Ba con yêu tà nhà họ Phương thấy địa bàn đốt liền nổi giận, lao tới cao ba trượng.
Độ Sóc khẽ động hình, chắn ngang đường của chúng.
“Không dương khí? Ngươi là thứ gì?”
Hắn đáp.
Tay áo phất lên, thoáng chốc hóa thành tay áo đen rộng thêu hoa văn vàng lấp lánh.
Nhìn kỹ chỉ là tay áo bình thường.
Từ trong tay áo, câu hồn tác vọt , bay nhanh như mắt, đuổi thẳng tới yêu tà.
Ba bộ xương yêu tà hoảng hốt kêu lên: “Quỷ sai Phong Đô!”
Chúng bỏ chạy tán loạn.
thoát khỏi câu hồn tác.
Sợi dây quấn từ chân lên đầu, siết c.h.ặ.t từng khúc xương, nghiền nát , cuối cùng rút hồn phách giam .
Theo tội sát nghiệp chúng gây , e rằng chịu hình ở mười tám tầng địa ngục mấy trăm năm, đó đọa đường súc sinh.
“Ra đây.”
Từ bóng tối bước Bắc Phương Quỷ Đế, cúi cung kính Độ Sóc.
Độ Sóc ném vong hồn trong tay cho .
“Mang về. Không cần xét xử, trực tiếp đày xuống địa ngục.”
Bắc Phương Quỷ Đế lệnh nhưng vẫn yên.
“Còn chuyện gì?”
Hắn c.ắ.n răng thưa: “Đại Đế, câu hồn tác của ngài… khi nào trả cho tiểu quỷ sai?”
Tên quỷ sai ngày nào cũng ngoài La Phong Lục Cung than vì mất câu hồn tác, bắt ác quỷ, tích công đức, thể thăng chức.
Độ Sóc trầm mặc.
Bắc Phương Quỷ Đế càng lúc càng thấp thỏm.
Một lát , Độ Sóc lạnh nhạt hỏi: “Ngươi còn ở đây?”
Ý là: còn ?
Bắc Phương Quỷ Đế vội cúi rời .
Cùng lắm phát cho tiểu quỷ sai một cây gậy mà dùng tạm.
—-----------
Bên trong biệt thự nhà họ Phương vang lên tiếng cầu cứu của Phùng Viễn và Vi Xương Bình.
Khấu Tuyên Linh thấy nền đầy x.á.c c.h.ế.t, định dùng Lôi Hỏa Chú đốt sạch.
định động thủ, phát hiện ấm thi bỗng đờ đẫn như giữ c.h.ặ.t.
Hắn chợt hiểu , trận pháp Hỏa Nghiệt Trận ở biệt thự Hào Uyển hẳn liên hệ với Mật Vân quỷ trạch.
Chắc Trần Dương và Độ Sóc đang siêu độ.
Khấu Tuyên Linh xông , quả nhiên bên trong còn cản trở.
Anh đá tung cửa lớn, thấy Phùng Viễn và Vi Xương Bình trói ghế.
Trước mặt họ là một yêu tà xương trắng lộ cả tim gan, tay chân và mặt thịt m.á.u đầy đặn, lớp da rách nát treo lủng lẳng.
Bên là Phương Văn Văn bỗng già nua khủng khiếp.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Khấu Tuyên Linh ném kiếm gỗ đào tới, chắn ngang miệng yêu tà khiến nó thét lên vì bỏng.
Hắn chớp thời cơ cầm kiếm, đ.â.m ngược cổ họng nó.
Yêu tà gào t.h.ả.m rã thành một đống xương trắng.
Phương Văn Văn nghẹn ngào gọi: “Em trai!”
Cô ngẩng đầu, ánh mắt đầy oán hận.
“Ta sẽ tha cho các ngươi!”
Khấu Tuyên Linh lạnh.
“Thiên đạo lấy mạng của ngươi. Ngươi sống lâu nữa, còn tha bằng cách nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-chang-am-duong-lo/chuong-30.html.]
Phương Văn Văn kết một thủ ấn kỳ quái, tự tay đ.â.m tim .
Máu chảy cạn, nàng ngã xuống.
“Nợ m.á.u trả bằng m.á.u. Ta sẽ tha các ngươi!”
lúc đó chuông đồng hồ điểm mười hai tiếng.
Cô tắt thở ngay khoảnh khắc .
Khấu Tuyên Linh khẽ : “Oán hận sâu nặng, c.h.ế.t nửa đêm, c.h.ế.t ở nơi cực âm dưỡng thi. Còn tự sát đau đớn như , ắt sẽ hóa lệ quỷ.”
Phùng Viễn đang cởi trói cho Vi Xương Bình, liền hoảng hốt hỏi: “Cô sẽ g.i.ế.c chúng ?”
“Cô hận thiên sư phá chuyện của . Không nhằm hai .”
“Hô… thì .”
Bên phía Mao Tiểu Lị, Mã Kỳ Kỳ và Cát Thanh ôm run rẩy sofa.
Ngoài cửa thỉnh thoảng vang lên tiếng rợn và tiếng đập cửa sổ.
Có lúc Cát Thanh còn thấy gương mặt quỷ trắng bệch dán sát cửa kính chằm chằm.
Đèn trong nhà chập chờn, càng thêm đáng sợ.
Mao Tiểu Lị bình thản xem phim hoạt hình.
Cát Thanh run giọng hỏi: “Mao… Mao tiểu thiên sư, bên ngoài xử lý ?”
“Bên ngoài gì ?”
Mao Tiểu Lị ngơ ngác bật .
“À, . Chúng nó .”
Ngoài cửa môn thần và linh phù trấn giữ.
Chỉ cần chờ đến sáng, u hồn sẽ tự tan.
“Không… đuổi ?”
“Các cô sợ ?”
Hai gật đầu lia lịa.
“Được .”
Mao Tiểu Lị lấy micro nối loa, xếp bằng niệm chú đuổi quỷ của Đạo gia.
Chẳng bao lâu, lũ quỷ ngoài biệt thự dần biến mất.
Hai cô gái vốn nghĩ việc quá trò đùa, nhưng tiếng niệm chú thấy lòng yên lạ thường.
Khi mặt trời ló dạng, lôi hỏa trong rừng tắt hẳn.
Hòe cổ chỉ còn cây khô, nhưng cây khô vẫn thể nảy chồi.
Oan hồn trong quỷ trạch khôi phục tỉnh táo, lượt bước luân hồi.
Trước khi , họ cúi cảm tạ Trần Dương đang giữa trận pháp chỉ đỏ.
Tia nắng đầu tiên chiếu lên , tựa như phủ một lớp ánh vàng công đức.
Trần Dương mở mắt, thấy Độ Sóc mặt.
Cậu thu chỉ đỏ, dậy nhưng chân mềm nhũn ngã xuống.
Độ Sóc đỡ lấy , ôm như ôm một đứa trẻ.
Hắn khẽ hỏi: “Mệt ?”
“Ừ.”
Cậu đáp yếu ớt.
Suốt một đêm siêu độ nhiều vong hồn như mà ngất chứng tỏ công lực của sâu.
“Ngủ .”
Trần Dương tựa cổ , chìm giấc ngủ nặng nề.
Tác giả nhỏ: Chương – Anh Thi mạ vàng.
Đại Đế đầu chuyện dễ.
Đại Đế: Ta cần thể diện ?