Đại Hạn Năm Ấy, Ta Gả Cho Đồ Tể - Chương 86: Cháy ---

Cập nhật lúc: 2026-02-06 12:40:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trước đây cô sinh, nhưng " sinh" và " thể sinh" là hai chuyện khác . Cô thở dài, nghĩ thầm là đợi qua năm mới nhờ thầy t.h.u.ố.c Thẩm kiểm tra xem .

 

Phương Đại Xuyên cũng nhận thấy vẻ của Hoa Dung, trong lòng mập mờ cảm thấy chuyện liên quan đến tin vui của Tứ Ni, bèn cúi xuống hôn cô một cái.

 

Hoa Dung đưa tay kéo Phương Đại Xuyên bảo xuống.

 

"Đợi qua năm mới em cũng đến nhà thầy t.h.u.ố.c Thẩm một chuyến, nhờ thầy bốc cho ít t.h.u.ố.c."

 

Mèo Dịch Truyện

Phương Đại Xuyên hiểu ý cô, đưa tay xoa lên bụng của vợ.

 

"Sốt ruột ? Nếu em vội thì bây giờ chúng sang gõ cửa nhà thầy Thẩm luôn."

 

Hoa Dung lắc đầu: "Thôi cứ ăn Tết cho t.ử tế , em cũng hẳn là sốt ruột, chỉ là lâu như mà chẳng động tĩnh gì, em sợ cơ thể vấn đề."

 

Phương Đại Xuyên nắm lấy tay cô đặt lên môi hôn một cái: "Nếu thì chắc là do , lẽ là do đủ nỗ lực."

 

Hoa Dung đ.á.n.h nhẹ một cái: "Người đang chuyện nghiêm túc mà."

 

Phương Đại Xuyên ôm lấy Hoa Dung, để cô tựa đầu vai .

 

"Thật con cũng thấy , đám trẻ nhà họ Phương đều ngoan ngoãn, lo phụng dưỡng, lo liệu hậu sự."

 

Hoa Dung ngẩng đầu Phương Đại Xuyên: "Thật ?"

 

"Thật mà, lừa em bao giờ , chỉ cần em là mãn nguyện ."

 

Nói xong thổi tắt đèn dầu, quyết định tối nay "lâm trận" vài hiệp, gieo thêm thật nhiều hạt giống.

 

Nghe Phương Đại Xuyên , áp lực trong lòng Hoa Dung vơi ít, nhưng cô vẫn định qua năm mới sẽ khám.

 

Sáng sớm hôm , cả nhà họ Phương dậy bận rộn. Vì chỉ một cái nồi nên các món hầm từng món một, đợi đến khi thức ăn xong bày lên bàn thì bắt đầu giờ Mùi ( 1 giờ chiều).

 

Gia đình Phương Đắc T.ử cũng sang, Chu thị bưng theo món thịt hun khói bà .

 

Trong thôn cơ bản nhà nào cũng ăn cơm giờ , tiếng pháo bắt đầu nổ râm ran. Năm ngoái điều kiện cũng chẳng tâm trạng mà đốt pháo, năm nay nhà nhà đều đốt.

 

Phương lão nhị cầm pháo dẫn Hổ T.ử đốt, bé Lượng cũng đòi theo bằng . Xuân Phấn dặn Hổ T.ử trông chừng em cho kỹ, đừng để thương, Tam Phượng đội mũ bông cho bé Lượng mới cho ngoài.

 

Đợi khi châm pháo, Hổ T.ử định bịt tai bé Lượng nhưng thằng bé chịu, pháo nổ mà nó còn nhảy cẫng lên, vỗ tay thích thú.

 

Buổi chiều ăn cơm xong, những món ăn hết mang bếp, bàn bằng đủ loại đồ ăn vặt và một ấm nóng.

 

Trà là Phương Đắc T.ử mang từ Chu Châu về, Phương lão gia Lý thị thường ngày chẳng nỡ mang , ông uống cũng khó.

 

"Chị dâu , chỗ em còn nhiều lắm, tiếc . Với đợi t.ửu lầu mở cửa, em còn nhập thêm một lô từ phương Nam về nữa, chị cứ để đại ca uống thoải mái , em bao hết."

 

Lý thị nhấp một ngụm : "Thế cũng , tốn ít tiền , đại ca chú cũng chẳng thưởng thức, uống chỉ phí của."

 

Phương lão gia đang cầm chén ngửi hương thơm, liền bằng lòng:

 

"Ai bảo ? Trà thơm thế nào ngửi ngay, uống thấy khác hẳn loại mua ở huyện ."

 

Lý thị vội chữa lời: "Rồi , ông giỏi, ông thưởng , quản ông nữa."

 

Tam Phượng bốc một nắm hạt dưa, c.ắ.n đút cho bé Lượng. Bé Lượng đồ ngon nên im thin thít chờ cho ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-han-nam-ay-ta-ga-cho-do-te/chuong-86-chay.html.]

 

Hoa Dung đang ăn lạc (đậu phộng), cũng đút cho thằng bé một hạt. Ăn lạc xong bé Lượng thèm ăn hạt dưa nữa, cứ mặt về phía Hoa Dung chờ cô cho ăn lạc tiếp.

 

Buổi chiều trò chuyện đùa một lúc, thấy giờ giấc hòm hòm, Hoa Dung bếp nhào bột . Lý thị vốn định ăn sủi cảo nhân cải bắp thịt lợn, nhưng nghĩ vẫn nên hỏi ý kiến , lỡ ai ăn nhân dưa muối.

 

"Chúng ăn nhân cải bắp thịt lợn dưa muối thịt lợn đây?"

 

Phương Đắc T.ử , định uống liền đặt xuống ngay: "Chị dâu nhắc chuyện là em cũng quên , ăn thịt , bộ là thịt lợn thôi, cho một tí rau nào cả."

 

Lý thị bảo Phương Đắc T.ử đúng là ăn, bà sống đến ngần tuổi đầu cũng bao giờ ăn một bữa sủi cảo thịt, hôm nay bà cũng nếm thử xem vị nó thế nào.

 

Cũng may sáng nay bà rã đông một tảng thịt lợn lớn, gói sủi cảo cũng đủ. Nhân sủi cảo hôm nay bà sẽ tự tay trộn để cho thật ngon.

 

Chu thị về nhà lấy thêm thớt lớn, mấy cùng băm nhân thịt cho nhanh mà đỡ mệt.

 

Đám phụ nữ nhà họ Phương bận rộn lạch cạch trong bếp, đàn ông ở gian chính thì trò chuyện vui vẻ, trẻ con trong thôn chạy nhảy đốt pháo.

 

Tiếng pháo vọng tận trong bếp, Lý thị bảo năm nay đón Tết mới thật sự khí.

 

Vừa dứt lời thì Lâm Nhi dẫn Hổ Tử, Hổ T.ử dẫn bé Lượng chạy bếp, đứa nào đứa nấy đều mặc quần áo chỉnh tề để ngoài chơi.

 

Lý thị đồng ý nhưng dặn kỹ trông chừng bé Lượng, thằng bé còn nhỏ quá đừng để vấp ngã va chạm . Lâm Nhi gật đầu hứa để yên tâm, cùng Hổ T.ử mỗi một bên dắt bé Lượng khỏi cổng.

 

Đợi khi nhân thịt băm xong, Lâm Nhi dẫn hai đứa nhỏ chạy thục mạng trở về, mấy đứa chạy gấp quá nên thở , năng cũng đứt quãng.

 

Bé Lượng mệt quá bệt xuống đất. Phương Đại Xuyên gần cửa liền hỏi Lâm Nhi chuyện gì.

 

"Cháy... cháy !"

 

Đám đàn ông trong nhà đồng loạt bật dậy: "Cháy ở ?"

 

Lâm Nhi lấy : "Đầu thôn một nhà cháy, ai ném pháo cẩn thận rơi trong sân nhà , bén lửa đống củi, cháu thấy khói đen bốc lên ."

 

Mấy em nhà họ Phương vội vàng chạy bếp lấy xô chậu múc nước lao cổng chạy về hướng đầu thôn.

 

Đầu thôn đang bốc khói mịt mù, cũng rõ là nhà ai. Chạy đến nơi mới thấy đó là nhà ông lão Thường. Trước cửa nhà ông mấy cầm xô nước đập cửa ầm ầm, hai vợ chồng già nhà mà gõ mãi chẳng thấy mở.

 

Khói đen trong sân ngày càng lớn, ngoài cũng thấy ngọn lửa đang bốc cao, chẳng còn cách nào khác, mấy thanh niên hợp lực tông cửa xông .

 

Đống củi trong sân cháy bùng lên, lan sang cả gian nhà phụ cháy mất một góc. Mọi phiên múc từng xô, từng chậu nước dội .

 

Đợi khi lửa tắt gần hết, bà cụ nhà họ Thường mới mở cửa bước . Hôm nay ngày Tết, bà hai món ăn xong thì mệt quá, giường sưởi ngủ quên mất.

 

Ông lão Thường thì cứ đến mùa đông là sống dựa t.h.u.ố.c thang, hai năm nay bệnh tình càng nặng, uống t.h.u.ố.c cũng thuyên giảm, thậm chí chẳng xuống nổi giường, hèn chi chẳng ai mở cửa.

 

Bà cụ Thường tỉnh dậy thấy tiếng động, ngoài thấy đống củi cực khổ nhặt nhạnh cháy sạch sành sanh, nửa gian nhà phụ cũng tan tành, bà òa nức nở.

 

Vừa cảm ơn . Năm nay ruộng vườn nhà bà đều nhờ nhà Ngô Hữu Phú giúp cày cấy, giúp thu hoạch, nếu thì năm nay hai già cái ăn.

 

Mọi dập lửa xong cũng ngay, mà cùng giúp dọn dẹp sân vườn sạch sẽ, chỗ đất sũng nước thì đổ thêm đất khô để tránh đóng băng gây trơn trượt.

 

Ngô Hữu Phú an ủi bà cụ Thường đừng quá lo lắng, gian nhà phụ đợi sang xuân ông sẽ gọi đến sửa sang cho, còn chuyện củi thì càng dễ, mỗi nhà trong thôn góp một ít là bà dùng cả mùa đông hết.

 

Hơn nữa từ nay về chuyện nhặt củi bà cũng cần lo, dân làng bao thầu hết .

 

 

Loading...