Nghe lời Tương Ly đầy thâm ý, Hạ Tân hiểu rõ mục đích dạy dỗ của Lão Tổ Tông, cố nén nỗi sợ hãi mà sức đào bới. Phó Nhị , khẽ : “Lão Tổ Tông, dù nó cũng còn nhỏ tuổi, như kích thích quá…”
Tương Ly liếc : “Hay ngươi giúp một tay?”
Phó Nhị: “…”
Thôi, vẫn nên im lặng thì hơn. Hắn động tác đ.á.n.h miệng , ý bảo sẽ nữa. Tương Ly mới đầu .
Không lâu , Hạ Tân cảm thấy cành cây như chạm vật gì cứng rắn, liền khựng . Da đầu lập tức căng lên, cẩn thận dùng cành cây gạt lớp đất. Giây tiếp theo, một bàn chân bật khỏi đất, bịch một tiếng, đá Hạ Tân ngã nhào xuống.
Hạ Tân ngã bệt xuống, chút kinh ngạc. Sự bất ngờ lấn át cả nỗi sợ hãi đó. Cái tàn chi còn đá !
Cậu kịp kêu đau, ngẩng đầu lên, thấy một luồng khí đen lao thẳng về phía . Hạ Tân giật kinh hãi.
Lúc , một lá linh phù bay tới từ bên cạnh, va khí đen đẩy luồng khí đó rơi phịch trở hố đất.
Hạ Tân đầu , thấy Tương Ly bước tới, lấy thẻ gỗ đào chuẩn sẵn, cắm xuống đất bên cạnh hố. Cái chân quỷ đang co giật như nhảy múa, lập tức bất động.
Hạ Tân thở phào nhẹ nhõm. kịp thở xong, Tương Ly : “Mang nó .”
“Nó?”
Hạ Tân mặt mày ngơ ngác, xác định “nó” là gì. Không lẽ đúng là thứ đang nghĩ?
Đối diện ánh mắt cầu cứu của , Tương Ly hề nể nang: “Ngươi xem?”
Hạ Tân: “…”
“Cần… cần mang nó ?” Cậu run rẩy chỉ cái chân quỷ.
Tương Ly nhướng mày, vẻ mất kiên nhẫn rõ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-428-trai-nghiem-khung-khiep-cua-ha-tan.html.]
Hạ Tân cúi đầu: “… .”
Thấy nhụt chí, Tương Ly : “Biết thì nhanh lên. Không thời gian chậm trễ, giải quyết xong khi trời sáng.” Nói , cô .
Hạ Tân chằm chằm cái chân quỷ. Dưới ánh trăng, một nửa nó trắng bệch, một nửa lộ xương trắng, bên trong còn những thứ vàng vàng xanh xanh, như thể sinh trứng côn trùng.
Cậu run rẩy dậy, dám , nghiêng đầu bước tới. Đôi tay đưa , run còn dữ dội hơn bà lão mắc bệnh Parkinson. Mãi một lúc lâu, mới chạm cái chân quỷ.
chạm … Cảm giác nhầy nhụa khiến ruột gan Hạ Tân lập tức cuộn trào. Những thứ ăn tối nay suýt nữa nôn hết. Cả mặt mũi méo mó, như điểm huyệt, bất động tại chỗ.
Phó Nhị đành lòng tiếp, từ biến một cái bao tải, ném xuống mặt : “Cậu nhóc , linh hoạt chút nào?”
Hạ Tân ngơ ngẩn bao tải Phó Nhị: “Ngươi… ngươi …”
“Ngươi đó, vẫn còn non nớt quá, nỗi khổ khi việc với Lão Tổ Tông. Lần nhớ cẩn thận hơn.” Phó Nhị đầy thâm ý.
Hạ Tân: “…”
Phó Nhị nữa, bỏ .
Đầu óc Hạ Tân cứng đờ, nghĩ nổi gì thêm. Ánh mắt trở với cái chân quỷ. Cậu hít sâu một , thầm niệm chú trừ quỷ, khó khăn nhét cái chân quỷ bao tải. Nhét mãi mới , thở phào.
Vác một cái bao tải dù cũng đỡ hơn vác trực tiếp một cái chân. Cậu kéo lê bao tải, theo kịp Tương Ly và Phó Nhị.
Rất nhanh, cả ba đến bên một tảng đá. Tương Ly lệnh như : “Đi đào.”
Hạ Tân cố nén sự chóng mặt, tới tiếp tục đào đất.
(Trong lòng Hạ Tân: tuyệt đối ngờ, theo Lão Tổ Tông còn học cả kỹ thuật đào bới Lam Tường.)