Một lúc lâu Hà Đào mới lên tiếng.
“Ta khuyên các đừng tò mò. Đừng ham vui. Đừng đến 444 Diệp gia trạch. Đừng x.úc p.hạ.m những thứ đó. Dù tin quỷ thần cũng sợ những điều .”
Trần Dương thẳng .
Hắn hỏi rõ ràng.
“Ngươi gặp thứ gì trong 444 Diệp gia trạch?”
Khi Trần Dương hỏi xong, Hà Đào bỗng run lên.
Ký ức của như ai đó kéo mạnh trở .
Trên gương mặt vốn c.h.ế.t lặng của xuất hiện một tia d.a.o động rõ ràng.
Đó là giận dữ.
Đó là tuyệt vọng cùng sợ hãi đan xen.
Hắn ngẩng đầu chằm chằm Trần Dương.
Ánh mắt khô khốc nhưng đầy hoảng loạn.
Giọng khàn đặc vang lên.
“Nếu c.h.ế.t, các đừng . Đừng !!”
Tiếng hét cuối cùng gần như vỡ .
Cảm xúc của lập tức trở nên bất .
Trong mắt lóe lên vẻ điên cuồng.
Rõ ràng hai năm ở viện điều dưỡng thể khiến bình phục.
Chỉ cần nhắc đến chuyện cũ.
Hắn rơi trạng thái kích động.
Trần Dương yên tại chỗ.
Trong lòng thoáng do dự.
Hắn đến hỏi Hà Đào là quyết định đúng .
nếu đến.
Có lẽ họ sẽ bỏ lỡ đầu mối quan trọng.
Và nếu bỏ lỡ.
Có thể sẽ thêm c.h.ế.t.
Trần Dương chờ Hà Đào dần dần bình tĩnh .
Sau đó mới chậm rãi.
“Có một sinh viên. Cậu bắt chước các năm đó. Cậu đến Diệp gia trạch phát sóng trực tiếp thám hiểm. Cậu c.h.ế.t.”
Cả Hà Đào cứng đờ.
Hắn hỏi nhỏ.
“C.h.ế.t như thế nào?”
Trần Dương trả lời ngay.
Hắn hỏi ngược .
“Ngươi nghĩ là c.h.ế.t kiểu gì?”
Hà Đào chằm chằm xuống mặt bàn.
Ánh mắt trống rỗng.
Bốn chữ bật khỏi miệng như vô thức.
“Túng mục chi hình.”
Trần Dương khẽ nheo mắt.
Quả nhiên Hà Đào điều gì đó.
điều khiến khó hiểu chính là.
Hà Đào đến túng mục chi hình.
Năm đó vụ phát sóng trực tiếp hề tin tức về c.h.ế.t.
Thứ duy nhất gây ồn ào chỉ là màn hình đột ngột tối đen.
Sau đó là tiếng hét thất thanh.
Và việc Hà Đào phát điên.
Hà Đào bỗng lạnh.
“Anh nghĩ đó chúng ai c.h.ế.t ?”
Trần Dương .
“Ý ngươi là ?”
Hà Đào run run .
“Lần đó tổng cộng bảy .”
Khóe miệng cong lên.
nụ đó giống như đang .
“Cuối cùng chỉ còn một sống sót.”
Con ngươi Trần Dương co .
“C.h.ế.t sáu . Mà hề tin tức gì?”
Hà Đào buồn bã.
“Không tin tức gì cả. Sáu giống như bốc khỏi thế gian.”
Hắn siết c.h.ặ.t t.a.y.
“Từng chút một. Từng ngày một. Dấu vết họ từng sống đều biến mất.”
“Ngay cả cha họ cũng còn nhớ.”
“Không ai nhớ họ từng tồn tại. Ai còn nhớ họ c.h.ế.t chứ?”
Giọng lạc .
“Chỉ nhớ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-chang-am-duong-lo/chuong-84.html.]
Hắn dậy.
Hắn cúi xuống lục bàn.
Một lúc lấy một tấm ảnh cũ.
Hắn đưa cho Trần Dương.
Tấm ảnh chụp ban ngày.
Phía là một tòa nhà hai tầng cũ kỹ.
Trong ảnh bảy trẻ tuổi.
Tất cả đều là sinh viên.
Hà Đào đưa tay chỉ từng .
“Đây là Lưu Tiểu Quân.”
“Đây là Mạch Dung. Cô năng khó . trọng nghĩa.”
“Đây là Sài Minh.”
Hắn lượt gọi tên sáu .
Mỗi cái tên đều mang theo nỗi đau.
Hắn cúi đầu.
“Bây giờ chỉ nhớ họ.”
“Mỗi nhắc đến họ. Người khác đều hoang tưởng.”
“Họ bảo bệnh tái phát.”
“ . Họ từng tồn tại.”
“Chỉ những từng bước 444 Diệp gia trạch mới còn nhớ.”
Trần Dương hỏi tiếp.
“Rốt cuộc hôm đó xảy chuyện gì?”
Hà Đào nhắm mắt .
Ký ức hai năm ùa về.
Nỗi sợ vẫn còn nguyên vẹn trong xương tủy.
Hắn bắt đầu kể .
Hội của khi đó đang một dự án phim.
họ quyết định chủ đề.
Có đề xuất mười truyền thuyết kinh dị nổi tiếng của thành phố.
Sau đó phát sóng trực tiếp lên mạng.
Mọi đều tán thành.
Sau khi họ phát sóng xong vài nơi lời đồn ma quỷ.
Lượng theo dõi tăng vọt.
Danh tiếng của họ cũng dần dần cao lên.
Khi sắp thành mười địa điểm.
Địa điểm cuối cùng là 444 Diệp gia trạch.
Khi đó họ còn đùa.
Họ nơi trong mười truyền thuyết đáng sợ.
cảm giác tồn tại.
Họ còn bàn nên tạo thêm hiệu ứng rùng rợn .
Vì họ một căn phòng từng c.h.ế.t.
Họ chơi trò gọi hồn.
gọi gì.
Sau đó cả nhóm tản .
Mỗi một hướng trong nhà.
Hà Đào ở tầng .
Hắn phát sóng trực tiếp.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Vừa kể về ba vụ t.h.ả.m án diệt môn từng xảy ở căn nhà đó.
Đột nhiên thấy tiếng hét lầu.
Tiếng hét của đồng bạn vang lên đầy sợ hãi.
Hắn chạy lên xem.
đúng lúc đó.
Hắn thấy tiếng sột soạt đầu.
Hắn ngẩng lên.
Hắn bật đèn điện thoại chiếu lên trần nhà.
Ngay phía đầu .
Có một phụ nữ trần trụi đang bò sát trần.
Nàng chằm chằm xuống .
Ngũ quan gần như trống rỗng.
Trên trán một con túng mục mở to.
Con mắt đó chớp.
Hà Đào run rẩy.
“Ngay khoảnh khắc đó. Ta ác mộng của bắt đầu.”
Hà Đào khi thực sự dọa đến gần như phát điên.
Chỉ cần nghĩ tới cảnh tượng lúc đó, lạnh toát.
Hắn chỉ cần tưởng tượng đến việc ở một trong căn phòng suốt một thời gian dài như , đầu óc trống rỗng mà đó, rằng ngay đỉnh đầu một thứ gì đó đang lặng lẽ quan sát.
Thứ đó ở phía , im lặng xuống suốt cả quãng thời gian dài, mà hề phát hiện chút dấu hiệu nào.