Đại Đường Tấn Dương Công Chúa - Chương 332

Cập nhật lúc: 2026-03-11 13:44:40
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Muội... sai . Muội cứ ngỡ nhắc đến Tấn Dương Công chúa thì A phụ sẽ vui.”

 

“Đó là chuyện , nhưng A phụ chúng xong sẽ suy tư nhiều, nên đối với ông chắc là chuyện đáng mừng.” Phòng Di Tắc tặc lưỡi, liền cáo từ Phòng Bảo Châu.

 

“Sao ? Cơm sáng còn ăn mà.” Phòng Bảo Châu hiểu.

 

“Tình hình còn hy vọng ăn cơm sáng ? Ta thà tự tìm đầu bếp lấy miếng bánh lót còn hơn.” Phòng Di Tắc xua tay rời .

 

Phòng Bảo Châu suy nghĩ một chút, quyết định vẫn xem náo nhiệt, thế là theo phòng. Khi tiểu nương t.ử chạy trong phòng, vặn thấy phụ đang quở trách đại ca. Đại ca nàng hạ rèm mi sừng sững ở đó, mặt như ngọc.

 

Thái độ đối với phụ cung kính, nhưng hề tổn hại nửa phần khí độ . Phòng Bảo Châu cảm thấy chuyện là do khơi , cũng trách nhiệm, thế là nũng nịu gọi Phòng Huyền Linh một tiếng: “A phụ!”

 

Lần tại tiệc Khánh Phong, thấy Tấn Dương Công chúa nũng với Thánh nhân, nàng cũng gọi một tiếng như , Thánh nhân liền ngay, đầy vẻ chiều chuộng Công chúa. Hôm nay vì để đại ca bớt phụ mắng vài câu, nàng đành miễn cưỡng hy sinh bản một .

 

Phòng Bảo Châu gọi xong, đôi mắt mong chờ Phòng Huyền Linh, cằm chuẩn sẵn tư thế hếch lên, đợi đại ca cảm ơn . Phòng Huyền Linh đang thần quán chú sinh khí với trưởng t.ử, tiếng gọi của Phòng Bảo Châu thì mất kiên nhẫn đầu , mắng nàng một câu, bảo nàng im miệng.

 

Phòng Bảo Châu: “...”

 

“Ông hung dữ với con gái thế gì?” Lư thị lập tức bắt bẻ. Phòng Huyền Linh biện bạch: “Ai bảo nó chen mồm!”

 

“Con...” Phòng Bảo Châu cảm thấy thật vô tội. Phòng Di Trực lúc ngước mắt Phòng Bảo Châu: “Muội nũng với phụ ?”

 

Phòng Bảo Châu nước mắt. Lúc mà đại ca nhất định toạc sự thật ? Tâm tư nhỏ mọn thấu, càng thêm mất mặt. Lư thị hỏi Phòng Bảo Châu như , thấy nàng ngượng ngùng gật đầu.

 

Lư thị càng lý, gắt gỏng với Phòng Huyền Linh: “Ông xem ông kìa, con gái đang yên đang lành nũng với ông, ông dọa tiểu nha đầu thành cái dạng gì !”

 

Phòng Huyền Linh trợn mắt: “Ta...”

 

“Phải, và Đại lang lén lút chuyện lưng ông là đúng lý. cái nào cái nấy, ông đối với con gái chúng là cái thái độ gì đây?” Lư thị chất vấn. Phòng Huyền Linh nghẹn lời, biện bạch: “Là nó vô lễ chen ngang lúc đang chuyện.”

 

Phòng Bảo Châu Phòng Huyền Linh bảo vô lễ thì lập tức nhịn nữa, mắt rưng rưng lệ, uất ức sà lòng mẫu , ôm lấy cánh tay bà mà đau buồn rơi lệ. Vốn dĩ lúc Phòng Huyền Linh quát, nàng thấy uất ức lắm.

 

qua lời vạch trần của đại ca, mẫu bênh vực như thế, nhận lời đáp trả của phụ , nàng lập tức thấy tủi . Cùng là phụ đối với nữ nhi, nàng và Tấn Dương Công chúa khác nhiều đến thế.

 

Thánh nhân bận rộn trăm công nghìn việc còn thể với con gái như . Cha nàng thì... Hừ.

 

“A nương, cũng chỉ là thương con thôi.” Phòng Bảo Châu lóc t.h.ả.m thiết. Phòng Huyền Linh cuống quýt, giơ tay định dỗ dành nhưng khựng giữa trung, cuối cùng chẳng đặt , ngượng ngùng hạ xuống.

 

Ông vội vàng ôn tồn khuyên nhủ Phòng Bảo Châu đừng buồn, lúc nãy ông chẳng qua là do tức giận quá độ nên lỡ lời. “A phụ đang giận A nương và đại ca con, nên mới kịp để tâm đến con.”

 

Phòng Bảo Châu những lời đó, chỉ mải mê , cảm thấy thật mất mặt, thật khó xử. Phòng Huyền Linh bất lực hết lời khuyên ngăn, cam đoan nổi nóng với nàng như thế nữa, nhưng vẫn tác dụng.

 

Cuối cùng sự khuyên nhủ của Lư thị, Phòng Bảo Châu mới chịu thôi, sụt sịt mũi đáng thương cáo từ. Lư thị vốn đang đuối lý, lúc hiên ngang với Phòng Huyền Linh: “Lúc nãy giúp ông, ông nợ một ân tình, bù trừ với chuyện lúc .”

 

“Chuyện mà giống , mà bù trừ chứ, hai lén lưng ...”

 

“Được , chuyện bé xé to. Một bậc nam nhi đại trượng phu vì chút chuyện mà tính toán với thê nhi, đáng cơ chứ.” Lư thị vỗ vai Phòng Huyền Linh, khuyên ông đừng giận nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-duong-tan-duong-cong-chua/chuong-332.html.]

 

Phòng Huyền Linh cảm thấy hình như tính kế, Lư thị rõ ràng là mượn cớ lấy Phòng Bảo Châu lá chắn cho . Ông bất mãn lườm Lư thị một cái, tìm khí thế lúc nãy.

 

Lư thị lập tức đáp ứng Phòng Huyền Linh, lườm ngược ông một cái sắc lẹm. Phòng Huyền Linh rốt cuộc chịu khuất phục ánh mắt sắc bén của Lư thị. Phòng Di Trực lập tức hành lễ với Phòng Huyền Linh: “Vậy nhi t.ử xin cáo lui .”

 

Phòng Huyền Linh lườm , Lư thị ở phía : “Nói nữa, cho phép các thứ hai!”

 

“Ông cũng đừng giận nữa, đây cũng là vì tương lai con trai ông thôi, ông cha thì trách nhiệm lo lắng cho nó, hy sinh một chút cũng là nên.” Lư thị một tay nắm lấy cánh tay Phòng Huyền Linh, thái độ mềm mỏng đúng lúc, xoay sang với Phòng Di Trực: “Con cũng , bên Minh Kính Ty và Đại Lý Tự còn nhiều việc cần con lo liệu.”

 

Phòng Di Trực mới rời . Phòng Huyền Linh con trai khi hề biểu hiện đặc biệt gì với , trong lòng một trận nghẹn khuất.

 

“Bà chiều hư nó !” Phòng Huyền Linh hét lên với Lư thị.

 

“Con trai mang ngoài , ai mà khen ? Chỉ ông là trợn mắt mò, con nhà đường mà khen.” Lư thị gắt gỏng.

 

“Các lấy danh nghĩa của việc, bây giờ giữ thái độ với các lắm .”

 

“Được , thèm chấp ông, đều là chúng sai, chúng . Sau Phòng công ngài cứ tự đoan đoan chính chính mà sống qua ngày , đừng quản chúng , của tức phụ công chúa ngài cũng đừng uống!” Lư thị .

 

Phòng Huyền Linh sững , Lư thị: “Bà thật là mặt dày quá nhỉ, ngay cả lời cũng dám , bát tự còn một phẩy nữa là. Bệ hạ cần nhà họ Thôi, thì nhất định sẽ chọn nhà chúng ? Bà cũng quá coi thường tâm tư của Thánh nhân .”

 

“Chẳng dám coi thường chút nào, nhưng tâm tư chọn phò mã của Thánh nhân thế nào, quả thực nắm rõ, chính là Tấn Dương Công chúa.” Lư thị phân tích, “Ta sớm sự sủng ái của Thánh nhân dành cho Công chúa, đó là thực sự dành tâm huyết đó. Chuyện chọn phò mã ngài chỉ cần để tâm, thì chắc chắn sẽ để ý ý của Tấn Dương Công chúa.”

 

“Ý của Công chúa? Ý bà là ?” Phòng Huyền Linh hỏi, đó thấy Lư thị khép miệng, ngay là bà chắc chắn trong lòng. Phòng Huyền Linh suy nghĩ một chút, trợn to mắt, lập tức kích động hỏi Lư thị: “Chẳng lẽ Công chúa đối với con trai chúng ...”

 

“Ấy,” Lư thị lập tức lên tiếng ngăn cản, “Là đứa con trai chiều hư, chắc là chẳng liên quan gì đến ông .”

 

“Chậc,” Phòng Huyền Linh vui vẻ , “Bình thường rộng lượng lắm mà, chuyện sinh khí . Sao liên quan, đứa con nếu thì bà sinh kiểu gì?”

 

“Dù cũng là tự sinh , thương như báu vật, ông cũng chẳng giúp gì.” Lư thị ngoảnh mặt .

 

“Ta cũng giúp lắm chứ, mà giúp .” Phòng Huyền Linh ôn tồn hòa, liền nắm lấy tay Lư thị, bảo bà kỹ cho ông xem đôi trẻ hiện giờ tiến triển đến mức nào .

 

“Chẳng qua là đôi bên trao lòng đổi ý, còn thể gì nữa, ông đang nghĩ cái gì thế?”

 

“Khụ... chẳng nghĩ gì cả, chỉ là thấy đói , chúng nên ăn cơm ?” Phòng Huyền Linh hỏi.

 

“Giờ nào còn ăn cơm? Ông sắp muộn đến nơi . Mau khỏi cửa , sai mang chút đồ ăn cho ông.” Lư thị chê bai đuổi Phòng Huyền Linh , đầu liền dặn tùy tiện gói ít đồ ăn, cụ thể là món gì bà cũng chẳng buồn lo.

 

Nghĩ Phòng Di Trực lúc cũng ăn cơm, Lư thị chọn vài món tinh tế, bảo nhà bếp nóng sốt mang qua đó. Thực lúc Phòng Di Trực rời nhà sai mang theo đồ, đều là những món ăn vặt đặc sắc mà Phòng Di Trực tìm thấy từ các công thức món ăn thu thập khắp nơi dạo .

 

Hắn dựa theo sở thích của Công chúa chọn vài món hương vị vặn. Sau khi bảo đầu bếp trong nhà thì tự nếm thử đạt yêu cầu mới cho chuẩn mang tới Minh Kính Ty. Phòng Di Trực đến nơi liền hỏi Công chúa tới .

 

Biết nàng đến, Phòng Di Trực lập tức bảo Lạc Ca mang mấy món ăn vặt sang phòng Công chúa sắp xếp. Để tránh gây chú ý, bên phía Ngụy Thúc Ngọc, Uất Trì Bảo Kỳ và Tiêu Khải mỗi cũng gửi một phần.

 

Phòng Di Trực đó ở trong phòng lật xem hồ sơ vụ án chờ đợi. Khoảng một canh giờ trôi qua vẫn thấy tin tức của Công chúa, Phòng Di Trực liền sai Lạc Ca hỏi. Không lâu Lạc Ca báo với Phòng Di Trực, Công chúa hôm nay trong khỏe nên thể đến Minh Kính Ty.

 

Phòng Di Trực lập tức đặt b.út xuống, hỏi Công chúa rốt cuộc khỏe thế nào. Lạc Ca bất lực lắc đầu, chỉ là một tùy tùng, chuyện đương nhiên rõ. Phòng Di Trực im lặng một lát, đặt đồ trong tay xuống, chắp tay lưng rảo bước tới bên cửa sổ.

Loading...