Yên Sơn là thắng cảnh nổi tiếng trong thành phố H, là một ngọn núi tiếng, vẫn giữ địa mạo rừng núi nguyên thủy nên thông thường mở cửa đón khách vì sợ du khách gặp nguy hiểm.
Tương Ly ban đầu nghĩ khi đến đây cô sẽ thấy một ngọn núi đen kịt và con đường núi vắng bóng .
Thế nhưng…
Ngay lúc , Tương Ly ở một khu vực sáng đèn, những chiếc xe cảnh sát đang dừng và dây cảnh giới giăng xung quanh, vẻ mặt đầy suy tư.
Cô khỏi sang Phó Thời Diên bên cạnh, thắc mắc hỏi: “Sao cảnh sát khuya còn việc?”
Phó Thời Diên hề ngạc nhiên, vẻ mặt ngơ ngác của Tương Ly cho bật , ho khan một tiếng, khẽ: “Dù cũng là án hình sự, khai quật thi thể, thông báo cho gia đình nạn nhân. Đây là đại án đối với cảnh sát, nên thức trắng đêm việc là chuyện bình thường.”
Tương Ly giật giật khóe miệng.
Quan phủ nơi đây cũng tận tâm quá mức.
Cô chỉ sợ ngày mai đến đây quá đông, tiện việc, nên mới vội vã đến lúc nửa đêm.
Không ngờ còn yêu nghề hơn cả cô.
“Lão Tổ Tông, bây giờ đông thế … đây?” Hạ Tân ánh đèn chớp nháy khắp núi, thể hình dung cảnh cảnh sát đang lùng sục thi thể.
Tương Ly nhíu mày: “Đã đến thì chắc chắn .”
Cô công cốc.
Hạ Tân dây cảnh giới mặt, tỏ vẻ khó xử: “ mà nhiều cảnh sát như , họ sẽ cho chúng nhỉ?”
Tương Ly khựng .
“Kiếm Xuyên.” Phó Thời Diên liền sang Đoạn Kiếm Xuyên.
Đoạn Kiếm Xuyên hiểu ý, gật đầu bước về phía cảnh sát đang canh gác.
Tương Ly nhướng mày: “Là ?”
Phó Thời Diên giải thích: “Để chào hỏi một tiếng.”
Tương Ly chớp mắt.
Phó Thời Diên trao cho cô một ánh mắt trấn an, gì thêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-hanh-trinh-tra-no/chuong-418-phong-son.html.]
Hạ Tân lập tức thấy Đoạn Kiếm Xuyên bước tới, vài câu với cảnh sát. Sắc mặt đối phương từ nghiêm nghị chuyển sang do dự.
Một lát , viên cảnh sát nhấc điện thoại lên gọi cho ai đó.
Không lâu , hai từ núi xuống.
Một mặc cảnh phục, còn mặc đồ thường, trông giống cảnh sát.
Ánh mắt Tương Ly dừng đàn ông mặc thường phục. Cô lập tức nhận là trong Huyền Môn.
Đó là một đàn ông mặt chữ điền, lông mày ngang, tướng mạo lắm nhưng đôi mắt vô cùng sáng rõ, chính trực. Giữa hai hàng lông mày ít linh khí. Thân hình cao lớn, trông như luyện võ.
“Lão Tổ Tông, đàn ông …” Hạ Tân thấy cảm thấy sợ, rụt về phía Tương Ly, khẽ : “Trông ông đáng sợ quá…”
Tương Ly bình thản: “Không cần sợ, .”
Trong lúc họ chuyện, hai trao đổi với viên cảnh sát và Đoạn Kiếm Xuyên vài câu Đoạn Kiếm Xuyên dẫn họ về phía Tương Ly và Phó Thời Diên.
Hạ Tân lập tức thẳng, dám mở miệng.
“Phó tổng đến đây, cũng báo một tiếng?” Người mặc cảnh phục bước tới, thấy Phó Thời Diên liền khách khí chào hỏi.
Phó Thời Diên cũng lịch sự: “Hứa cục, lâu gặp. Ngài vẫn khỏe chứ?”
Người đàn ông trung niên lập tức : “ vẫn khỏe. Trước đó còn nhị thúc nhắc đến, về nước nhưng mãi dịp gặp. Không ngờ gặp ở đây.”
“Chúng chút việc cần xử lý nên đến. Không ngờ gặp đích Hứa thúc.” Phó Thời Diên giọng ôn hòa.
Hạ Tân khẽ kéo tay áo Tương Ly, thì thầm nhỏ: “Lão Tổ Tông, họ hình như quen ?”
Tương Ly ừm một tiếng, quan sát Hứa cục và Phó Thời Diên.
Hạ Tân trong lòng kinh hãi.
Phó tổng rốt cuộc là thế nào mà quen cả những nhân vật ?
“ , Thời Diên, khuya thế các đến gì?” Hứa cục xong liền thuận miệng hỏi.
Phó Thời Diên đáp: “Đến để xử lý một vài việc.”