Gót chân nhón cao khỏi mặt đất.
“Quỷ nhập .”
Lữ thiên sư giơ kiếm gỗ đào và linh phù định đ.â.m thẳng n.g.ự.c tên đồ .
Giữa chừng La thiên sư chặn .
“Ngươi cướp công ?”
“Cướp cái đầu ngươi.
Đó là đồ của .”
“Đã quỷ nhập thì chính là quỷ.”
“Nói bậy.”
Đột nhiên tên đồ bóp c.h.ặ.t cổ La thiên sư.
Sức lực lớn bất thường.
La thiên sư thoát .
Lữ thiên sư vội dán linh phù lên , miệng niệm chú.
La thiên sư cứu liền xé luôn lá phù.
Lệ quỷ tiếp tục quấy phá.
Lữ thiên sư tức giận quát: “Ngươi cần năm trăm nghìn thì còn cần.
Đừng cản phát tài.”
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Trần Dương đỡ Hàn Khả đang yếu ớt .
Cậu liếc mắt thấy cảnh hỗn loạn lầu.
Cậu hỏi Mao Tiểu Lị: “Chuyện gì .”
Mao Tiểu Lị đáp: “Lệ quỷ nhập .”
Cô chỉ về phía tên đồ thêm: “Họ tự đ.á.n.h lẫn .”
Vợ chồng họ Hàn thấy Hàn Khả liền vội vàng chạy lên.
Ai ngờ bà Hàn vấp ngã.
Lệ quỷ ranh mãnh.
Nó bà Hàn là chủ nhà nên lập tức nhập bà.
Hàn Gia Sơn đỡ vợ dậy thì bóp nghẹt cổ.
Trần Dương giao Hàn Khả cho Mao Tiểu Lị.
Cậu nhanh ch.óng xuống lầu.
Cậu quấn sợi chỉ đỏ quanh hai tay bà Hàn.
Bà Hàn hét lên một tiếng rụt tay .
Hàn Gia Sơn cứu, giọng khàn đặc : “Cứu vợ .”
La thiên sư và Lữ thiên sư thấy Trần Dương tay.
Lại lên đầu cầu thang thấy Hàn Khả tỉnh táo.
Hai lập tức hiểu .
Trần Dương kẻ trẻ tuổi ngông cuồng.
Cậu thực sự bản lĩnh.
Con lệ quỷ ít nhất cũng năm sáu chục năm đạo hạnh.
Nếu họ tự đối phó, e rằng tổn hao công lực.
Trần Dương thể một ép nó rời khỏi Hàn Khả, khiến nó sợ hãi khi nhập bà Hàn.
Chỉ cũng là cao thủ.
Trong nghề thiên sư, tuổi tác quyết định bản lĩnh.
Thiên phú mới là quan trọng.
Hàn Gia Sơn vội : “Cứu vợ .
thêm hai mươi vạn.”
La thiên sư và Lữ thiên sư đều động lòng.
Trần Dương bình thản : “Không cần.
Năm trăm nghìn là đủ.”
Dứt lời, kéo căng sợi chỉ đỏ quất mạnh về phía bà Hàn.
Cảnh khiến các thiên sư mặt trợn tròn mắt.
Họ ngờ trực tiếp như .
Thông thường đuổi lệ quỷ nhập , hoặc nhân lúc nó sơ hở kẹp c.h.ặ.t giữa hai ngón tay, hoặc lập đàn phép.
Rất phiền phức.
Còn cách quất thẳng như thật quá liều lĩnh.
ngay giây , họ kinh ngạc đến mức khép miệng nổi.
Lệ quỷ thật sự đ.á.n.h bật khỏi bà Hàn.
Nó định nhân cơ hội nhập Hàn Khả.
Mao Tiểu Lị cầm sẵn Ngũ Lôi phù chờ đó.
Bất đắc dĩ, nó sang lao về phía Hàn Gia Sơn.
La thiên sư và Lữ thiên sư chắn phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-chang-am-duong-lo/chuong-10.html.]
Lệ quỷ hề sợ, hung hãn nhào tới.
Vừa đến gần, một sợi chỉ đỏ quấn c.h.ặ.t lấy nó kéo ngược .
Trần Dương giẫm một chân lên đầu lệ quỷ.
Cậu kết ấn, miệng niệm chú: “Hắc đế linh thư, thiên bồng bảo phù.
Lệnh hành phong hỏa, sơn khuynh mộc khô…”
Trong chớp mắt, mây đen che trăng.
Không gian chìm tĩnh lặng.
Đèn trong biệt thự chớp vài cái tắt hẳn.
Bóng tối bao trùm.
Vợ chồng họ Hàn sợ đến run nhưng dám lên tiếng.
Hàn Khả nắm c.h.ặ.t t.a.y Mao Tiểu Lị.
Mao Tiểu Lị mở điện thoại đèn.
Cô đầu thì thấy La thiên sư và Lữ thiên sư đang ngây .
“Nhìn gì.
Các ông điện thoại .”
Hai vội vàng lấy điện thoại bật đèn.
Ánh sáng tuy yếu nhưng cũng đủ soi rõ.
Trần Dương vẫn đang niệm chú nhanh: “… chư tướng lao nhanh.
Ngô cầm chính lệnh… vì trừ bỏ.
Vội vàng như Bắc Âm Huyền Thiên Phong Đô Đại Đế pháp lệnh.”
Câu cuối dứt, các thiên sư ở đó đều cảm thấy như tiếng sấm nổ bên tai.
Đó là chú triệu quỷ sai của La Phong Lục Cung.
Trong mắt thiên sư và quỷ quái, Phong Đô còn đáng sợ hơn cả địa phủ.
La Phong Lục Cung chỉ xét xử kẻ ác và ác quỷ.
Chủ nhân nơi đó là Bắc Âm Huyền Thiên Phong Đô Đại Đế.
Không ai ngờ Trần Dương thể triệu quỷ sai tới.
Vừa dứt lời, bộ đèn điện thoại đều tắt phụt.
Bóng tối ập xuống.
Trong bóng đêm, dường như một ảnh khổng lồ tiến gần.
Tiếng xích sắt va chạm leng keng vang rõ.
Vài giây , đèn điện thoại sáng trở .
Ánh sáng chiếu xuống chỗ Trần Dương .
Lệ quỷ chân biến mất.
Nó quỷ sai La Phong Sơn câu .
Người nhà họ Hàn thở phào nhẹ nhõm.
La thiên sư và Lữ thiên sư Trần Dương với ánh mắt đầy kính sợ.
Người thể gọi quỷ sai như , bản lĩnh chắc chắn vượt xa họ.
Họ còn lòng ganh tị.
Chỉ còn sự kính nể.
Mao Tiểu Lị há hốc miệng Trần Dương như mới quen đầu.
Trần Dương thu sợi chỉ đỏ, buộc cổ tay.
Cậu ngẩng đầu : “Không bật đèn lên .”
Hàn Gia Sơn đỡ bà Hàn xuống ghế sofa.
Ông lập tức gọi giúp việc: “Đi bật đèn.”
Đèn sáng bừng.
Mây đen ngoài trời tan .
Ánh trăng lộ .
Ngoài vườn, tiếng côn trùng rả rích vang lên, xua tan bầu khí nặng nề.
Hàn Khả Mao Tiểu Lị đỡ xuống.
Cả nhà họ Hàn đều về phía Trần Dương.
Bà Hàn vốn tin chuyện quỷ thần.
khi nhập , bà tin tưởng.
“Đại sư.
Con lệ quỷ đó thật sự biến mất .”
“Chưa biến mất.”
Trần Dương đáp: “Nó chỉ quỷ sai dẫn về địa phủ. Sẽ quấy rối Hàn tiểu thư nữa.”
Cả nhà thở phào.
Hàn Gia Sơn hỏi: “Khả Khả quỷ bám lâu như , sức khỏe . Mệnh tổn hại .”
“Mệnh . sức khỏe chắc chắn ảnh hưởng.”
Trần Dương Hàn Khả.