“Đẹp thì vấn đề gì .”
“Khấu đại sư, thầy đang phân biệt đối xử ?”
Khấu Tuyên Linh lắc đầu. Rồi trả lời như đ.â.m d.a.o về phía Vi Xương Bình.
“Không. Điểm đáng nghi là cô để ý đến .”
Vi Xương Bình nghẹn lời.
Phân biệt đối xử với thì tính là phân biệt .
Cát Thanh là con gái nên thật sự dám ngoài.
Mao Tiểu Lị cô đừng sợ, vì cô vẽ xong mấy chục lá Ngũ Lôi linh phù.
Cát Thanh cảm động đưa tay định lấy.
Mao Tiểu Lị thản nhiên .
“Mỗi lá hai trăm.”
Cát Thanh cứng họng.
Dù c.h.ặ.t c.h.é.m, cô vẫn mua mười lá.
Cô mua nhiều hơn vì Phùng Viễn và Vi Xương Bình cũng tranh mua.
Mao Tiểu Lị tiếp.
“Nữ hai trăm, nam năm trăm.”
Vi Xương Bình bất mãn.
“Cô phân biệt giới tính đấy.”
cuối cùng vẫn bỏ tiền mua.
Trần Dương âm thầm Mao Tiểu Lị bằng ánh mắt tán thưởng.
Cậu thấy cô .
Mao Tiểu Lị ưỡn n.g.ự.c đầy tự tin, đáp bằng ánh mắt quyết tâm kiếm tiền.
Trần Dương thấy liền nhỏ giọng nhắc.
“Chiều nay các về ngủ một giấc cho khỏe. Nghỉ ngơi đủ tối hãy ngoài, khả năng dẫn yêu tà sẽ cao hơn.”
Ba xong thì sợ hãi, nhất quyết từ chối.
Trần Dương thấy họ phản ứng kịch liệt như thì thở dài.
“Chúng sẽ theo phía các .”
Nghe , họ mới miễn cưỡng yên tâm.
Sau khi ba ngoài, Khấu Tuyên Linh đống bùa vàng mặt Mao Tiểu Lị.
Mực còn khô, giấy bày lộn xộn gọn gàng.
Vậy mà cô tiếp tục cầm b.út vẽ thêm.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Vừa vẽ, cô vui vẻ lẩm bẩm.
“Biết vẽ bùa kiếm tiền nhanh , đáng lẽ nên vẽ nhiều hơn.”
Khấu Tuyên Linh há hốc miệng.
“Cô cứ thế mà vẽ ?”
Mao Tiểu Lị ngẩng lên hỏi một cách đương nhiên.
“Có vấn đề gì ?”
Rồi cô chợt hiểu và giải thích.
“Lúc nãy khấn giấy với b.út mực .”
Khấu Tuyên Linh cạn lời.
Vẽ bùa vốn coi trọng giờ giấc, sự thành tâm và liền mạch.
Người vẽ chọn giờ , trong lòng tạp niệm, càng ngắt quãng.
Mao Tiểu Lị bán xong bùa tiếp tục vẽ, trong đầu còn nghĩ đến tiền.
Tổ sư gia mà thấy chắc giáng sét xuống mất.
Thấy vẻ mặt tán thành của Khấu Tuyên Linh quá rõ, Trần Dương lên tiếng giải thích.
“Tiểu Lị bẩm sinh thiên phú vẽ bùa mạnh mẽ, khác hẳn với thường, thứ cô vẽ là bẩm sinh phù.”
“Cô chỉ cần khấn giấy và b.út mực . Không cần chọn giờ, cần tẩy tẩy tâm.”
“Trước khi hạ b.út chỉ chú cho lệ, xem như đủ nghi thức.”
Khấu Tuyên Linh chợt hiểu .
Bùa Đạo gia chia bẩm sinh phù và hậu thiên phù.
Hậu thiên phù chuẩn đủ lễ nghi, tính cả ngày giờ.
Dù vẫn thể thất bại.
Bẩm sinh phù thì chỉ cần linh quang lóe lên là thành.
Hạ b.út là vẽ, gần như chắc chắn thành bùa.
Đó là thiên tài thực thụ.
Khấu Tuyên Linh Mao Tiểu Lị thẻ Lục phẩm bên hông cô.
Sắc mặt tối sầm .
Thiên phú như mà lười biếng đến mức chỉ dừng ở Lục phẩm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-chang-am-duong-lo/chuong-22.html.]
Thật phí của trời.
Khấu Tuyên Linh sang hỏi Trần Dương.
“Trần cục trưởng thuộc phẩm giai nào?”
“ phẩm giai.”
Khấu Tuyên Linh sững sờ.
“Thiên sư mà phẩm giai thì còn gọi gì là thiên sư. Vậy cục trưởng?”
Trần Dương gượng.
“Trên .”
Khấu Tuyên Linh chợt nhớ .
“Không đúng. xem thông tin thấy từng nhận đơn ba . Hơn nữa, ứng dụng triệu quỷ sai Phong Đô.”
“Chẳng lẽ mà Mao Tiểu Lị mới là tiến hành triệu quỷ sai Phong Đô?”
Mao Tiểu Lị lập tức lắc đầu.
“Không , là Trần ca.”
Khấu Tuyên Linh kinh ngạc.
“Chưa thụ lục, đăng thiên tào thì triệu quỷ sai Phong Đô?”
Trần Dương nhất thời trả lời thế nào.
Cậu sang Độ Sóc.
Độ Sóc vẫn bình thản như .
Trần Dương thầm thở dài.
Cậu thể kết âm với quỷ sai.
Cũng thể âm phủ chống lưng.
Chuyện sống kết duyên với quỷ vốn con đường chính thống.
Trần Dương suy nghĩ một lát .
“ tu Quỷ Đạo.”
“ nuôi quỷ. chỉ mời quỷ sai hỗ trợ.”
“Làm việc chung vài nên cũng quen .”
Khấu Tuyên Linh kỹ tướng mạo của Trần Dương.
Hắn thấy nét gian ác, ngược còn thấy ẩn công đức.
Hắn gật đầu.
“Trần đạo hữu.”
Mao Tiểu Lị chống cằm đầy kinh ngạc.
“Quỷ Đạo chính thống thất truyền hai nghìn năm.”
“Không ngờ Trần ca tu Quỷ Đạo.”
“Nghe tu đến cảnh giới cao thể thành quỷ tiên, hoặc tu thành Tu La.”
Khấu Tuyên Linh hỏi tiếp.
“Không Trần đạo hữu theo ai học?”
Độ Sóc bỗng lên tiếng các ngành vấn đề của Khấu Tuyên Linh.
“Anh về thắp hương cho Tổ sư.”
Khấu Tuyên Linh lập tức vỗ trán tỏ vẻ ảo não vì quên chuyện quan trọng.
“ .”
Hắn vội vàng chạy lên lầu.
Trần Dương theo.
“Anh về là thắp hương cho Tổ sư ?”
“Chỉ thôi.”
“Hắn mang theo tranh Tổ sư bên , ngày nào cũng cúng ba .”
“Ba là lượng từ.”
Trần Dương cuối cùng hiểu vì Phùng Viễn Khấu Tuyên Linh đặc biệt thành kính.
Ăn xong, Trần Dương với Mao Tiểu Lị.
“Chúng tìm quỷ hòe xem .”
Cậu liếc Độ Sóc.
Ánh mắt vẻ bình thản nhưng chứa đầy ẩn ý.
Nhìn thấy ánh mắt đó, Trần Dương lập tức đổi ý.
“Chia tìm.”
Mao Tiểu Lị gật đầu.
“Được.”
Cô thu dọn b.út mực và bùa ngoài.
“Trần ca, .”
“Cẩn thận.”