Đại Hạn Năm Ấy, Ta Gả Cho Đồ Tể - Chương 16: Ấm áp

Cập nhật lúc: 2026-02-06 12:38:22
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trước khi uống rượu, Ngô Hữu Phú phát biểu vài câu.

 

"Chuyện nhà họ Phương cho thôn thì đều , nhiều nữa. Từ mai trở , thanh niên trong thôn cứ theo vợ thằng Đại Sơn mà học b.ắ.n cung, màu nữa, học cho giỏi thì trong lòng mới yên tâm ."

 

Mọi đều đồng ý. Ngô Hữu Phú dẫn đầu mời Phương lão gia một chén rượu, nỡ uống hết, chỉ nhấp một ngụm nhỏ.

 

Lợn rừng chạy nhảy cả ngày trong rừng, thịt săn chắc, ăn cảm giác tất nhiên giống lợn nuôi.

 

đối với những gia đình bình thường cả năm chẳng mấy bữa thịt, thì bây giờ đây chính là mỹ vị hàng đầu.

 

Nhấp xong chén rượu, vò rượu chuyền thêm một vòng nữa.

 

Ngô Hữu Phú hơn mười hộ gia đình trong thôn, rằng nếu cố gắng thêm vài ngày nữa thì lẽ chuyện sẽ thôi.

 

Mưa lớn rơi nên nước , lương thực cũng chỗ dựa.

 

Nhắc đến lương thực, lòng Ngô Hữu Phú ngày nào cũng như treo mặt trống, chỉ sợ đến đòi thì nhịn đói.

 

Lại sợ tìm tới, mà lương thực ăn gần hết thì lấy gì mà trả.

 

Tôn Phú Quý nhấp ngụm rượu: "Lo cái đó gì, cho ông , chỗ lương thực hai khả năng. Một là nguồn gốc chính đáng, bọn chúng dám nhận nữa."

 

"Hai là..." Lão chỉ tay lên trời: "Ông trời thôn hiền lành đức độ, nỡ để chúng c.h.ế.t đói nên ban thưởng đấy. Nếu cứ để thôn thấy? Cái rừng đó chỉ thôn ."

 

Mẹ của Hoa Dung là Tống thị lập tức dậy, chuyện vài câu.

 

"Anh Phú Quý sai . Mấy hôm nhà hết sạch lương thực, thằng Hoa Vũ nhà đói đến ngất xỉu, ai ngờ con Nhị Dung nhà loay hoay trong bếp thế nào tìm thấy một bao kê. Mọi bảo nếu ông trời giúp thì gạo đó ở ?"

 

"Trước đây chẳng ai tin, đống lương thực chất như núi kìa, đều là ông trời hiển linh cả đấy."

 

đề nghị kính ông trời một chén, nhấp thêm một ngụm nhỏ.

 

Hoa Dung bỗng thấy cổ họng nghẹn , vội vàng húp một ngụm canh trong bát.

 

Ngồi đối diện Hoa Dung là thím Trần hàng xóm nhà họ Phương, thím liếc bụng của Tam Phượng.

 

"Tam Phượng , con gả về nhà họ Phương cũng hơn nửa năm nhỉ, bụng vẫn động tĩnh gì?" Thím Hoa Dung một cái: "Ta thấy khéo cô chị dâu nhỏ sinh con đấy."

 

Thím Trần chỉ cần kiễng chân ở sân nhà thấy sân nhà họ Phương. Nhà thím ít nên rảnh rỗi thích ngó gia đình đông đúc .

 

Mỗi Phương Đại Xuyên và vợ cùng , mắt cứ như dán c.h.ặ.t vợ, dứt nổi.

 

Hoa Dung đang gắp thịt trong bát cho Hổ T.ử ăn, thím Trần thì tay khựng .

 

Tam Phượng từ tốn nuốt miếng thịt trong miệng: "Thím ạ, bọn con còn trẻ vội, ngược nhà thím ít quá, thím nên cố gắng thêm chút nữa, mau mau sinh cho cháu trai thím một đứa chú nhỏ ."

 

Nghe Tam Phượng , Xuân Phấn suýt nữa thì phun cả miếng thịt trong miệng .

 

Thím Trần dậy vờ như đ.á.n.h Tam Phượng: "Cái con bé , cả thím mà con cũng dám đem trêu chọc ."

 

Lý thị ngăn thím Trần : "Đáng đời, ai bảo bà chẳng dáng lớn gì cả."

 

Bên , từ các cô gái trẻ đến các bà các chị lớn tuổi đều thành một đoàn.

 

Bên cánh đàn ông uống xong rượu cũng thu dọn bát chén của nhà , ai về nhà nấy.

 

Kể từ ngày gã mặt sẹo rời , tị nạn bên ngoài thôn bắt đầu đông lên, vài ngày một nhóm nhỏ, phần lớn là cả gia đình từ Nam Bắc.

 

đến cổng thôn xin miếng ăn, trực cổng vài câu là họ ngay, ai ác ý đeo bám.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-han-nam-ay-ta-ga-cho-do-te/chuong-16-am-ap.html.]

Hai ông bà lão nhà họ Thường sống ngay đầu thôn, tuổi cao ăn chẳng bao nhiêu, đôi khi cháo ăn hết mang về nhà, chờ lúc đói mới ăn tiếp.

 

Mỗi qua khe cửa thấy những đứa trẻ qua cổng thôn đói đến da bọc xương, hai ông bà đều đem chỗ cháo còn cho .

 

cổng ngăn cách, đưa cháo thì mở cửa, mà mở cửa thì sẽ xảy chuyện rắc rối gì, nên cuối cùng vẫn cho.

 

Về , hai ông bà cũng khỏi phòng nữa, để đỡ thấy mà đau lòng.

 

Việc luyện tập cung tên trong thôn cũng bắt đầu triển khai. Tổng cộng mười cây cung, Hoa Dung chọn mười đàn ông khỏe mạnh, lực cánh tay khá để luyện b.ắ.n.

 

Số còn Hoa Dung bảo họ tìm đá lớn về tập để rèn luyện sức mạnh cánh tay .

 

Tôn Phú Quý còn cẩn thận mấy cái bia b.ắ.n đặt ở sân kho. Mỗi ngày sáng và chiều đều luyện vài canh giờ, mấy ngày dạy bảo, mũi tên b.ắ.n cũng chút lực.

Mèo Dịch Truyện

 

Buổi tối luyện xong cung tên về nhà, Hoa Dung bảo Phương Đại Xuyên cởi áo ngoài để kiểm tra vết thương cánh tay, thấy vết thương đóng vảy.

 

"Lần việc gì cũng cẩn thận một chút, đừng lỗ mãng như thế."

 

"Cái đó còn tùy tình hình chứ, nếu em gặp nguy hiểm, chẳng quản nhiều thế ."

 

Câu khiến lòng Hoa Dung ấm áp vô cùng, càng cảm thấy đàn ông thật đáng tin cậy.

 

Nhiệt độ ban đêm thấp hơn ban ngày, hai mỗi đắp một cái chăn, còn chăn để chèn ở giữa nữa.

 

Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, Hoa Dung cảm thấy dường như ai đó nắm lấy tay , thật ấm áp.

 

Thời tiết những ngày ngày một lạnh hơn, ít lôi áo bông mỏng mặc.

 

Hoa Dung nhẩm tính ngày tháng, từ bây giờ trở trời sẽ ngày càng lạnh.

 

Cô tính ngày mai sẽ rừng một chuyến nữa để thử vận may, chứ chỉ một tấm da lợn rừng và một tấm da thỏ thì chẳng giải quyết việc gì.

 

Lúc đầu Phương Đại Xuyên đồng ý, đó Hoa Dung hứa sẽ sâu, mới chịu thôi.

 

Bà Đồng cô định rừng nên đưa cho cô hai cái giỏ, dặn nếu thì hái thêm nhiều nấm về.

 

sâu rừng nên cô gặp thú dữ, chỉ hái nấm về.

 

Ngày hôm , Ngô Hữu Phú đang ở sân kho xem họ luyện b.ắ.n cung thì trực cổng đến tìm, là thôn trưởng Triệu Trường Thanh của thôn Đại Xá bên cạnh đến, đang đợi ở cổng thôn chuyện gấp , dáng vẻ vẻ lo lắng.

 

Thôn trưởng Triệu Trường Thanh của thôn Đại Xá, Ngô Hữu Phú gặp vài , thiết lắm, chỉ gọi là quen .

 

Ngô Hữu Phú đến đầu thôn nhưng cho mở cổng. Ông phòng trực, từ cửa sổ xuống thấy Triệu Trường Thanh gầy đến mức biến dạng, hơn nữa mặt còn những vết bầm tím.

 

"Triệu thôn trưởng!" Ngô Hữu Phú gọi một tiếng.

 

Triệu Trường Thanh ngẩng đầu Ngô Hữu Phú. Ngô Hữu Phú tuy hồng quang đầy mặt nhưng sắc mặt trông hề tệ.

 

Nhìn cổng lớn của thôn Hạng Tử, phòng trực cổng, cái gì trông cũng tính toán kỹ lưỡng. Nếu lão tầm xa trông rộng như thì lẽ thôn lão đến mức ngoài chiếm mất.

 

"Ngô thôn trưởng, thể cho chuyện riêng một chút , chuyện quan trọng thương lượng."

 

Triệu Trường Thanh đây từng đỗ Tú tài, khá danh tiếng trong vùng .

 

Ngô Hữu Phú suy nghĩ một chút, tuy từng giao thiệp nhiều nhưng lão mang cảm giác đáng tin cậy.

 

Ông bước xuống phòng trực, mở một khe cửa đủ để lách ngoài, khi ngoài thì bảo bên trong đóng c.h.ặ.t cửa .

 

Đợi khi Ngô Hữu Phú đến mặt Triệu Trường Thanh, lão hành lễ thật sâu: "Ngô thôn trưởng, cầu xin ông hãy cứu lấy thôn của chúng ."

 

 

Loading...