Văn Như vẫn hồn cú sốc. Cô từng qua chuyện hoang đường và nực đến thế.
Nghe , Cô ngơ ngác đối diện với đôi mắt lạnh lùng của Tương Ly chợt hiểu vì Tương Ly luôn phớt lờ lời cầu xin của Cô.
Gặp tình huống nhà Sở Tây thế , ngay cả Cô bây giờ cũng mà chỉ tống thẳng hai kẻ g.i.ế.c tù.
Dường như cảm nhận suy nghĩ của Văn Như, Tống Thái Sơn chằm chằm cha Sở Sở trầm giọng : "G.i.ế.c hại mạng, các phạm pháp, cho dù cô bé là con gái các , các cũng thể g.i.ế.c cô bé!"
Cha Sở lập tức hoảng hốt: ", chúng chỉ suông thôi, , cũng bằng chứng..."
Tống Thái Sơn tức giận bật : "Sở Tây với ông là cảnh sát ! tận tai, ở đây đều là nhân chứng!"
Cha Sở kinh hoàng dậy. Ông quả thật từng tiếp xúc nhiều với Tống Thái Sơn nên hiểu rõ chuyện lắm.
đối phương là cảnh sát, bản năng liền khiến ông sợ hãi.
"Dù cũng gì hết, tất cả đều là bậy, quản, , đừng tìm !"
Thấy phản ứng của ông , Sở Tây và Chu Di Nhiên đều lộ vẻ thất vọng.
Chu Di Nhiên lau mặt đầu . Cô gì đó nhưng cuối cùng chỉ im lặng.
Sở Tây càng nên gì.
Ngay khi Tống Thái Sơn trực tiếp bắt cha Sở , Tương Ly khẽ một tiếng.
Mọi theo bản năng về phía cô.
Cô thẳng cha Sở: "Nghĩa là cho đến bây giờ ông vẫn nhận sai ?"
Cha Sở mở miệng cứng cổ: ", gì... Cô nhóc như cô gì chứ..."
"Nếu vẫn sai, nhà họ Sở các đáng đời tuyệt t.ử tuyệt tôn." Tương Ly khẽ : "Ông tốn công những chuyện chỉ duy trì hương hỏa . Bây giờ tuyệt t.ử tuyệt tôn đối với ông mà hẳn sẽ khiến ông tuyệt vọng hơn bất kỳ hình phạt nào đúng !"
Cha Sở giật : "Cô, cô ý gì..."
"Hai vị còn nhớ vì đến đây ?" Tương Ly chu đáo nhắc nhở: "Vợ chồng Sở Tây và Chu Di Nhiên nhiều năm con, hai vị nghĩ là do nguyên nhân gì. Hai vị lén tìm vị Đại sư ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-511-khien-hai-nguoi-tuyet-vong.html.]
Cha Sở chợt cứng đờ.
Nước mắt Sở cũng ngừng rơi.
Sở Tây đúng .
Sau khi Sở Tây và Chu Di Nhiên kết hôn ba năm vẫn con, đến bệnh viện kiểm tra cũng vấn đề gì.
Họ từng nghĩ nguyên nhân nào khác cũng từng tìm vị Đại sư để hỏi rốt cuộc là chuyện gì.
Đáng tiếc là vị Đại sư đó c.h.ế.t từ nhiều năm .
Họ dám tìm Đại sư Đạo Quán khác vì sợ lôi chuyện cũ.
Lần nếu Sở Tây chuyện chạy đến hỏi họ, đó nắm lấy họ dẫn đến Quán Kiêu Dương, họ tuyệt đối sẽ đến Quán Kiêu Dương.
"Chuyện đó..." Sở như nhớ điều gì vội hỏi: "Cô nhóc, cô cô bé ở đây, là ý gì?"
Bà nhớ Tương Ly câu .
Trái tim Sở thắt : "Cô, cô cô bé, lẽ nào là..."
"Bà nghĩ ?" Tương Ly liếc bà.
Toàn Sở lạnh toát.
cha Sở cũng như điểm huyệt, cứng ngắc tại chỗ.
Tương Ly quanh một vòng tiếp tục : "Thực những gì ông chỉ đúng . Sau khi cô bé c.h.ế.t ông còn gì nữa?"
Khi cô câu , cô đang chằm chằm cha Sở.
Ánh mắt cha Sở lập tức trở nên vô hồn: ", thể gì..."
Thấy vẻ chột của ông , Sở Tây nắm lấy cánh tay ông trầm giọng : "Cha, đến nước cha còn giấu giếm gì nữa. Cha thương con nhất , vì con cha thể một câu thật lòng !"
Lời đ.â.m trúng tim cha Sở.