Mao Tiểu Lị tức giận : “Làm như ai thèm hợp tác với họ lắm . Chúng vẫn thể tự nhận việc ứng dụng mà.”
Trần Dương liếc cô hỏi : “Cô chắc thể nhận vụ thù lao hai mươi triệu ?”
Mao Tiểu Lị lập tức im lặng.
Một lục phẩm, một còn chính thức thụ lục.
Hai thiên sư mới nghề như bọn họ, nhận việc hai là may mắn.
Dù hiểu rõ điều đó, cô vẫn cam lòng.
Cô hỏi: “Trần ca, tức ?”
Trần Dương lắc đầu: “Không gì tức.”
Cậu dừng một chút thêm: “Với một nghìn vạn trong tay, dù họ ném sắc mặt mặt , cũng nổi giận nổi.”
Thật chỉ tức.
Trần Dương còn thấy vui.
Một nghìn vạn đó.
Chỉ nghĩ thôi thấy đáng chịu ánh mắt coi thường.
Mao Tiểu Lị cũng nghĩ đến tiền , lập tức hết giận.
Cô ngây ngô: “Nếu ngày nào coi thường cũng một nghìn vạn thì em cam tâm tình nguyện.”
Khu biệt thự Hào Uyển ở vùng núi Thạch Cảnh khá xa trung tâm thành phố.
Vị trí hẻo lánh, xung quanh yên tĩnh, ít qua .
Cả khu bốn mươi căn biệt thự, nhưng chỉ mười bảy hộ ở cố định.
Chủ nhà cư dân thường xuyên, mỗi năm cũng chắc ở đây một tuần.
Mỗi căn biệt thự cách mười mét, xung quanh bãi cỏ và cây rừng ngăn cách.
Vì thế từng căn đều khá tách biệt và yên tĩnh.
Mà yêu tà ẩn trong mười bảy hộ cư dân .
Trong lúc bọn họ điều tra, nó vẫn thể tiếp tục g.i.ế.c .
Độ khó quả thật lớn.
Trần Dương và Mao Tiểu Lị đến cửa biệt thự của chủ nhà bấm chuông.
Vài phút mới mở cửa.
Một cô gái xinh tựa khung cửa, chằm chằm Trần Dương hỏi: “Hai là ai. Đến đây gì?”
Trần Dương đáp ngắn gọn: “Thiên sư. Đến trừ tà.”
Cô gái đổi sắc mặt, ánh mắt chút nghi ngờ.
“Xin , chúng mời thiên sư .”
Trần Dương gật đầu: “ . Chúng là cùng đơn vị.”
“Xin chờ một chút, xác nhận .”
Cô nhà hỏi mà trực tiếp lấy điện thoại gọi.
Sau khi xác nhận xong, cô mới mời hai .
Cô : “ tên Cát Thanh. Đại sư tên gì?”
“Trần Dương. Cô là Mao Tiểu Lị.”
Cát Thanh liếc Mao Tiểu Lị một cái, chỉ đáp khẽ một tiếng tiếp tục bắt chuyện với Trần Dương.
Trong phòng khách còn ba trẻ tuổi khác đang chuyện rời rạc.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-chang-am-duong-lo/chuong-14.html.]
Sau khi giới thiệu, Trần Dương bọn họ đều là bạn của Cát Thanh.
Đồng thời cũng là thật sự ủy thác vụ việc .
Bọn họ đều là sinh viên.
Trong đó Phùng Viễn, là chủ căn biệt thự và cũng là con trai của chủ nhà tên ngoài mặt.
Trước đó, khi du lịch, bọn họ chọc một tinh quái.
Sau khi nó nhắm trúng, bọn họ tìm cách chạy trốn.
Tưởng rằng thoát nạn.
một trong nhóm c.h.ế.t.
Trần Dương đối diện bọn họ.
Mao Tiểu Lị phía quan sát khắp phòng.
Cậu : “ cần rõ lúc đó các chọc yêu tà thế nào, và cái c.h.ế.t của bạn các xảy .”
Phùng Viễn kịp trả lời thì một thanh niên khác dậy, khó chịu : “ về phòng . Đến bữa tối thì gọi.”
Trần Dương chỉ liếc , ánh mắt bình thản hề tức giận.
Phùng Viễn gượng: “Người c.h.ế.t là bạn của , nên mấy hôm nay tâm trạng của đều . Anh thông cảm một chút nhé.”
Trần Dương lắc đầu: “Không .”
Ngoài rời , ba còn khá phối hợp.
Dính đến tính mạng, ai cũng c.h.ế.t oan.
Qua lời kể, Trần Dương dịp lễ đầu tháng năm, sáu bọn họ đến trấn Bất Lão Truân du lịch.
Tổng cộng bốn nam hai nữ.
Trần Dương hỏi: “Còn một nữa đến ?”
Ngoài thanh niên lên lầu và c.h.ế.t, hiện tại chỉ Phùng Viễn, Cát Thanh và Vi Xương Bình.
Phùng Viễn và Vi Xương Bình đồng thời về phía Cát Thanh.
Cô nhún vai: “Mã Kỳ Kỳ chịu đến. Cô khăng khăng cho rằng chúng bày trò dọa cô .”
Trần Dương hỏi: “Người c.h.ế.t mà cô vẫn tin?”
Phùng Viễn đáp: “Cô cho rằng đó là tai nạn. Cô thấy t.h.i t.h.ể.”
Nếu thấy t.h.i t.h.ể, chắc chắn cô sẽ tin.
Vì cái c.h.ế.t quá mức quỷ dị và thê t.h.ả.m.
Chính vì bọn họ mới mời thiên sư.
Trần Dương : “Dù cô tin , các cũng nghĩ cách gọi cô đến đây.”
Cát Thanh dựa sát ghế, nghiêng về phía Trần Dương hỏi: “Vì , Trần đại sư?”
Mao Tiểu Lị bước nhanh đến, kéo cô với giọng mà : “Vì yêu tà nhắm các . Người tách khỏi nhóm là dễ hại nhất. Dù an nguy của cô trong hợp đồng, nhưng nếu các cô c.h.ế.t thì nhất nên đưa cô đến đây.”
Trần Dương gật đầu: “Ở đây, ít nhất chúng còn thể bảo vệ cô .”
Cát Thanh : “Được , sẽ nghĩ cách lừa cô tới.”
Trần Dương tiếp tục hỏi: “Vì các chọn trấn Bất Lão Truân nơi nghỉ lễ?”
Phùng Viễn lập tức đáp: “Phong cảnh , núi cao nước trong, là trấn cổ nghìn năm. Gần thành phố mà tiện. Đây chẳng là lựa chọn thì gì nữa.”
Trần Dương thẳng , giọng chút biểu cảm: “Có vấn đề.”
Phùng Viễn sững : “Vấn đề gì?”
Trần Dương rõ từng chữ: “ cần các chủ động chọc giận yêu tà, nên nó trả thù. Hay chỉ đơn giản là tình cờ nó để ý mà thôi.”