Đặc Công Cuồng Phi: Tàn Vương Cưng Chiều Nghịch Thiên - Chương 221: Tạo Hóa Lớn A
Cập nhật lúc: 2026-04-03 10:33:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiền phủ bận rộn xử lý chuyện, trong nháy mắt đáng c.h.ế.t thì g.i.ế.c, đáng bán thì bán, tốc độ nhanh đến mức khiến tặc lưỡi, cũng tàn tâm tàn phế khiến lạnh lẽo tâm can.
Tiền Bích Thủy cẩn thận hồi tưởng, mơ hồ cảm thấy tập kích xác thực là một vị nữ t.ử hình mảnh khảnh. Nghĩ nghĩ , liền chụp lên đầu Sở Nguyệt Ly. Nàng và Tiền Du Hành giống , tìm chứng cứ, nhưng hận thứ một loại trực giác bẩm sinh, cứ thế đ.â.m sâu trong lòng nàng , chỉ thẳng Sở Nguyệt Ly.
Tiền Bích Thủy và Tiền Du Hành giống , nàng Sở Nguyệt Ly c.h.ế.t ngay lập tức, mà là thề, đem nỗi nhục nhã chịu, gấp mười trả lên Sở Nguyệt Ly.
Sở phủ, Sở Nguyệt Ly đang bận rộn trong bụi cỏ rậm rạp ở Bắc Giác Tiểu Ốc. Nàng một cước đá trong bụi cỏ, kinh động hơn mười con châu chấu. Trong tay nàng cầm một cái túi vải nhỏ, dùng thủ pháp xảo quyệt và hình lưu loát, bật nhảy trong bụi cỏ, bắt châu chấu.
Hồng Tiêu l.i.ế.m môi một cái, : "Cái mùi , chắc là thơm."
Đa Bảo đốp : "Hồng Tiêu tỷ, tỷ tối hôm qua còn , đ.á.n.h c.h.ế.t cũng ăn kim thiền ."
Đa Bảo nương : " mà cuối cùng, cô ăn nhiều hơn ai hết."
Hồng Tiêu giậm chân : "Hai con các hợp bắt nạt ." Dứt lời, là ha ha lên, cảm khái , "Còn thể ở cùng một chỗ với tiểu thư, còn thể thấy , thật ." Nhất là , nha đầu Uyển Nhu của Tiền phủ khi đưa về Tiền phủ liền nhảy giếng tự vẫn, nàng càng cảm thấy tiểu thư .
Đa Bảo nương hiểu vì Hồng Tiêu cảm khái như thế, cũng khẽ thở dài, : "Theo một chủ t.ử , chính là tạo hóa."
Sở Nguyệt Ly ném một túi châu chấu bắt cho Đa Bảo nương, : "Dùng dầu chiên lên ăn."
Đa Bảo nương gật đầu đáp ứng.
Không bao lâu, cái bếp lò đơn giản ở Bắc Giác Tiểu Ốc, bay lên mùi thơm mê , câu dẫn cả Sở Chiếu Nguyệt và Mộc Chu qua đây, bưng bát cơm chờ ăn châu chấu. Chỗ , ngược thành nơi náo nhiệt nhất cả Sở phủ.
Cùng lúc đó, Cố phủ.
Trưởng Công chúa gần đây cái thú vui. Tiền phủ và Cố phủ đấu đá qua , khá ý tứ thăng trầm, khiến Trưởng Công chúa tranh thủ lúc rảnh rỗi cũng thích thăm dò một hai. Lý ma ma dựng thẳng lỗ tai dài, đem tin tức ngóng , một năm một mười cho Trưởng Công chúa .
Trưởng Công chúa để chuyện biến thành trò của Đế Kinh, liền gọi Tiền đại nhân và Sở đại nhân đến quát lớn vài câu. Trong lòng hai đều đầy oán khí, tiện mặt Trưởng Công chúa dài dòng văn tự, chỉ đành ẩn nhẫn phát.
Đợi lúc rời , Sở đại nhân lơ đãng liếc thấy cổ Trưởng Công chúa đeo một sợi dây chuyền Quỳnh Ngọc Băng Ngư Nhi, chính là bảo vật gia truyền của Sở gia! Thứ , truyền xuống từng đời, đều sẽ do đích t.ử giao cho chính thê bảo quản. Đợi chính thê sinh hạ đích tôn, truyền xuống như . Ba năm , Sở Mặc Tỉnh đại hôn, vật liền cho kết tóc thê của . Kết quả, kết tóc thê là kẻ phúc phận, đến một năm liền hương tiêu ngọc vẫn. Quỳnh Ngọc Băng Ngư Nhi , liền Sở Mặc Tỉnh thu , chuẩn tặng cho kế thất.
Gặp Trưởng Công chúa đeo Quỳnh Ngọc Băng Ngư Nhi, cả Sở đại nhân đều chấn kinh !
Ông vạn ngờ tới, nữ t.ử Sở Mặc Tỉnh trúng, là Trưởng Công chúa?! Mà Trưởng Công chúa nếu tình, sẽ đeo nó cổ? Sở đại nhân cảm thấy cuộc đời của giống như tàu lượn siêu tốc, lúc cao lúc thấp. Một khắc , ông còn đang âm thầm đau thương vận quan của chịu nổi như thế, nhưng lúc , ông cảm thấy nhân sinh khắp nơi đều là niềm vui bất ngờ a. Chỉ là , chuyện liệu thể thành . Thảo nào Trưởng Công chúa đồng ý Nguyệt Ly phủ, hóa ... là lén lút qua với Mặc Tỉnh. Chuyện ... là xảy từ lúc nào? Vì chút gì?
Sở đại nhân chằm chằm Trưởng Công chúa quá lâu, đến mức khiến Trưởng Công chúa cảm giác ý vũ nhục, lập tức trầm giọng : "Ngươi cái gì?"
Sở đại nhân lập tức cụp mắt xuống, dám nữa, trong miệng còn liên thanh tạ tội, : "Hạ quan thất lễ, thất lễ..."
Trưởng Công chúa cũng , rõ ràng định Sở Nguyệt Ly, đổi thành Tiền Bích Thủy, khiến Sở gia mất mặt. Thế là, thả mềm giọng điệu, : "Nghe Sở công t.ử thương, thể bệnh, bản cung chuẩn một ít t.h.u.ố.c bổ, ngươi hãy mang về ."
Đây rõ ràng là ý đền bù của Trưởng Công chúa, kết quả, Sở đại nhân bởi vì sự dẫn dắt sai lầm của Quỳnh Ngọc Băng Ngư Nhi, lập tức đưa liên tưởng khiến ông vui mừng liên tục. Nói thật, chính ông cũng dám tin, đây là sự thật. Nếu Mặc Tỉnh thể trở thành phò mã, đời còn cầu gì hơn? Nếu trở thành cha chồng của Trưởng Công chúa, ngoài còn dám cho ông sắc mặt xem?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dac-cong-cuong-phi-tan-vuong-cung-chieu-nghich-thien/chuong-221-tao-hoa-lon-a.html.]
Sở đại nhân kích động hỏng , vội : "Tạ ơn Trưởng Công chúa, hạ quan nhất định chuyển đạt đúng sự thật ý quan tâm của Trưởng Công chúa."
Trưởng Công chúa gật đầu, cho Tiền Sở hai nhà lui , bảo Lý ma ma bắt tay chuẩn chuyện nạp phủ. Nạp cần long trọng bao nhiêu, một cỗ kiệu hoa nhỏ nâng cửa là . Có điều, Trưởng Công chúa là sĩ diện, cũng mang một cái danh tiếng khắt khe quý , thế là sai Lý ma ma chuẩn thỏa đáng, tối thiểu bày tiệc rượu, náo nhiệt một phen. Đây, cũng coi như là xung hỉ cho Cố Hầu.
Theo lý thuyết, là dùng màu đỏ chính. Lý ma ma hiểu tâm tư Trưởng Công chúa, thế là phá lệ dùng lụa đỏ thẫm, trang trí Cố phủ náo nhiệt một phen.
Trưởng Công chúa ở trong mắt, tâm tình thư thái nhiều.
Cố Hầu nghĩ đến nữ t.ử sóng to gió lớn , mặt cũng chút nóng lên. Dù , đó là của .
Tiền Du Hành và Sở lão gia đường ai nấy , ai để ý đến ai, tư thế nghiễm nhiên như nước với lửa.
Sở lão gia trở trong phủ, khi cân nhắc chuyện một phen trong lòng, càng cảm thấy chút thể tin nổi. Thế là, ông tìm đến Sở phu nhân, hỏi: "Hôn sự của Mặc Tỉnh cũng nên lo liệu một phen . Nó từng , trúng cô nương nhà ai ?"
Sở phu nhân đáp: "Hỏi , chịu , nhưng đều đem Quỳnh Ngọc Băng Ngư Nhi tặng cho ."
Thân Sở lão gia run lên, hai con mắt trong nháy mắt trừng ánh sáng thất thải lưu ly, dọa Sở phu nhân sợ c.h.ế.t khiếp, còn tưởng rằng ông sắp trúng gió chứ.
Sở lão gia một phen nắm lấy cổ tay Sở phu nhân, căng giọng, hỏi: "Nó từng , là nữ t.ử nhà ai?"
Sở phu nhân nghi hoặc hỏi: "Lão gia, ông đây là ?"
Sở lão gia gấp gáp : "Hỏi bà thì , đừng nhắc chuyện khác!"
Sở phu nhân lúc mới đáp: "Hỏi nó cũng chịu , chỉ nữ t.ử phận cực cao, ngay cả Quỳnh Ngọc Băng Ngư Nhi tổ truyền của Sở gia cũng xứng với ."
Khóe miệng Sở lão gia bắt đầu giương lên, ngay cả nếp nhăn mặt cũng theo đó phát sinh biến hóa quỷ dị, lấy một loại góc độ thể tưởng tượng nổi bay lên. Mắt của ông , thẳng tắp ngoài cửa sổ, thiêu đốt lên ánh sáng nóng rực.
Sở phu nhân mới trúng gió xong, tự xưng là chút kinh nghiệm. Bà gọi Sở lão gia hai tiếng, thấy ông bộ dạng đáp , liền đoán chắc , lập tức chộp lấy một chiếc đũa, nhắm nhân trung của ông hung hăng đ.â.m xuống.
Sở lão gia đau đến ái chà một tiếng, cuối cùng cũng hồi thần.
Sở phu nhân thổn thức : "Đây là ? Làm ? Phải mau ch.óng tìm đại phu tới mới ."
Sở lão gia xoa nhân trung, ha ha : "Không ... chuyện nhỏ chuyện nhỏ..."
Sở phu nhân hỏi: "Lão gia, rốt cuộc xảy chuyện gì? Nhìn ông... bình thường a."
Sở lão gia : "Bà chớ nóng vội. Mặc Tỉnh nhà , lẽ là tạo hóa lớn cũng chừng."
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Sở phu nhân còn hỏi, Sở lão gia thêm gì nữa.