“Cô mấy con quỷ rời khỏi quỷ trạch. Chỉ cần vô tình chạm chúng, chúng sẽ cớ rời khỏi nơi chôn xác để hại .”
“Vì nghi cô .”
“Vì quỷ hòe.”
Trần Dương chỉ quả táo.
“Hòe thể dưỡng quỷ, cũng thể che giấu khí âm. Nếu đoán sai, cô đang dùng cây hòe để nuôi quỷ.”
“Vì mục đích gì.”
“Cậu xem tài liệu.”
Trần Dương chậm rãi .
“Gia đình họ Phương kiểu trọng nam khinh nữ. Sau khi cô về Tứ Xuyên, mỗi năm cha đều đến thăm. Ở vùng Thục Trung, cô từng mang danh là vu.”
Vu là tu Quỷ Đạo.
Một tu Quỷ Đạo thể bày Hỏa Nghiệt Trận cũng lạ.
“Cậu nghĩ cô gì.” Khấu Tuyên Linh hỏi tiếp.
“ nghĩ cô sống nhà.” Trần Dương .
“Đó là lý do hợp lý nhất mà thể nghĩ đến. Dĩ nhiên vẫn khả năng khác.” Khấu Tuyên Linh nhạt.
Mao Tiểu Lị lẩm bẩm: “Chúc cô may mắn.”
Phùng Viễn và Vi Xương Bình hiểu, liền hỏi: “Thật sự thuật pháp c.h.ế.t sống .”
“Không .”
Trần Dương xong liền kéo nhẹ tay áo Độ Sóc, hiệu cho thêm.
Độ Sóc ngẩng mắt: “Sống c.h.ế.t do trời định. Nhân quả vòng. Con c.h.ế.t thì tuyệt đối thể sống .”
“Nếu cứ cố chống thì .” Trần Dương hỏi tiếp.
“Trời phạt.” Độ Sóc trầm giọng trả lời.
Trần Dương khẽ gật đầu.
“ nghĩ trời phạt ứng lên cô . Cô cứu gia đình, nhưng thứ cô tạo chỉ là quái vật khát m.á.u.”
Phùng Viễn : “ cô vẫn khỏe mạnh bình thường.”
Khấu Tuyên Linh lắc đầu: “ thấy cô còn sinh khí. Đáng lẽ cô sống lâu, nhưng giờ chỉ như cỏ khô. Sống chẳng bao lâu nữa.”
Sau khi c.h.ế.t mới là lúc trời phạt thật sự bắt đầu.
“Quỷ hòe là quỷ cô nuôi. Cô dùng Hỏa Nghiệt Trận để gom m.á.u thịt cho chúng. Thủ đoạn tàn nhẫn.”
Khấu Tuyên Linh : “Chỉ cần lòng ngay thẳng thì vạn tà xâm.”
“ và Độ ca sẽ đến Mật Vân quỷ trạch tìm xác của yêu tà.”
Trần Dương sắp xếp.
“Bên nhờ Khấu thiên sư và Tiểu Lị để ý đến Phương Văn Văn. Xem tiếp theo cô ả định gì.”
Mọi đều gật đầu.
lúc đó điện thoại của Vi Xương Bình reo lên.
Hắn máy tiếng động ba chữ “Phương Văn Văn.”
Cả phòng lập tức im lặng, nín thở cuộc trò chuyện giữa hai .
“Ngày mai tám giờ tối sẽ qua nhà em.”
Vi Xương Bình theo ý Trần Dương.
Sau khi cúp máy, lập tức thở dốc đầy khó nhọc, gương mặt toát vẻ sợ hãi.
“Cô em trai bệnh, trong nhà ai, qua ở cùng.”
Hắn run giọng.
“Cô lừa qua đó để lấy mạng .”
“ .”
Trần Dương trả lời thản nhiên. Hoàn màng đến vẻ sợ hãi gương mặt .
Phùng Viễn thấy cũng cứng họng.
“Vậy cũng .” Vi Xương Bình lập tức hỏi.
“Đi.” Trần Dương và trả lời một cách dứt khoát.
“Đừng đ.á.n.h rắn động cỏ. Tối nay các ngươi cần dụ yêu tà nữa.”
Mọi tản chuẩn .
Trần Dương sang Độ Sóc: “Anh xem, hình như em cần đến gợi ý thứ ba của nữa.”
Nói xong mỉm một cách đầy tự tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-chang-am-duong-lo/chuong-25.html.]
“Dương Dương giỏi lắm.” Độ Sóc đáp qua loa như dỗ trẻ con.
“Anh mà thua thì phần thưởng cho em .”
“Tuân thủ luật chơi nào. Đừng trẻ con như .”
Trần Dương trợn mắt.
“Lúc ngủ cùng em, thấy bảo em là trẻ con.”
Độ Sóc im lặng vài giây : “Vậy em gọi một tiếng cha xem.”
Trần Dương đỏ mặt, lập tức véo mạnh tay .
Độ Sóc hề nhúc nhích.
“ Ngoan, đừng quậy nữa.”
Trần Dương hừ nhẹ.
“Anh ở dương gian cũng bận .”
“Không hẳn.”
Độ Sóc treo tên ở dương gian, nhưng việc âm phủ vẫn lo.
Trần Dương bất mãn: “Dương gian lẫn âm phủ đều sai em việc. Không hợp đồng lao động .”
“Không.”
“Không nơi khiếu nại .”
“Không.”
Độ Sóc trầm mặc.
Âm sai chỉ mong việc để tích công đức, sớm thoát phận quỷ sai.
Ai chê việc nhiều.
-----------------
Mã Kỳ Kỳ cú sốc trở nên ít hơn.
Khi xuống ăn cơm, cô dính sát bên Cát Thanh.
Cô mặc váy dài che kín đến chân, cổ áo cao che vết siết tím bầm.
Cát Thanh : “Tối nay ngủ cùng cô .”
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Mao Tiểu Lị gật đầu.
Đêm xuống.
Ánh trăng len qua khe rèm chiếu phòng.
Hai cô gái giường lớn.
Rèm cửa bỗng lay động dù gió.
Cát Thanh mở mắt .
Cô nhớ rõ đóng kín cửa sổ khi ngủ.
Vậy vì rèm động.
Hay là thứ gì đó mở cửa sổ.
Cô nuốt nước bọt, dám nhúc nhích.
Bóng đen xuất hiện tấm rèm, đen đặc như mực, mặt về phía cô.
Cô chớp mắt, bất ngờ bật dậy bật đèn.
Ánh sáng tràn khắp phòng.
Rèm cửa yên.
Bóng đen biến mất.
Cô cầm điện thoại xem giờ định gọi Mã Kỳ Kỳ sang phòng Mao Tiểu Lị ngủ.
xoay , cô cứng .
Có thứ gì đó thô ráp siết lấy cổ cô.
Cô màn hình đen của điện thoại.
Trong đó phản chiếu cảnh phía lưng.
Một sợi dây thừng đang quấn quanh cổ cô, siết c.h.ặ.t từng chút một.
Thứ áp sát lưng cô chính là Mã Kỳ Kỳ.
Mã Kỳ Kỳ trợn ngược hai mắt, trong con ngươi chỉ còn lòng trắng dã.
Miệng cô há to đến méo mó, chiếc lưỡi đỏ thẫm thè dài xuống tận cổ.
Trên cổ cô hằn sâu một vết dây thừng tím bầm, lõm da thịt, gần như cắt đứt cả xương cổ.