Đã Nói Là Diệt Môn Cơ Mà, Sao Lại Biến Thành Sủng Thê Thế Này? - Chương 187: Tay phải phế rồi
Cập nhật lúc: 2026-02-04 04:12:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Con đường nhỏ uốn lượn giữa núi, một chiếc xe ngựa gỗ táo chậm rãi lăn bánh.
Khương Phỉ nhắm nghiền mắt, khẽ lắc lư theo nhịp xe chạy.
Hệ thống lên tiếng: “Tối qua rốt cuộc xảy chuyện gì giữa hai ?”
“Ngươi ?” Khương Phỉ nghi hoặc hỏi.
Nhắc đến chuyện , Hệ thống tức giận: “Quyền hạn của hạ thấp ! Chủ Hệ thống mờ màn hình, còn dán m.ô.n.g mèo xanh lên đó, là trả phí mới xem!”
“Thế còn âm thanh thì ?”
“Âm thanh là tính phí riêng.”
Khương Phỉ suýt nữa bật thành tiếng, tên Chủ Hệ thống c.h.ế.t tiệt cuối cùng cũng một việc chút nhân tính .
nghĩ tới chuyện xảy đêm qua, nàng chẳng buồn nổi chút nào.
Chẳng trách Bùi Kính đột nhiên đưa nàng về, nàng là Thảo Nha, nhưng năm đó là nàng bỏ rơi mà chạy trốn , nếu , liệu thật sự g.i.ế.c nàng ?
“Rốt cuộc xảy ?” Hệ thống hỏi.
Khương Phỉ lười biếng đáp: “Liên quan gì đến ngươi.”
“Vậy chi tiết thì tiết lộ chút khác cũng chứ?” Hệ thống nài nỉ: “Ví dụ như ám chỉ cho ngươi hạnh phúc ?”
Khương Phỉ hồi tưởng , nàng cũng ngờ Bùi Kính tư cách như .
Cửu Đào bưng một chén tới: “Còn một lát nữa mới tới phủ, Tiểu thư uống ngụm ạ.”
Khương Phỉ đưa tay đón lấy, uống xong đặt chén về bàn.
Văn Trúc chằm chằm bàn tay của Khương Phỉ hề cử động từ đầu đến giờ, nghi hoặc hỏi: “Tiểu thư, tay của thế?”
“Phế .” Khương Phỉ mặt biểu cảm đáp.
Không hỏi thì thôi, hỏi xong, lửa giận trong lòng Khương Phỉ liền bốc lên ngùn ngụt.
Nói thế nào nhỉ? Nếu chuyện xảy và xảy là mối quan hệ giữa 0 và 1, thì đêm qua nàng và Bùi Kính là 0.5, những việc nên đều , chỉ là tới bước cuối cùng.
Hắn thì thần thanh khí sảng, nhưng tay của nàng thì gần như phế !
Tên khốn đó là vì ngượng ngùng sợ hãi, nên lén lút chuồn khi trời sáng.
Nàng tức đến mức sáng sớm thu dọn đồ đạc rời , bày tỏ thái độ một chút, còn tưởng dễ nắm giữ lắm.
……
Khi mặt trời ngả về phía Tây, Đoạn Tửu bước từ bên ngoài.
“Mọi chuyện giải quyết xong xuôi ?” Bùi Kính hỏi.
“Dạ, đưa Khương Nhị tiểu thư về phủ an ,” Đoạn Tửu đáp: “Nửa đường sư thái Tịnh Liên Am tiếp nhận, hộ tống tiểu thư về Khương phủ, thuộc hạ phái theo từ xa.”
Bùi Kính gật đầu: “Người nhà họ Khương gì ?”
Đoạn Tửu kể: “Sư thái theo lời Vương gia dặn, Thanh Liên Cư Sĩ thấy Khương Nhị tiểu thư hiếu tâm chí thành, ngày đêm lo lắng cho sức khỏe của tổ mẫu, nên giữ tiểu thư ở am tĩnh tu, ngày ngày đốt hương chép kinh. Giờ công đức viên mãn, mới an đưa về.”
“Lúc về cố tình vòng qua khu chợ đông đúc, đó cửa Khương phủ cũng ít , như , những lời đồn đại cũng tự nhiên tan biến, Diêu thị đích cửa đón , thái độ vẫn còn khách khí.”
“Nàng đương nhiên khách khí ,” Bùi Kính đùa giỡn cây quạt xếp trong tay, “Nếu thế nào là khách khí, bản vương sẽ đích đến tận cửa dạy cho nàng thế nào là khách khí thực sự.”
“Vương gia yên tâm, dặn dò qua ạ.”
Đoạn Tửu xong, biểu cảm của Vương gia, dường như yên tâm, nhưng vẻ buồn bã.
Ngón tay Bùi Kính vô thức xoa xoa cây quạt xếp: “Nếu vì giữ thể diện cho nàng, bản vương cũng nỡ để nàng về. Người nhà họ Khương của nàng . Ngươi phái thêm vài , nếu nhà họ Khương dám ý đồ khác, đừng trách bản vương nương tay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/da-noi-la-diet-mon-co-ma-sao-lai-bien-thanh-sung-the-the-nay/chuong-187-tay-phai-phe-roi.html.]
Đoạn Tửu đáp lui xuống, trong phòng chỉ còn Bùi Kính.
Khi xung quanh yên tĩnh , từng chi tiết nhỏ nhặt đêm qua bắt đầu hội tụ thành dòng suối, ngừng chảy tâm trí Bùi Kính.
Càng yêu thương, càng nỡ buông tay. Nếu vẫn giữ chút thương xót dành cho nàng, đêm qua lẽ thực sự mất lý trí.
Đến giờ vẫn nhớ rõ ràng xúc cảm c.h.ế.t của bàn tay đó. Hắn cứ tưởng một là đủ, ai ngờ d.ư.ợ.c tính mạnh như , một càng cháy bỏng hơn, suýt chút nữa thiêu rụi lý trí của . Đến cuối cùng, hầu như là dỗ dành, lừa gạt mới cầu xin nàng giúp đỡ.
sáng sớm nàng thèm chào một tiếng , là nàng hài lòng ? Hay là nàng nghĩ vô dụng?
Bùi Kính nhắm mắt , điều hòa thở.
May mà đưa về , nha đầu mưu mẹo quá nhiều, nếu thêm hai nữa, e rằng sẽ nàng hành hạ đến c.h.ế.t mất.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Hắn cưới hỏi đàng hoàng, tuyệt đối thể để nàng chịu thiệt thòi.
Nghĩ đến đây, Bùi Kính dậy bước khỏi phòng: “Chuẩn xe ngựa, bản vương cung.”
……
Đã mấy ngày Chiêu Văn Đế gặp Bùi Kính.
Mấy hôm Định Viễn Hầu và Ngụy Minh Trinh lượt cầu kiến, đều là vì chuyện con gái nhà họ Khương, khiến Chiêu Văn Đế vô cùng phiền lòng. May mà Ngự Sử Đài bằng chứng xác thực nên dám tùy tiện đàn hặc, tạm thời yên tĩnh mấy ngày.
Bùi Kính hiếm khi cung kính thỉnh an, sắc mặt Chiêu Văn Đế dịu đôi chút, nhưng trong lòng vững: “Muộn thế mới cung, chuyện gì?”
“Thần hủy hôn.”
“Hoang đường!” Chiêu Văn Đế đặt mạnh chén xuống, “Trẫm khó khăn lắm mới dỗ dành Định Viễn Hầu phủ yên , bây giờ ngươi đòi hủy hôn, chẳng là tát mặt Định Viễn Hầu phủ !”
Lần Bùi Kính hiếm khi nổi giận, cũng cãi , chỉ : “Thần cưới Khương Như Phỉ thì lấy ai cả.”
Chiêu Văn Đế tức đến đau n.g.ự.c: “Ngươi đường đường là Vương gia, vì một nữ nhân mà coi thường đại cục như .”
“Đại cục là chuyện bậc bề cần lo,” Bùi Kính lạnh nhạt đáp: “Thần chỉ là một vị Vương gia nhàn rỗi, chỉ cần trông coi một mẫu đất mắt là đủ .”
“Ngươi—” Chiêu Văn Đế nghẹn lời, “Trước đây Trẫm đề nghị ban hôn, từ đầu đến cuối mất bao lâu mới hạ chiếu, ngươi cứ im lặng. Giờ thánh chỉ ban xuống thiên hạ đều , văn võ bá quan ai mà ? Bây giờ chạy đến đòi hủy hôn, là mặt Trẫm vứt ?”
Bùi Kính tự hiểu rõ, khi ban hôn từ chối là vì nhiều lý do, một là để Định Viễn Hầu và Đại Hoàng t.ử Bùi Dực nảy sinh hiềm khích, hai là mượn chuyện để giảm bớt sự đề phòng của Ngụy Từ Doanh, tìm cách moi tung tích của Thảo Nha từ miệng nàng .
Nếu thấy những lời giữa Khương Phỉ và Ngụy Minh Trinh, việc ban hôn vốn dĩ cũng sẽ từ chối. Chỉ là tình cờ say bí tỉ, hiểu nhận lời ban hôn , giờ dĩ nhiên quỹ đạo cũ.
“Trẫm thấy ngươi nha đầu mê hoặc tâm trí , nàng chính là tai họa!”
Ánh mắt Bùi Kính lạnh , nắm c.h.ặ.t buông thõng tay: “Nếu Hoàng thượng tay với nàng , chi bằng cứ bước qua xác của thần .”
“Hỗn xược!” Chiêu Văn Đế giận đến râu ria run lẩy bẩy, “Ngươi đang uy h.i.ế.p Trẫm ?”
“Thần dám.” Bùi Kính đáp: “Là Hoàng thượng đang dùng nàng uy h.i.ế.p thần.”
Chiêu Văn Đế đột ngột đập bàn bật dậy, ánh nến trong Ngự thư phòng cũng theo đó mà rung lắc dữ dội.
“Không dám lắm! Trẫm thấy ngươi gan trời lắm! G.i.ế.c phóng hỏa, cường đoạt dân nữ, việc nào ngươi dám ?”
Bùi Kính đó hề khiếp sợ, ánh mắt bình tĩnh đối diện với Chiêu Văn Đế, đột nhiên : “Hoàng thượng dung nổi thần, đẩy thần hố lửa ?”
Chiêu Văn Đế tức đến run rẩy, chỉ Bùi Kính, “Trẫm nuông chiều ngươi như vẫn đủ ? Ngươi…”
Bùi Kính một tiếng, “Đại hoàng t.ử và Định Viễn Hầu liên thủ từ lâu, Hoàng thượng thần cưới Ngụy Từ Doanh, chẳng là tự tay dâng tính mạng của thần tay bọn họ ?”
Sắc mặt Chiêu Văn Đế lập tức tái mét, “Ngươi gì? Ngươi nữa xem!”
“Nếu Hoàng thượng tin, thần thêm bao nhiêu nữa cũng vô dụng.” Bùi Kính xong, hành lễ một cái, “Thần xin cáo lui.”
Đợi , Chiêu Văn Đế lập tức ngã phịch xuống ghế, “Điều tra, lập tức phái điều tra!”