Đại chàng Âm dương lộ - Chương 1: Bức họa da người

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-03 08:18:55
Lượt xem: 5

 

Giữa chính ngọ, mặt trời treo thẳng đỉnh đầu, ánh nắng đổ xuống như lửa đổ thêm dầu.

 

Không khí hun đến run rẩy, mắt cũng sinh ảo giác như gian đang méo mó.

 

Cửa tàu điện ngầm bên cạnh đường lớn nóng hầm hập, đều bước vội, chẳng ai dừng lâu.

 

Trên lối bộ đối diện, qua đường đều nép bóng râm mà .

 

Vì thế nửa bên đường chen chúc bóng , còn nửa bên trọn nắng gắt thấy một ai.

 

Bên lối tàu điện ngầm, xe ô tô và xe đạp công cộng dựng kín một bên, chỉ chừa một lối nhỏ hẹp đủ cho một lách qua.

 

Lúc , một trai trẻ bước khỏi cửa tàu điện ngầm.

 

Cậu mặc áo thun trắng, bên ngoài khoác sơ mi caro đỏ dài quá gối, tay áo xắn đến khuỷu tay.

 

Cổ tay của đeo một sợi chỉ đỏ cũ, đó treo một đồng tiền cổ hình tròn ngoài vuông trong.

 

Phía mặc quần dài màu đen, giày đế cao, lưng đeo ba lô hai quai.

 

Gương mặt sáng sủa, khí chất ôn hòa như gió xuân.

 

Giữa trời nóng như đổ lửa, ảnh của mang theo cảm giác mát lành.

 

Người ngang qua bất giác thấy nóng quanh dịu vài phần, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn.

 

Cậu tên là Trần Dương.

 

Cậu theo bản đồ điện t.ử điện thoại khu dân cư.

 

Rời xa tiếng xe cộ ồn ào, bốn phía lập tức yên tĩnh hơn nhiều.

 

Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!

Cây cối trong khu dân cư rậm rạp xanh tươi, bóng râm phủ kín lối .

 

Hơi nóng như đẩy lùi ngoài.

 

“Tây khu… tòa 10.”

 

Cậu ngẩng đầu quanh.

 

“Rẽ trái, thẳng.”

 

Địa chỉ trong giấy thông báo ghi rõ: Thâm Xuân, Tây khu, tòa 10, tổ dân phố Đại Phúc.

 

mắt chỉ thấy một dãy nhà ở bình thường, thấy bảng hiệu nào ghi “Tổ dân phố Đại Phúc”.

 

Cậu bèn hỏi một cô trung niên bước khỏi tòa nhà.

 

Cô chỉ về phía một con hẻm nhỏ.

 

“Cháu theo lối , thẳng là tới.”

 

Lối nhỏ phía chất đầy xe ô tô và xe đạp, còn mấy chiếc xe đạp công cộng đổ ngổn ngang.

 

Cậu len qua khe hẹp, bước bên trong.

 

Bên trong là con đường lát sỏi hẹp, hai bên cây xanh um tùm che kín ánh sáng.

 

Đi hết lối nhỏ, mặt hiện một dãy nhà cũ cao sáu tầng.

 

Cậu bước sân.

 

Bên trái cổng một tấm biển sắt lớn, đó ghi: Thâm Xuân Tây khu, Tổ dân phố Đại Phúc.

 

Cậu đẩy cửa bước đại sảnh.

 

Nơi giống một cơ quan hành chính nghiêm túc.

 

Bên trái là ghế sofa, bàn , tường treo một bức tranh sơn thủy.

 

Nhìn chẳng khác gì phòng khách của một gia đình.

 

bên đặt một bàn thờ vuông vức.

 

Trên bàn thờ hai lư hương, hai ly nước, hai chén rượu.

 

Năm thứ lễ vật gồm hương, hoa, đèn, nước, quả bày đủ.

 

Sau lư hương là hai bức họa Tổ sư.

 

Một bức là Trương Thiên Sư của Thiên Sư Phái. Trương Đạo Lăng

 

Một bức là Tam Mao Chân Quân của Mao Sơn Phái. Mao Doanh

 

Khóe môi Trần Dương giật nhẹ.

 

Cậu thầm nghĩ, nếu là Tổ sư gia, e rằng cho dám đưa ý tưởng thờ chung một bạt tai từ lâu.

 

Hai vị Tổ sư vốn riêng mỗi một phái, chen cùng một bàn thờ nhỏ hẹp.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-chang-am-duong-lo/chuong-1-buc-hoa-da-nguoi.html.]

Đã điện thờ riêng, còn chung một chỗ, nghĩ thôi cũng thấy ấm ức .

 

Cậu lắc đầu, nhưng lắc nửa chừng thì dừng , mày khẽ nhíu.

 

Đây tổ dân phố .

 

Nơi giảng khoa học, đạo lý, cớ thờ Tổ sư của hai phái.

 

Chẳng lẽ nhầm chỗ.

 

Trần Dương lặng lẽ xoay định rời .

 

Cậu thầm nghĩ, đời nào chuyện nghiệp nhận trưởng phòng tổ dân phố.

 

Quả nhiên đáng tin.

 

lúc đó, một đàn ông bụng phệ, hai tay chắp lưng bước khỏi phòng việc.

 

Ông liếc mắt thấy .

 

Nhớ hôm nay đến phỏng vấn vị trí trưởng phòng, ông vội gọi.

 

“Trần Dương.”

 

Cậu .

 

Trước mặt là một đàn ông mặt tròn, hiền như Phật Di Lặc.

 

Cậu nghi hoặc.

 

“Chào ngài.”

 

Người đàn ông vội nắm lấy tay như sợ chạy mất.

 

Ông ha hả.

 

“Cậu là Trần Dương đến phỏng vấn hôm nay đúng . Giấy tờ mang theo chứ.”

 

“Có mang… nơi thật sự là tổ dân phố Đại Phúc .”

 

Ông gật đầu, đôi mắt híp thành một khe nhỏ.

 

Ông sự nghi ngờ của nhưng vẫn bình thản .

 

“Chỗ chúng nhiều quy định, công việc cũng nhàn. Chỉ những lúc đặc biệt mới bận rộn. Bao ăn ở, bảo hiểm đầy đủ. Lễ tết còn du lịch chung, phát quà và nhu yếu phẩm. Nếu lâu dài hai mươi năm là thể nghỉ hưu, lương hưu, còn phân nhà ở.”

 

Trần Dương mà tim đập thình thịch.

 

Bao ăn ở, bảo hiểm.

 

Chỉ hai điều đó thôi đủ khiến động lòng.

 

Cậu vốn từ một vùng quê nhỏ phía nam thi đỗ lên đại học lớn.

 

Sau khi nghiệp, thành phố.

 

Ăn ở là vấn đề lớn.

 

Huống chi trong nhà còn cần chăm lo.

 

“Cháu thể đưa nhà đến ở cùng .”

 

“Bao nhiêu .”

 

“Một thôi. Người yêu của cháu.”

 

Ánh mắt đàn ông lập tức khác .

 

Vừa nghiệp tính chuyện lập gia đình.

 

Không tệ.

 

“Nhà phân cho là hai phòng ngủ một phòng khách. Sau thêm con nhỏ cũng đủ chỗ.”

 

Ông đổi giọng.

 

đãi ngộ thì yêu cầu cũng cao. Cậu vượt qua khảo hạch.”

 

Trần Dương thẳng lưng.

 

Đôi mắt đào hoa của ánh lên niềm vui và quyết tâm.

 

“Cháu sẽ cố gắng.”

 

Người đàn ông tủm tỉm, trong lòng hài lòng.

 

Chàng trai mắt tướng mạo sáng sủa, dễ chịu.

 

Sau đưa ngoài đại diện cũng nở mày nở mặt.

 

Hơn nữa, chỉ vì chỗ ở mà vui mừng như , đủ thấy còn đơn thuần, chí tiến thủ.

 

Loading...