Mã Sơn Phong nhấp một ngụm , thong thả đặt chén xuống, tiếp.
“Cầu Đạo trở về.”
Trần Dương liền hỏi ngay: “Hắn giải quyết xong vụ ba .”
Mã Sơn Phong lắc đầu.
Ông giơ tay một động tác đơn giản, ý chuyện thuận lợi như .
“Hắn về ngủ liền hai ngày liền.”
“Hôm nay thì cả ngày chỉ ở lầu chơi trò chơi.”
Mao Tiểu Lị thoáng ngẩn .
Cô sang Mã Sơn Phong hỏi : “Vụ khó lắm .”
“Khó.”
Mã Sơn Phong đáp ngắn gọn.
Trần Dương vốn kịp bếp, đến đó liền dừng bước.
Cậu đầu Mao Tiểu Lị với vẻ thắc mắc.
Mao Tiểu Lị liền giải thích rõ ràng cho hiểu.
“Trương Cầu Đạo là thành viên thứ tư của phân cục chúng . Trước đó nhận một vụ ba . Bây giờ trở về .”
“Bình thường nếu gặp vụ việc quá khó, sẽ mệt đến mức ngủ li bì mấy ngày liền. Sau khi tỉnh dậy, dành thêm mấy ngày chơi game để thả lỏng đầu óc.”
Trần Dương gật đầu tỏ ý hiểu.
Cậu từng thấy qua những vụ việc đăng Đại Phúc APP, nên phần nào hình dung mức độ nguy hiểm của các đơn.
Sau đó, cùng Mao Tiểu Lị đồng loạt về phía Mã Sơn Phong.
Rõ ràng ông nhiều hơn thế.
Thế nhưng Mã Sơn Phong chỉ cầm chén lên, uống từng ngụm nhỏ, vẻ mặt bình thản như ý định giải thích thêm.
Mao Tiểu Lị vốn tính nóng nảy liền nhịn .
“Ông Mã, ông đừng úp mở nữa.”
“Có gì thì thẳng .”
Mã Sơn Phong liếc cô một cái, chậm rãi .
“Lần , bên Long Hổ Môn mất một t.ử.”
Mao Tiểu Lị bật thốt lên một tiếng kinh hãi.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
“C.h.ế.t .”
Giọng cô giấu nổi sự bàng hoàng.
Mã Sơn Phong thở dài.
“Cũng do bên quá tự tin, sơ suất. Họ phát hiện vụ ba . Thực là năm .”
Mao Tiểu Lị bật dậy khỏi ghế.
Chiếc ghế cọ xuống sàn phát tiếng chát khô khốc.
Trên mặt cô hiện rõ sự kinh ngạc xen lẫn sợ hãi.
“Năm .”
“Hiệp Hội Đạo Giáo quản .”
Mã Sơn Phong đáp ngắn gọn.
“Bây giờ thì quản .”
Mao Tiểu Lị cau mày, giọng đầy bất bình.
“Phải c.h.ế.t mới quản. Bên Nam Việt ăn kiểu gì .”
“Đạo Giáo với phòng việc ở đó thể nhầm lẫn năm thành ba đăng lên APP như .”
“Nếu Trương Cầu Đạo đủ thực lực, thêm chút may mắn, thì chẳng bỏ mạng ở Nam Việt .”
Vụ việc mà Trương Cầu Đạo nhận ở Nam Việt, tại một nơi gọi là Vô Nhân thôn.
Trần Dương lặng lẽ .
Cậu dần dần hiểu vì Mao Tiểu Lị tức giận đến thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-chang-am-duong-lo/chuong-36.html.]
Trên Đại Phúc APP, phần lớn các vụ việc đều ở mức một đến ba .
Ba đủ khiến đề cao cảnh giác.
Còn bốn và năm thì gần như thuộc loại cực kỳ nguy hiểm.
Một thiên sư tứ phẩm như Trương Cầu Đạo bình thường sẽ bao giờ chủ động nhận đơn bốn , huống chi là năm .
Ngay cả Khấu Tuyên Linh cũng dám tùy tiện đụng đơn bốn .
Năm gần như là mức cao nhất, nơi mà chỉ một sơ suất nhỏ cũng thể trả giá bằng mạng sống.
Thế nhưng , đoàn của Trương Cầu Đạo chỉ mất một xem như quá may mắn.
Trong đội một t.ử của Thiên Cơ Các cùng.
Khi đặt chân tới rìa Vô Nhân thôn, đó sinh dự cảm chẳng lành mạnh.
Hắn liền lập tức bói quẻ cho chuyến .
Bói liên tiếp vài , quẻ nào cũng hiện mà về.
Cả nhóm nhờ mà nâng cao cảnh giác, quyết định rút lui kịp thời.
dù chỉ tiến tới cửa thôn, họ vẫn tránh khỏi mất một .
Theo quy định, khi đăng một vụ việc lên APP, Hiệp Hội Đạo Giáo hoặc phòng việc địa phương đều điều tra kỹ lưỡng mới xác định cấp độ.
Nếu sai, họ chỉ phép đ.á.n.h giá cao hơn thực tế, tuyệt đối đ.á.n.h giá thấp.
Đánh giá cao thì cùng lắm nhận đơn thận trọng hơn.
nếu đ.á.n.h giá thấp, thiên sư phẩm cấp thấp sẽ vô tình nhận vụ vượt quá khả năng của .
Kết quả thể là mất mạng.
Giống như .
Đáng lẽ là năm , ghi thành ba .
Phía Nam Việt nhất định đưa lời giải thích rõ ràng.
Trần Dương khẽ cúi mắt.
Sự nhẹ nhõm ban nãy khi nhận tiền thưởng biến mất.
Trong lòng chỉ còn một cảm giác nặng nề khó tả.
Thiên sư vốn là giữa hai cõi.
Họ sống chung với quỷ, đối đầu với quỷ, ngày ngày bước ranh giới sống c.h.ế.t.
Phần lớn đều kết cục trọn vẹn.
Không ai ngày mai còn trở về .
Đây vốn là nghề thù lao cao, nhưng cái giá trả cũng cao kém.
Trần Dương hít một thật sâu.
Cậu dậy.
“ nấu cơm.”
Giọng bình tĩnh hơn nhiều.
Trong lòng chợt nghĩ, may mắn , cho dù c.h.ế.t , vẫn thể ở bên Độ Sóc.
Nghĩ như , lòng dần dần yên .
Nỗi sợ cũng vì thế mà dịu xuống.
Bữa tối hôm đó bảy món một canh.
Bốn món mặn, hai món rau, thêm một món nguội và một bát canh nóng.
Màu sắc hài hòa.
Mùi thơm lan tỏa khắp căn phòng.
Vị nếm , quá mặn cũng quá nhạt.
Khi Trần Dương bưng đĩa đầu tiên là thăn bò xào ớt kiểu Hàng Châu, Mã Sơn Phong và Mao Tiểu Lị tự động kéo ghế quanh bàn.
Ánh mắt cả hai đều dán c.h.ặ.t đĩa thức ăn bốc khói nghi ngút.
Đến khi mang món thứ hai là cánh gà nướng mật ong trộn gừng băm nhỏ, cầu thang lầu vang lên tiếng bước chân.
Trương Cầu Đạo từ lầu xuống.