Tương Ly thản nhiên : “Ngũ tuyệt của Huyền Môn, đều học qua một chút, tính là tinh thông, chỉ tạm dùng thôi.”
Tuân Thiên Hải: “…”
Xin hỏi, đây là đang khoe đó ?
Mặc dù ông bùa cảnh báo hiệu quả , nhưng thực lực mà Tương Ly thể hiện ở Yên Sơn tuyệt đối thể dùng bốn chữ “tạm dùng ” để hình dung.
Nếu thực lực như Tương Ly chỉ là tạm dùng , họ là cái gì?
Khóe miệng Tuân Thiên Hải co giật, trực giác cho ông , Tương Ly đang khoe.
, Tương Ly vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, đôi mắt trong veo, dường như suy nghĩ gì khác.
Tuân Thiên Hải nghĩ lẽ nghĩ nhiều, đành tạm gác chuyện : “Đa tạ Quán chủ, lát nữa sẽ đưa bùa chú cho Mạnh Hồng Dược, chắc còn kịp.”
“Từ lúc sáng cô khởi hành ?” Tương Ly hỏi.
Tuân Thiên Hải : “Vâng, chắc ở sân bay , nhưng đến giờ lên máy bay, bây giờ chạy đến chắc vẫn kịp.”
Tương Ly gật đầu, trầm ngâm: “À , Chu Minh diễn đàn, các quen ?”
Tuân Thiên Hải ngạc nhiên: “Chu Minh?” Ông chợt nhớ đến chuyện tối qua Tương Ly bốc thăm miễn phí xem bói, “À , Quán chủ bốc trúng Chu Minh. Anh đến tìm Quán chủ xem bói ?”
Tương Ly khẽ ừ một tiếng.
Tuân Thiên Hải vui : “Chu Minh đang gì ? Chẳng lẽ xem bói cho đồng môn ?”
“Chuyện đó quan trọng.” Tương Ly để tâm, “Ta chỉ nhờ Tuân Cục trưởng giúp một việc, với Chu Minh một tiếng, nếu xảy chuyện gì đến cầu cứu , giá đều tăng gấp đôi.”
Khóe mắt Tuân Thiên Hải giật giật, lập tức phản ứng: “Chu Minh sẽ gặp chuyện gì?”
“Ừm, gần đây sẽ gặp tai ương đổ máu, nghiêm trọng thể mất mạng, bảo cẩn thận nhé.” Tương Ly khẽ .
Tuân Thiên Hải nụ của Tương Ly, hiểu thấy lạnh sống lưng: “… sẽ hỏi …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-481-bua-canh-bao-cua-lao-to-tong.html.]
“Vậy phiền Tuân Cục trưởng . Nếu cần liên lạc với , Tuân Cục trưởng thể đưa phương thức liên lạc của cho nhé.” Tương Ly nháy mắt, khoát tay với Tuân Thiên Hải, về phía chiếc xe đang đậu bên đường.
Phó Thời Diên khẽ gật đầu với Tuân Thiên Hải, theo Tương Ly.
Tuân Thiên Hải đó lên xe. Đợi chiếc xe lăn bánh xa, ông mới hồn, vội cất bùa chú , về phía gara của Cục cảnh sát lấy điện thoại gọi cho Chu Minh.
Ông và Chu Minh…
Thực đều là nhà họ Tuân.
Gia tộc họ Tuân là một trong những thế gia Huyền Môn tại thành phố H. Tuân Thiên Hải thuộc trực hệ đời , còn Chu Minh xem như t.ử ngoại môn.
Anh là học trò của một chú trong nhà Tuân Thiên Hải thu nhận từ bên ngoài.
Quan hệ giữa hai vốn chẳng hòa thuận.
Tuân Thiên Hải cứng nhắc, cố chấp, còn Chu Minh tranh giành, luôn nổi bật.
Hai bất đồng quan điểm, thường ngày ít liên lạc, gặp cũng cãi vã.
Gần đây tuổi tác lớn hơn, xung đột mới bớt đôi chút.
quan hệ vẫn chẳng khá hơn bao nhiêu.
Điện thoại của Tuân Thiên Hải đổ chuông lâu Chu Minh mới bắt máy.
Tuân Thiên Hải còn kịp mở miệng, giọng điệu mỉa mai của Chu Minh vang lên từ đầu dây bên :
“Tuân Cục trưởng hôm nay hứng gọi điện cho ? Chẳng lẽ mặt trời mọc đằng Tây?”
Tuân Thiên Hải mặt tối , lười đôi co, hỏi thẳng: “Hôm qua đến tìm Quán chủ Kiêu Dương xem bói ?”
Chu Minh lạnh: “Phải thì ? Cô sợ lung tung vạch trần nên mách lẻo ?”