Cát Thanh chỉ liếc một cái sợ đến tái mặt.
Cô vội che màn hình điện thoại , giả vờ như hề thấy gì.
“Kỳ Kỳ, là chúng sang phòng tìm Mao Tiểu Lị ngủ chung .”
“ quen cô , ngủ cùng.”
Nghe câu trả lời, Cát Thanh hít sâu một .
Cô bất ngờ ném mạnh điện thoại mặt Mã Kỳ Kỳ, hai tay túm lấy sợi dây cổ , cúi thấp lách khỏi vòng siết chạy cửa hét lên: “Cứu mạng a!!”
Cô lao về phía , nhưng đ.â.m sầm thứ gì đó.
Thân thể cô bật ngược .
Khi ngẩng đầu lên, mắt cô là một đôi chân lơ lửng.
Mã Kỳ Kỳ đang treo giữa trung, gương mặt méo mó dữ tợn, chằm chằm cô.
Một sợi dây thừng chậm rãi xuất hiện mặt Cát Thanh.
Cô vốn đang vùng vẫy, nhưng động tác dần dần chậm .
Sợi dây dường như một sức hút kỳ lạ, khiến cô cưỡng .
Cát Thanh mê hoặc, từ từ đưa cổ vòng dây.
Bất ngờ, sợi dây siết c.h.ặ.t.
Cát Thanh bừng tỉnh, hoảng loạn giãy giụa.
lúc , cửa phòng ngủ đá văng .
Hai bóng lao .
Trần Dương tháo sợi chỉ đỏ quấn ở cổ tay xuống, vung mạnh về phía Mã Kỳ Kỳ đang lơ lửng giữa trung.
Tiếng thét t.h.ả.m thiết vang lên.
Một bóng quỷ màu đỏ quất văng khỏi thể Mã Kỳ Kỳ.
Gương mặt nó trắng bệch, dữ tợn đáng sợ.
Chiếc lưỡi dài thõng đến n.g.ự.c.
Xương cổ gãy lệch, quanh tỏa ánh đỏ u ám.
Chỉ cũng đó là quỷ thắt cổ từng hại , hóa thành lệ quỷ.
Trần Dương đỡ lấy Mã Kỳ Kỳ, đặt cô xuống giường.
Cậu nhanh tay giật sợi dây thừng khỏi cổ Cát Thanh.
Còn con lệ quỷ thì do Khấu Tuyên Linh tay xử lý.
“…… Nay mượn uy thần, trời trừng phạt, lập tức diệt trừ, theo luật Huyền Đô, mau ch.óng lệnh.”
Khấu Tuyên Linh tay trái kết ấn, tay cầm khối lập phương bằng đồng cổ sáu mặt khắc kinh văn, giống như một viên xúc xắc pháp khí.
Hắn thu con quỷ thắt cổ trong pháp khí.
Trần Dương giao Mã Kỳ Kỳ cho Cát Thanh.
Cát Thanh run run đưa tay lên mũi Mã Kỳ Kỳ để dò thở.
“Yên tâm . Chỉ là quỷ nhập thôi.”
Cát Thanh thở phào nhẹ nhõm thì tim thắt .
“Lúc nãy thấy bóng đen tấm rèm, thứ đó nhập Kỳ Kỳ .”
“Không .”
Trần Dương ngay lập tức đáp và thêm.
“Cô nhập từ ban ngày .”
“Cái gì.”
“Ít , né tránh, nhón gót. Đó là dấu hiệu quỷ nhập .”
Cát Thanh rùng .
“Không chứ. tưởng Kỳ Kỳ chỉ dọa nên mới .”
Nghĩ đến việc ở cạnh một quỷ nhập suốt cả ngày, còn ngủ chung giường mấy tiếng, cô khỏi lạnh sống lưng.
“Vì các ngươi cho .”
Trần Dương bình tĩnh giải thích.
“Mã Kỳ Kỳ quỷ thắt cổ nhập . Oán khí và âm khí của nó nặng. Cô dọa sợ, hồn phách định. Phải chờ lúc con quỷ đề phòng quất nó khỏi thể, mới giữ hồn phách của cô .”
Thân thể Mã Kỳ Kỳ quá yếu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-chang-am-duong-lo/chuong-26.html.]
Sợi chỉ đỏ của thể quất trực tiếp hồn.
Chỉ cần sơ sẩy một chút là thể hồn phách cô tổn hại, để hậu quả khó lường.
“Vậy Kỳ Kỳ để di chứng gì .”
“Không . Chuyện xong thì đưa cô khám bác sĩ, bồi bổ cơ thể, phơi nắng nhiều là .”
Cát Thanh lời cảm ơn, chăm sóc Mã Kỳ Kỳ.
Trần Dương tò mò khối lập phương trong tay Khấu Tuyên Linh.
Khối đồng cổ sáu mặt, mỗi mặt khắc kín chữ.
“Trên đó khắc gì .”
“《 Nữ Thanh Quỷ Luật 》.”
Đó là kinh luật của phái Chính Nhất, ghi tên họ và hung cát của muôn quỷ.
Tương truyền do Thái Thượng Lão Quân ban cho Trương thiên sư để chế phục tà quỷ.
“Vì dùng xúc xắc để chứa quỷ.”
Trần Dương nhớ các thiên sư thường dùng vò rượu để bắt quỷ.
“Sao bây giờ dùng thứ .”
“Tiện hơn.”
Khấu Tuyên Linh tung khối đồng lên tay .
“Vò rượu to và nặng, dễ vỡ. Tuy quỷ phá , nhưng nếu lỡ tay rơi hoặc đá đập trúng, vò vỡ thì quỷ chạy mất. Hơn nữa mang theo bên cũng bất tiện.”
Trần Dương gật đầu đồng ý.
Dùng vò rượu đúng là phiền thật.
“Bây giờ cần thiên sư tự độ hóa nữa.”
Khấu Tuyên Linh phẩy tay giải thích thêm.
“Âm phủ và dương gian hợp tác. Bắt lệ quỷ hại thì giao cho quỷ sai dẫn là xong.”
Trần Dương tán thưởng.
“Quả thật nhanh gọn.”
Lúc Mao Tiểu Lị hớt hải chạy tới.
Cô còn đang gọi to thì đến cửa im bặt.
Một lúc mới lí nhí chào: “Độ cục hảo.”
Trần Dương bật bước ngoài.
Khấu Tuyên Linh kinh ngạc.
“Cục trưởng vẫn ngoài .”
“Ừ.”
Trần Dương gật đầu.
“ tự xử lý nên tay.”
Thật Độ Sóc vốn định tay.
vì là cục trưởng, nếu gì cũng dễ khác .
Trần Dương đành đỡ vài câu.
Khấu Tuyên Linh nghĩ nhiều.
Trong mắt , một vụ việc như thế vốn đáng để cục trưởng tay.
Trần Dương im lặng.
Cậu thầm quyết định khi về phòng sẽ chuyện nghiêm túc với Độ Sóc, bảo đừng lười biếng quá mức.
Ra đến hành lang, Trần Dương dặn Mao Tiểu Lị.
“Tiểu Lị, tối nay cô ngủ trong phòng, ở cạnh Cát Thanh và Mã Kỳ Kỳ.”
“Không thành vấn đề.”
Mao Tiểu Lị như tha tội, lao ngay phòng.
Độ Sóc lướt qua Trần Dương, thấy thương thì với Khấu Tuyên Linh.
“Sáng mai và Trần Dương đến quỷ trạch. Phương Văn Văn giao cho ngươi.”
“Được.”
Khấu Tuyên Linh đáp.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!