Đại Hạn Năm Ấy, Ta Gả Cho Đồ Tể - Chương 87: Cây ăn quả ---
Cập nhật lúc: 2026-02-06 12:40:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà cụ Thường ít khi ngoài nên trong thôn chuyện nhà bà nhiều. Ngô Hữu Phú từ năm hai ông bà trộm mất lương thực luôn để mắt chăm nom.
Việc ông lão Thường xuống giường ông cũng , nhưng thầy t.h.u.ố.c Thẩm ông lão tuổi cao, sức khỏe suy kiệt, t.h.u.ố.c đến mấy cũng chữa khỏi nữa.
Mọi ai nấy đều mang củi nhà sang, đống củi trong sân nhỏ nhà họ Thường đầy ắp. Ngô Hữu Phú nhà thăm ông lão Thường một lát cũng về nhà .
Nghe kể về chuyện nhà ông lão Thường, buổi tối khi nhà họ Phương gói xong sủi cảo, Lý thị bảo Phương Đại Xuyên bưng một đĩa sang biếu, đoán chừng bà cụ Thường cũng chẳng tự gói sủi cảo .
Đợi Phương Đại Xuyên về, cả nhà đốt pháo bắt đầu bữa cơm. Lý thị ăn một cái sủi cảo, khen rằng đúng là thịt ăn mới thơm, đây sủi cảo rau nhiều thịt ít, thì ăn thịt cho đời.
Phương Đắc T.ử tuyên bố ăn sủi cảo cứ thịt thế , đợi mấy ngày nữa mua ít thịt dê về, gói sủi cảo nhân thịt dê.
Hôm nay ba mươi Tết, ăn quà vặt uống , trò chuyện rôm rả, thức đêm đón giao thừa (thủ tuế) mà chẳng ai thấy buồn ngủ, ngay cả bé Lượng cũng tỉnh táo lạ thường.
Ngày mùng Một, hai nhà vẫn ăn cơm chung, nhà họ Phương đông nên thức ăn ngày ba mươi ăn sạch, ăn đồ thừa.
Ngày mùng Hai, Tứ Ni về nhà đẻ, gia đình một bàn thức ăn ngon. Tứ Ni thèm ăn bánh màn thầu do Hoa Dung hấp, Hoa Dung liền nhào bột hấp ngay hai xửng bánh, lúc ăn cơm ăn hết một xửng, lúc về mang theo một xửng nữa.
Từ khi Tứ Ni mang thai, trứng gà nhà họ Phương mỗi ngày chỉ ăn một nửa, để dành một nửa cho Tứ Ni, lúc cô về cũng mang hết.
Mùng Ba, hai nhà họ Phương ai về nhà nấy.
Giờ Tỵ ngày mùng Bốn ( 9 giờ sáng), hai nhà họ Phương đ.á.n.h xe ngựa phía đường cái quan. Lúc nắng đang rực rỡ, trong thùng xe gió lạnh thổi , cả sưởi nắng ấm áp dễ chịu.
Đến nơi, hai trông coi thấy tiếng động liền từ trong căn nhà tạm bước . Phương Đắc T.ử gặp họ câu đầu tiên là hỏi dưa hấu trồng thế nào ?
Một lớn tuổi hơn ông cũng từng trồng dưa hấu bao giờ, nhưng thì thấy khá , đều đ.â.m chồi nảy lá .
Phương Đắc T.ử vội vàng trong nhà kính xem, nhiệt độ bên trong thích hợp, đất một màu xanh mướt, mà thấy yên tâm hẳn. Anh thưởng cho hai thuê ít tiền bạc để họ việc tiếp.
Cả gia đình nhà họ Phương từ cửa t.ửu lầu cửa , qua hành lang đến đình nghỉ mát, khi hành lang, Phương Đắc T.ử nhắc đến mảnh đất trống bên phía bên , nên dùng gì.
Phương lão gia bảo trồng ít hoa cỏ, Lý thị hoa cỏ mùa hè thu hút muỗi, Phương lão tam thấy diện tích rộng thế xây thêm phòng thì thật phí, Lý thị lắc đầu bảo xây thêm phòng thì mất mỹ quan.
Mèo Dịch Truyện
Phương Đại Xuyên gì, Hoa Dung xem vợ ý kiến gì .
Hoa Dung đề xuất thể trồng một cây ăn quả, đợi khi quả thì đem cất hầm chứa, đến mùa đông lấy bán sẽ là một nét đặc sắc của t.ửu lầu. Có điều cây ăn quả trồng xuống mất ba năm mới cho trái, thời gian lâu.
Phương Đắc T.ử suy nghĩ thấy đây cũng là một cách, dù cũng hơn trồng hoa xây thêm phòng, hơn nữa dưa hấu trong nhà kính định thuê trông nom, tiện thể chăm sóc cây ăn quả luôn. Đến lúc cây hoa cũng sẽ tạo nên một cảnh tượng .
Cuối cùng quyết định sẽ trồng cây ăn quả. Tam Phượng cũng tán thành, bảo đợi vài năm nữa là ăn trái cây quý giá . Phương Đắc T.ử cần đến vài năm , nếu dưa hấu trồng thì chỉ cần hai tháng nữa là ăn .
Nếu thành công thật, định dành phần lớn diện tích nhà kính để trồng dưa hấu.
Phương Đại Xuyên chợt nhớ Phương Đắc T.ử từng thuê trong thôn đến t.ửu lầu việc, nếu đóng cửa muộn thì cần chỗ ở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-han-nam-ay-ta-ga-cho-do-te/chuong-87-cay-an-qua.html.]
Phương Đại Xuyên nhắc, Phương Đắc T.ử bảo tính cả . Đợi sang xuân sẽ gọi đám Thiết Đầu đến, quây một cái sân bên phía nhà kính trồng rau, xây thêm vài gian phòng nữa.
Phương lão gia mà thấy cái đường cái quan cứ như cái hang đáy ngốn tiền , lỡ mà thua lỗ thì , nhưng ông vì sợ xúi quẩy.
Về đến nhà, Phương Đắc T.ử bảo Lâm Nhi một bức thư. Qua ngày mùng Tám, Phương Đại Xuyên chạy lên huyện một chuyến, nhờ gửi thư về phương Nam.
Qua ngày rằm tháng Giêng, Phương Đắc T.ử lên huyện tìm bắt đầu tu sửa bên trong t.ửu lầu, nhà họ Phương cũng bắt đầu hấp bánh màn thầu để bán.
Phương Đại Xuyên và Hoa Dung tranh thủ lúc rảnh rỗi đến nhà thầy t.h.u.ố.c Thẩm. Thầy Thẩm bắt mạch cho Hoa Dung xong bảo vấn đề gì cả, khuyên cô đừng quá sốt ruột.
Nghe thầy Thẩm , Phương Đại Xuyên cũng nhờ thầy bắt mạch cho xem do .
Thầy Thẩm bảo sức khỏe cả hai vợ chồng đều , nếu thì cứ uống vài thang t.h.u.ố.c để điều hòa. Phương Đại Xuyên nghĩ thôi, bệnh thì uống t.h.u.ố.c, vợ mà uống t.h.u.ố.c là khó chịu mất nửa ngày.
Lúc về, bà thím nhà thầy Thẩm dặn Hoa Dung đừng nghĩ ngợi nhiều, bà bảo con cái đôi khi cũng là cái duyên, cứ vội là .
Hoa Dung gật đầu hiểu. Về nhà cô cũng đem chuyện kể với Lý thị, Lý thị bảo chỉ cần sức khỏe là , chuyện t.h.a.i sớm muộn một hai ngày cũng quan trọng.
Trứng gà nhà họ Phương tích góp cũng hòm hòm, lúc Hổ T.ử học liền mang sang biếu nhà họ Tôn.
Buổi tối Hổ T.ử học về, kể rằng thầy đồ Đại sang nhà Nhị gia (Phương Đắc Tử) để chuyện Lâm Nhi tiểu thúc thi huyện. Kỳ thi bắt đầu tháng Hai, nếu định thi thì bây giờ lên huyện thuê phòng hoặc đặt quán trọ, nếu đến lúc đó e là khó tìm chỗ ở.
Phương lão gia tin liền sang nhà Phương Đắc T.ử một chuyến, đây là việc đại sự của cả nhà họ Phương.
Đến nơi thì thầy đồ Đại về . Phương lão gia hỏi Phương Đắc T.ử cho Lâm Nhi thi . Phương Đắc T.ử thầy đồ Đại nhất định bảo Lâm Nhi nên thi, Lâm Nhi còn nhỏ, dù đỗ thì cũng thêm kinh nghiệm, sẽ lợi cho thi .
Ngày mai sẽ lên huyện tìm nhà để dọn dẹp, đợi kỳ thi sẽ để Chu thị đưa hai đứa nhỏ qua đó ở.
Phương lão gia khen Phương Đắc T.ử đúng là chí lớn, nhà họ Phương mấy đời nay từng ai giàu như thế, nếu giờ mà thêm một ông quan nữa thì thật là hiển hách bao.
Ngày hôm , Phương Đắc T.ử huyện tìm nhà, những căn nhà cho thuê trong huyện ít, nhưng đều mắt. Có căn thì quá cũ kỹ, căn tiểu viện một chút thì thuê chung với khác, tự thuê trọn cả viện, nọ đà lấn tới, mở miệng đòi tiền thuê mấy tháng lên đến tận mười lượng bạc.
Phương Đắc T.ử nổi giận, bèn bỏ năm mươi lượng tự mua một căn tiểu viện, tìm dọn dẹp sạch sẽ, đợi đến tháng Hai sẽ dời qua.
Mua xong viện t.ử, Phương Đắc T.ử nhớ tới một chuyện, chính là việc dựng nhà ở trong thôn. Căn tiểu viện mua trong huyện nhiều phòng, cả nhà Phương lão cha chuyển qua cũng ở đủ, chi bằng nhân lúc thuận tiện dựng luôn nhà ở trong thôn lên.
Xây nhà thì mở rộng đất đai, buổi tối về thôn tìm Ngô Hữu Phú để thương lượng chuyện .
Giữa nhà Phương Đắc T.ử và nhà Phương lão cha cách bốn căn viện, bốn căn đều ở, mua mảnh đất đó.
Ngô Hữu Phú cần tốn tiền, ông còn đang nghĩ chờ đến khi xuân sang sẽ dùng tiền bán vải nhựa để sửa sang bộ nhà cửa cho trong thôn, nếu nhà họ Phương tự xây thì sẽ trích một phần tiền đưa cho nhà họ Phương, thể để nhà họ chịu thiệt thêm nữa.
Phương Đắc T.ử lấy, Ngô Hữu Phú bảo , nếu Phương Đắc T.ử thì vải nhựa bán .
Phương Đắc T.ử đành cứ để Ngô Hữu Phú ghi nhớ đó, chuyện hãy .