Đại Lão Huyền Học: Hành Trình Trả Nợ - Chương 486: Lại thêm tám mươi vạn

Cập nhật lúc: 2025-11-19 10:38:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mạnh Hồng Dược , đưa tấm bùa cảnh báo sử dụng cho Tuân Thiên Hải: “Không cướp máy bay, là kéo tất cả máy bay chôn cùng để lừa tiền bảo hiểm.”

 

Tuân Thiên Hải nhận lấy, thấy hình dạng hiện tại của bùa cảnh báo, ông liền hiểu ngay: “Là bùa cảnh báo báo ?”

 

Mạnh Hồng Dược gật đầu, kể bộ chuyện xảy máy bay cho Tuân Thiên Hải .

 

Tuân Thiên Hải toát mồ hôi lạnh, còn sót chút sợ hãi: “Sao biến thái như ?”

 

Mạnh Hồng Dược nhẹ: “Cục trưởng gặp biến thái còn ít ?”

 

Tuân Thiên Hải chợt nhớ đến Phó Vũ Tinh. Người biến thái bây giờ quả thực nhiều.

 

Ông : “Thôi, chỉ cần các cô . Các cô trong thời gian ngắn đừng nhận nhiệm vụ nữa.”

 

“Không cần lo lắng.” Mạnh Hồng Dược để tâm, “Chuyện giải quyết , mệnh chắc chắn đổi. đặt vé máy bay buổi tối, tiếp tục thực hiện nhiệm vụ. Cục trưởng cần lo.”

 

Tuân Thiên Hải vội : “Sao cô bàn bạc với một tiếng?”

 

Mạnh Hồng Dược nghi hoặc ông : “Đây là nhiệm vụ của , bàn bạc với ?”

 

Tuân Thiên Hải nghẹn họng, suýt nữa bật câu rằng lo cho cô . lời đến miệng ông nuốt xuống.

 

Ông tính cách của Mạnh Hồng Dược, luôn sợ trời sợ đất. Chuyện giải quyết xong, cô càng sợ là gì.

 

Đây là nhiệm vụ công phái, Tuân Thiên Hải thể ngăn cản, chỉ bực bội liếc cô một cái: “ với Quan chủ một tiếng.”

 

Mạnh Hồng Dược nhún vai, quan tâm.

 

Tuân Thiên Hải lấy điện thoại , gọi cho Tương Ly.

 

Tương Ly trong phòng lề mề một lúc, ngủ đến hai tiếng thì tiếng chuông. Cô mang theo cơn tức đ.á.n.h thức, nhấc máy thấy gọi, liền hiểu.

 

“Tuân Cục trưởng, Mạnh Hồng Dược xảy chuyện ?” Tương Ly máy liền hỏi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-486-lai-them-tam-muoi-van.html.]

Tuân Thiên Hải sững một chút, bình tĩnh : “ . gọi Quan chủ chính là để báo chuyện . Vừa , Hồng Dược gặp một chuyện máy bay.”

 

Ông kể bộ trải nghiệm của Mạnh Hồng Dược, đó thành thật cảm tạ: “May mà bùa cảnh báo của Quan chủ nên mới . Quan chủ chỉ cứu Hồng Dược, mà còn cứu nhiều vô tội. Cục Quản lý Tình huống Dị thường và Hiệp hội Huyền Môn chúng nợ Quan chủ một ân tình. Nếu Quan chủ yêu cầu gì, cứ với chúng , chúng sẽ cố gắng đáp ứng.”

 

Tương Ly lập tức tỉnh táo: “Vậy thì quá. Một tấm bùa của một vạn, cứu nhiều như , là một công đức lớn. Coi như công tác một , tiền hai tấm bùa đó cần nữa. Tuân Cục trưởng đưa cho tám mươi vạn nữa là .”

 

Tuân Thiên Hải: “…”

 

Hối hận.

 

Bây giờ ông mới hiểu chữ “hối hận” thế nào.

 

Không nên nhiều chuyện.

 

Ông ngờ Tương Ly là một tiểu tài mê như .

 

Mở miệng liền tám mươi vạn…

 

Hôm qua ông đưa tám mươi vạn ở Yên Sơn, còn hồi sức, giờ tám mươi vạn nữa…

 

Tuân Thiên Hải cảm thấy thận của sắp rớt , nhưng lời .

 

Ông nghiến răng, cố đổi đề tài: “… Được, lát nữa gửi cho Hạ Tân nhé?”

 

Giọng Tương Ly mang theo ý : “Vậy xin cảm ơn Tuân Cục trưởng . Cảm ơn, cảm ơn.”

 

Tuân Thiên Hải hề hề, nụ còn khó coi hơn .

 

“Sao ?” Mạnh Hồng Dược thấy ông cúp máy xong mặt mày kỳ lạ, liền hỏi: “Quan chủ gì?”

 

Nụ của Tuân Thiên Hải lập tức sụp đổ, mặt trắng bệch: “Quan chủ … bảo đưa cho cô tám mươi vạn tiền công tác…”

 

Mạnh Hồng Dược: “…”

 

 

Loading...