Thời buổi , gì cũng vỏ bọc.
Đóng gói hình tượng gần như trở thành quy chuẩn chung.
Thậm chí giới thiên sư cũng ngoại lệ.
Trần Dương vẫn hỏi thêm.
“Họ là thiên sư thật .”
Trương Cầu Đạo đáp.
“Là thiên sư thật.”
“ phẩm cấp chắc cao.”
Trần Dương để ý đến thẻ bài bên hông của Tào thiên sư.
Khoảng cách xa nên rõ tên kinh lục khắc đó.
thẻ bài treo tua màu huyền sắc.
Màu tua đó qua khá giống với màu tua thẻ bài của thiên sư tam phẩm Ngũ Lôi.
Trần Dương hỏi nhỏ.
“Thẻ bài cũng thể giả .”
Trương Cầu Đạo chỉ liếc một cái khẳng định.
“Giả.”
“Tua đúng chuẩn sẽ pha lẫn màu khác.”
“Tua của ông lẫn màu đen.”
Huyền sắc và màu đen gần .
Nếu kỹ thì khó phân biệt.
Huyền sắc là màu đen pha chút đỏ sẫm.
Còn màu đen thuần thì tối hơn.
Trương Cầu Đạo giải thích thêm.
“Trong giới thiên sư ghét những kẻ giả danh.”
“Có vì lòng tham mà giả thiên sư, hiểu đạo pháp nhưng dám liều.”
“Những kẻ đó giả kín kẽ.”
“Gặp loại đó thì cần nhiều, báo cảnh sát là xong.”
“Hạng như Tào thiên sư thì khác.”
“Họ chút bản lĩnh thật.”
“ vì kiếm tiền nên nâng cao thực lực của lên.”
“Chỉ cầu tài, hại mạng .”
“Loại thường thì chúng quản.”
Trần Dương hỏi tiếp.
“Vậy bây giờ cũng quản .”
Trương Cầu Đạo nghiêm mặt.
“Bây giờ khác.”
Hắn nghiêm túc.
Gương mặt non trẻ của thoáng lộ một tia lạnh lẽo.
“Cướp việc ăn thì cần đạo nghĩa.”
Trần Dương vội ngăn .
“Chưa lúc.”
Trương Cầu Đạo khó hiểu.
Trần Dương giải thích.
“Chúng chỉ là bảo vệ.”
“Chúng ở trong tối.”
“Họ là thiên sư công khai bảo vệ Hà Thiên Na.”
“Họ ở ngoài sáng.”
“Nếu hại Hà Thiên Na, chắc chắn sẽ để mắt đến ở ngoài sáng .”
“Ngươi hiểu ý .”
Trương Cầu Đạo xong thì gật đầu.
Hắn Trần Dương bằng ánh mắt khác hẳn lúc đầu.
Hắn vốn nghĩ Trần Dương là hiền lành ôn hòa.
Bây giờ mới nhận cũng tính toán.
So với Tào thiên sư, Hà Thiên Na thật tin tưởng do Hàn Khả giới thiệu hơn.
khi thấy Trần Dương và Trương Cầu Đạo quá trẻ, trong lòng cô vẫn tránh khỏi do dự.
Hai đồ của Tào thiên sư chen lên mặt Hà Thiên Na, hiệu để sư phụ biểu diễn một chút bản lĩnh.
Tào thiên sư bấm tay niệm chú, phất tay vẽ vài đường trong khí.
Trần Dương và Trương Cầu Đạo ngoài vòng .
Hai hề d.a.o động.
Trương Cầu Đạo thấy cảnh đó thì cảm thấy nhàm chán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-chang-am-duong-lo/chuong-43.html.]
Hắn lấy điện thoại chơi tiếp.
Vừa chơi hỏi nhỏ.
“Nghe Mao Tiểu Lị , Trần ca xem tướng.”
Trần Dương đáp.
“Biết một chút.”
“Ở đây ai khả nghi .”
“Nhìn qua thì thứ đều bình thường.”
“Ừ.”
Trương Cầu Đạo hỏi thêm.
Hắn cúi đầu chìm trò chơi.
Hà Thiên Na giữa đám đông, ánh mắt vô tình lướt về phía Trần Dương.
Cô hai một lúc dời ánh mắt sang Tào thiên sư.
Hàn Khả là cô tin.
Kim Ương cũng là cô tin.
lúc , ai thể thật sự cứu cô, cô sẽ tin đó.
lúc đó, từ cửa truyền đến một giọng nam.
“Tina, xong .”
Người bước nhưng tiếng vang lên .
Mọi .
Một đàn ông cao gầy ở cửa.
Hà Thiên Na thấy đó thì sắc mặt thoáng đổi.
Trong mắt cô hiện lên một tia tự nhiên.
Kim Ương khẽ đẩy cô lên phía một bước.
Hà Thiên Na mới miễn cưỡng nở nụ .
Kim Ương bước lên , chắn nhẹ mặt Hà Thiên Na chào hỏi.
“Tiểu Cao tổng.”
“Cơn gió nào đưa ngài đến đây .”
Kim Ương là đại diện hạng vàng của Quang Ảnh Truyền Thông.
Cô là tiếng trong công ty, cũng vị trí vững vàng trong giới.
Cho nên dù Cao Thiên Lượng là em trai của tổng giám đốc, cũng tiện tỏ thái độ khó chịu mặt với cô.
Hắn chỉ đáp vài câu cho lệ.
Trong lúc chuyện, ánh mắt ngừng liếc về phía Hà Thiên Na.
Ánh đó hề che giấu, mang theo sự dò xét và chiếm hữu rõ ràng.
“Xì, đồ háo sắc.”
Trần Dương đầu cô gái bên cạnh .
Cậu nhớ mang máng cô tên là Tiểu Thiên, là một trong mấy trợ lý của Hà Thiên Na.
“Hắn là ai.”
Trần Dương hỏi nhỏ, giọng vẫn giữ vẻ ôn hòa.
Tiểu Thiên ban đầu còn cảnh giác .
khi thấy nụ dịu dàng, vô hại của Trần Dương, sắc mặt cô cũng dịu .
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
“Hắn tên là Cao Thiên Lượng.”
“Hắn là em trai của tổng giám đốc công ty.”
“Trong công ty đều gọi là Tiểu Cao tổng.”
Tiểu Thiên hạ giọng, nhưng trong lời đầy bức xúc.
“Hắn là một tên háo sắc.”
“Hắn thường xuyên tìm cách chiếm tiện nghi của chị Thiên Na.”
“Hơn nữa còn là một trong những nhà đầu tư của đoàn phim .”
“Hắn kiêm luôn vai trò nhà sản xuất.”
“Cho nên sẽ theo chúng đến thành phố Q.”
“Quả thật là một tai họa.”
Trong lúc Tiểu Thiên chuyện, Cao Thiên Lượng kéo tay Hà Thiên Na về phía thang máy.
Mấy trợ lý khác thì vội vàng khiêng hành lý theo .
Trần Dương thoáng qua với Trương Cầu Đạo.
“Đi thôi.”
Hai với phận bảo vệ, tự nhiên sát phía Hà Thiên Na.
lúc đó, từ một khúc ngoặt vội vàng chạy .
Người chú ý phía , đ.â.m sầm Cao Thiên Lượng.
Cao Thiên Lượng lập tức nổi giận.
“Hắn mù .”
Hắn quát phủi áo.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Trần Dương liếc thấy thứ gì đó từ cổ áo Cao Thiên Lượng trượt ngoài.