Đại Đường Tấn Dương Công Chúa - Chương 31
Cập nhật lúc: 2026-02-04 15:23:05
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điện Lập Chính. Lý Minh Đạt luyện chữ suốt cả ngày, cuối cùng cũng nhận lá thư nàng mong đợi. Mở xem, nội dung bên trong chỉ vỏn vẹn hai chữ.
Đứng hầu bên cạnh, Điền Hàm Thiện liếc mắt thấy thì kinh ngạc há hốc mồm, thận trọng quan sát biểu cảm của Công chúa nhà : "Cái... cái ... căn cứ ạ?"
"Có căn cứ. Nếu lang quân đều loại trừ hiềm nghi, thì chỉ thể là quyến thuộc nữ nhi đưa Ngô Vương núi. Mà trong đó, duy chỉ Cao Dương Công chúa là khả nghi nhất." Lý Minh Đạt suy nghĩ một lát bảo: "Là , hỏi là . Sáng sớm mai ngươi đến phủ Công chúa truyền lệnh, gọi tỷ cung."
"Lần Cao Dương Công chúa và Quý chủ xảy mâu thuẫn, nàng đang giận, thậm chí phần căm ghét . Giờ nô tài truyền lệnh, e là nàng ."
"Tỷ đang cấm túc, lâu ngày ngoài. Lần khó khăn lắm mới cơ hội cung, thể bỏ lỡ?"
Năm xưa Cao Dương mua chuộc cung nữ cạnh Lý Minh Đạt chính là để lấy lòng Lý Thế Dân. Sau khi bắt thóp, nàng thể quá khích, nhưng khi bình tĩnh chắc chắn sẽ hối hận. Để giành sự chú ý của phụ hoàng, nàng nhất định sẽ bỏ qua cơ hội .
Quả nhiên đến khi trời tối mịt, Cao Dương Công chúa xe cung gặp nàng. Vừa bước cửa, mắt nàng liền đảo quanh tìm kiếm bóng dáng Thánh nhân. Thấy ngài ở đó, khuôn mặt nàng thoáng hiện vẻ thất vọng nhưng nhanh ch.óng thế bằng nụ niềm nở. Cao Dương vô cùng cung kính thực hiện đại lễ tạ , tự kiểm điểm về những hành động bốc đồng và vô lễ , thậm chí còn nhắc đến việc từng bí mật đe dọa nàng và mong nàng tha thứ, sẵn sàng bất cứ điều gì để chuộc .
"Hôm nay cung, hạ quyết tâm, khó khăn lắm mới gặp , nhất định thành tâm xin . Nếu hôm nay tha thứ, sẽ quỳ ở đây đến tận sáng để tạ tội cho đến khi đồng ý mới thôi."
"Thập Thất tỷ đừng , gánh nổi . Chuyện đó tỷ nhận bài học và sự trừng phạt của A Gia , sai là . Biết sai mà sửa thì gì bằng."
Cao Dương vội tạ ơn xuống, nắm lấy tay Lý Minh Đạt, than thở rằng nàng dạo gầy và tự trách khiến nàng phiền lòng dẫn đến tiêu sầu. Lý Minh Đạt lắc đầu bảo , chỉ vì dạo nàng nhiều nơi nên sụt cân chút đỉnh.
"Hủy Tử, vẫn là nhất, lòng rộng lượng, bản tính thuần lương. Ta phạm lớn như thế mà vẫn thấu hiểu cho , chấp nhặt với ."
Lý Minh Đạt bất đắc dĩ mỉm , nàng chẳng thừa nhận là lòng "rộng lượng".
Cao Dương Công chúa lập tức hỏi Lý Minh Đạt tìm việc gì.
"Chẳng qua thấy chuyện giữa tỷ chúng nên cho rõ ràng, giờ xong cũng còn việc gì khác quan trọng." Lý Minh Đạt đó sai mang một khối bạch ngọc lớn bằng một ôm đưa cho Cao Dương: "Trước đây tỷ chẳng tìm một khối lớn thế để lư hương chạm hoa , tìm thấy cho tỷ đây."
"Đa tạ ." Cao Dương Công chúa vui mừng khôn xiết, ngờ chuyến đến tạ chỉ nhận sự tha thứ mà còn quà mang về.
"Tam ca về Trường An , Thập Thất tỷ ?" Thấy tỷ đang vui vẻ, Lý Minh Đạt đột nhiên mở lời hỏi.
Cao Dương Công chúa sững một chút, mất một lúc mới phản ứng kịp, để lộ vẻ mặt kinh ngạc: "Cái gì? Tam ca ở Trường An? Huynh về từ bao giờ, ?"
"Muội cũng là thôi, bảo là ngày Tết Thượng Tỵ, cũng là ngày ngã xuống vực, Tam ca cũng “đạp thanh”, thấy xuất hiện." Lý Minh Đạt xong, thầm quan sát thần sắc của Cao Dương.
Trốn tránh, hoảng loạn, chột , và đó là sự bình tĩnh cố tỏ để che đậy.
"Chuyện thực sự ." Cao Dương Công chúa khựng một chút, nghi ngờ hỏi: "Hủy Tử, tin của chắc chắn ? Là ai ? Liệu đó lầm ?"
"Chỉ là lời đồn thổi riêng tư thôi, đột nhiên nhớ nên hỏi bừa tỷ ." Lý Minh Đạt mỉm nhạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-duong-tan-duong-cong-chua/chuong-31.html.]
"Ồ, hóa là thế. Ta thấy khả năng lắm, chẳng kẻ rỗi nào bừa, Vương gia trấn giữ biên phương khi thông báo thể tự ý trở về, thế là vi phạm quy chế đấy."
"Vâng." Lý Minh Đạt đáp.
Trời tối, Lý Minh Đạt mời Cao Dương ở ngủ đêm. Cao Dương chỉ mong thế nên lập tức đồng ý, đó sắp xếp ở gian Tây sương phòng mà đây nàng thỉnh thoảng vẫn ở.
Đêm đến, phòng của Lý Minh Đạt tắt đèn, phòng của Cao Dương cũng tối dần đó.
Lý Minh Đạt mặc thường phục, tựa bên cửa sổ, tai hướng thẳng về phía Tây sương phòng. Một lát , nàng thấy một tiếng thở dài nhè nhẹ của Cao Dương Công chúa, tiếp đó là tiếng nàng bắt đầu lẩm bẩm cằn nhằn.
"Thật tức c.h.ế.t mà! Không , cục tức nghẹn ở trong lòng thở nổi, ngươi gọi một tiểu nha đây." Cao Dương dặn dò Bách Linh.
Bách Linh là đại thị nữ cận của Cao Dương Công chúa, theo hầu hạ từ năm sáu tuổi, thể coi là tín trong các tín. Từ khi tai mắt trở nên tinh tường, Lý Minh Đạt từng vô tình ít cung nữ bàn tán về Bách Linh . Nghe lúc ở trong cung, nàng là ghê gớm khó gần nhất trong các đại cung nữ, nay theo Cao Dương về phủ Công chúa càng thêm lộng hành, trở thành kẻ một vạn trong phủ. Ngay cả Phò mã Phòng Di Ái cũng chẳng gì nổi nàng .
"Quý chủ, đây là điện Lập Chính, chúng nên thu liễm một chút. Người đừng quên, cũng vì chuyện cung nữ mà Bệ hạ quở trách xong. Hôm nay cung là ngoại lệ, nếu phạm ngay mắt Ngài thì quá nguy hiểm." Bách Linh lập tức khuyên can Cao Dương.
Cao Dương Công chúa càng giận, đập mạnh xuống ván giường.
"Đều tại nha đầu đó mách lẻo! Nếu A Gia tâm trí quản mấy chuyện nhỏ nhặt của . Ngươi xem nó tra án kiểu gì mà cuối cùng tra đến tận đầu ? Phải, thừa nhận sai hai đứa nha nhỏ đó giám sát nó để sở thích của nó và A Gia, chung quy cũng là để nịnh bợ nó và A Gia thôi. Ngươi tưởng dùng thủ đoạn đó ? Nếu con đường , sẽ giống như những công chúa thứ xuất khác, A Gia tùy tiện gả cho hạng mèo mả gà đồng nào đó lãng quên. Nay dẫu gả cho Phòng Di Ái như ý, nhưng ít cũng xuất danh môn, ở ngay Trường An, chịu khổ cực khi gả xa..."
"Bách Linh ngươi xem, chúng cùng là hoàng nữ của Bệ hạ, dựa cái gì mà bọn đích xuất cao hơn một cái đầu, còn chúng thì ? Trong lòng ghen tị nó nuôi nấng bên cạnh A Gia, ghen tị nó sủng ái, chẳng lẽ đó lẽ thường tình ?!"
"Ngươi xem lúc nó ngã vực c.h.ế.t quách , còn sống ! Nó mà c.h.ế.t thì đời chắc sẽ hơn nhiều, chịu nhiều uất ức như hiện giờ. Hơn nữa A Gia nó chắn mặt thì mắt Ngài cũng sẽ ngó ngàng đến đôi chút. Nữ nhi cầu xin sự sủng ái của phụ thì gì là xa! Dù cũng thẹn với lòng. Trước đây nịnh bợ nó, dỗ dành nó như thế, đối xử với nó còn hiếu kính hơn cả sinh mẫu, một phen khổ tâm cuối cùng nuôi một kẻ ăn cháo đá bát!"
"Ta tâm địa xa đến mấy nhưng cũng là quang minh chính đại, từng sai thực sự hại nó. Thế mà giờ nó dồn chỗ c.h.ế.t! Hôm nay gọi cung căn bản hòa hảo, mà là tìm sơ hở để g.i.ế.c c.h.ế.t !"
Cao Dương Công chúa tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Lý Minh Đạt xong những lời lẽ nực , ánh mắt khẽ liếc , bắt đầu tập trung suy nghĩ về vụ án. Nếu chuyện thực sự liên quan đến Lý Khác, giữa Tô thị và Lý Khác rốt cuộc quan hệ gì, cái t.h.a.i sảy đó...
"Tấn Dương Công chúa cố ý nhắc đến Ngô Vương với , liệu nàng thực sự gì ? Chẳng lẽ chuyện Công chúa ngã vực thực sự liên quan đến Ngô Vương?" Bách Linh hỏi.
"Làm , gây cho rắc rối lớn thế thì ngay từ đầu đồng ý đưa núi." Cao Dương vô cùng hối hận .
"Giờ chỉ mong họ tìm thấy Ngô Vương, nếu Công chúa mặt Bệ hạ e là sẽ càng ngẩng đầu lên nổi. Phạm một hai thì thôi, chứ nhiều quá thì sợ rằng..." Bách Linh dám hết câu cuối, Cao Dương với ánh mắt đầy lo ngại.
Cao Dương Công chúa bắt đầu thấy sợ, nàng thở dài bảo lát nữa cung sẽ sai nhắn tin cho Ngô Vương, bắt nhanh ch.óng rời khỏi Trường An, đừng gây thêm rắc rối nữa.
Bách Linh đó hiến kế cho Cao Dương cách đối phó với Lý Minh Đạt ngày mai: giữ bình tĩnh, nếu đối phương bằng chứng thì nhất quyết nhận, cứ c.ắ.n c.h.ế.t bảo là , tuyệt đối hoảng loạn để lộ sơ hở. Còn về thái độ, Bách Linh cho rằng Cao Dương nên giữ vẻ mặt như cũ để Lý Minh Đạt mềm lòng, nỡ hỏi thêm.