn tệ, phiền ông thanh toán."
Vẻ mặt cha Sở lập tức cứng đờ, nhịn thốt lên: "Hai mươi vạn tệ?!"
Tống Thái Sơn, vẫn đang chờ tin tức từ Tương Ly, thấy lời , cùng Văn Như đều ngây .
Một tấm bùa một vạn tệ ?
Sao đến chỗ cha Sở, trực tiếp tăng lên gấp mười !
Tương Ly chớp mắt: " , chính là hai mươi vạn tệ. Sở lão gia t.ử nếu tiếc tiền, thì thôi , cả nhà các xảy chuyện gì, liên quan gì đến nhé."
Cha Sở nghẹn .
Bên cạnh lúc một bàn tay đưa tới.
Sở Tây cầm điện thoại đến.
Hạ Tân lập tức mở mã thanh toán.
Sắc mặt Sở Tây hề đổi, bình thản thanh toán hai mươi vạn tệ. Không vì bản , vì cha Sở, mà như lời Tương Ly , dù là vì chị gái , để cô bé mãi mãi giam hãm ở đó.
Hai mươi vạn tệ nhất định chi.
Cha Sở thấy , cũng tiện gì, cúi đầu xuống.
Lúc Tương Ly mới chút hối hận chân thành khuôn mặt ông .
Có lẽ cha Sở từng nghĩ rằng, sẽ trả giá nhiều như , mới thể bù đắp cho lầm của .
Nếu ngay từ đầu , lẽ ông dám hành động lỗ mãng như thế .