Cố Thiên Diên mang theo ý Vân Khinh Yên.
"Vị trí đại phòng của bổn vương, Yên Yên nhận là nhận?"
Vân Khinh Yên nghiến răng nghiến lợi .
"Bổn thần nữ , đều như cả, thật sự đều như cả."
Cố Thiên Diên ............
"Vậy , Yên Yên nhận là nhận?"
Vân Khinh Yên kiên định dời, cực kỳ nguyên tắc.
"Vẫn là câu đó, đều như cả."
Hai giằng co qua đến cực hạn nhiều , cuối cùng kết thúc bằng sự thất bại của Cố Thiên Diên.
Hắn khẽ thở dài, cố chấp với vấn đề nữa.
......
Trời sáng rõ, đầu ngón tay Vân Khinh Yên chống lên n.g.ự.c Cố Thiên Diên.
"Mệt . Ngủ bù đây."
Dứt lời, Vân Khinh Yên lười biếng nhắm đôi mắt .
Cố Thiên Diên ôm Vân Khinh Yên tâm mãn ý túc nhắm đôi mắt tuấn mỹ .
Khi mặt trời lặn ráng vàng, mây chiều hợp bích, Vân Khinh Yên vươn vai một cái.
Giọng trầm thấp và đầy từ tính của Cố Thiên Diên vang lên bên tai.
"Tỉnh ?"
Vân Khinh Yên lười biếng ừ một tiếng.
Cố Thiên Diên dùng đầu ngón tay phác họa hàng chân mày và ánh mắt kiều diễm rực rỡ của cô.
"Đã sai hạ nhân chuẩn sẵn nước tắm ."
Dứt lời, bế ngang Vân Khinh Yên lên, phòng tắm.
Hắn ôm Vân Khinh Yên trong hồ bạch ngọc.
Những cánh hoa trải dài mặt nước tắm trong vắt, vặn che khuất phong cảnh nước.
Vân Khinh Yên ngâm bộ cơ thể những cánh hoa, thoải mái tựa mép hồ, chỉ để lộ chiếc cổ ngoài.
Khóe miệng Cố Thiên Diên ngậm , hắt nước giúp cô tắm rửa cơ thể.
Vân Khinh Yên nâng mắt.
Va một đôi mắt chứa chan ý lưu luyến.
Hắn nở nụ , trong khoảnh khắc, băng sương tan biến, như ánh dương ấm áp ló rạng, phong hoa tuyệt đại.
Bàn tay ngọc ngà thon thả của Vân Khinh Yên vuốt ve hàng chân mày và ánh mắt của .
"Thần Vương mày mắt lạnh lùng sắc bén lên thật là , từ ngày tận mắt thấy ở Ngự Hoa Viên, liền dư vị vô cùng cho đến tận bây giờ."
Bàn tay to lớn của Cố Thiên Diên phủ lên bàn tay nhỏ bé của cô.
"Yên Yên, đến hoàng hôn , nếu Yên Yên thích , tối nay nàng vẫn ngủ đây, cho Yên Yên thỏa thích ?"
Vân Khinh Yên: "......"
"Ây dô, lúc thì tự xưng là bổn vương nữa ? Thần Vương thực tế ghê nha."
Cố Thiên Diên một lời tiếp nhận bộ sự phê phán của Vân Khinh Yên, khóe môi cong lên mạnh mẽ, giữa hàng mày ánh mắt tràn ngập niềm vui sướng thỏa mãn.
Sau khi ăn mặc chỉnh tề, Cố Thiên Diên dìu Vân Khinh Yên eo mỏi chân mềm đến phòng ăn.
Thao tác Thần Vương mặt mày rạng rỡ đích gắp thức ăn múc canh cho Vân Khinh Yên, khiến bộ hạ nhân của Thần Vương phủ mà trợn mắt há mồm, như sét đ.á.n.h.
Bọn họ thầm nghĩ trong lòng:
Chủ t.ử , ngài phong tư tuấn dật, trêu chọc bao quý nữ danh môn âm thầm trao gửi phương tâm ngài ?
Ngài quanh năm ít , gần nữ sắc thì cũng thôi , nhưng ngài xuất sơn cam tâm tình nguyện l.i.ế.m cẩu......
Thao tác ảo ma quả thực khiến bộ hạ nhân của Thần Vương phủ ngờ tới a.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/da-bay-tra-nam-ta-di-bat-ca-khap-thien-ha/chuong-82-tron-mat-ha-mom.html.]
Quan trọng là, ngài tay nắm trọng binh, quyền thế ngập trời, kêu thì thôi, một khi kêu l.i.ế.m cẩu ? Hơn nữa còn oán hối hận như ......
Haiz, thế sự vô thường, đại tràng bọc tiểu tràng a......
Sau khi ăn no uống say, Vân Khinh Yên vươn vai một cái.
"Hồi phủ thôi, hồi phủ thôi. Hai vị trưởng của sắp đại hôn , nghỉ ngơi cho khỏe để xoa dịu...... tổn thương mà ngươi mang cho . Ngày đại hôn của hai vị trưởng mặt mày rạng rỡ tham gia tiệc hỉ, cho nên mấy ngày nay nghỉ ngơi thật ."
Cố Thiên Diên bế ngang cô lên.
"Phải , Yên Yên mệt mỏi . Ta đưa Yên Yên hồi phủ ngay đây, mấy ngày tiếp theo Yên Yên nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cho ."
Đám hạ nhân của Thần Vương phủ: "......?"
Chủ t.ử, ngài ở mặt nàng tự xưng là bổn vương nữa ?
Ngài phu cương chấn a......
Haiz, đều thành l.i.ế.m cẩu , gì còn cái gọi là phu cương nữa.
Đến Thừa tướng phủ, Cố Thiên Diên với vẻ mặt đời còn gì nuối tiếc.
Hắn trân trọng ôm Vân Khinh Yên thẳng đến biệt uyển của cô.
Sau khi nhẹ nhàng đặt cô xuống nhuyễn tháp, Cố Thiên Diên cởi giày lên tháp, dùng lòng bàn tay cẩn thận từng li từng tí xoa bóp eo cho cô.
Vân Khinh Yên thoải mái với vẻ mặt đầy hưởng thụ.
"Không ngờ vẻ ngoài tuấn tú lạnh lùng sắc bén của Thần Vương một trái tim dịu dàng như nước thế ."
Trong mắt Cố Thiên Diên tình ý triền miên.
"Bách luyện cương của chỉ vì Yên Yên mà hóa thành nhiễu chỉ nhu. Cho nên, tối nay thể ngủ ......"
Vân Khinh Yên ngắt lời , đòn phủ đầu.
Cố Thiên Diên: "......"
Từ hôm qua đến hôm nay ăn no nê giận mà còn .
"Yên Yên mau ngủ , dỗ nàng ngủ say sẽ ."
"Ngày mai hạ triều xong, qua xoa eo cho Yên Yên."
Vân Khinh Yên mềm mại lầm bầm một câu 'Nam đức của Thần Vương lắm lắm' xong, nhanh liền chìm giấc mộng.
Hôm .
Thần Vương hạ triều liền thẳng đến biệt uyển của Vân Khinh Yên.
Đẩy cửa bước , Vân Khinh Yên đang ngủ ngon lành.
Thần Vương rón rén lên tháp.
Vừa xuống cạnh cô, giọng mềm mại lười biếng của cô vang lên.
"Đến ."
Thần Vương ôm cô từ phía .
"Ừm. Ta đến xoa eo cho Yên Yên."
Dứt lời. Bàn tay ấm áp của nhẹ nhàng xoa vòng tròn quanh eo cô.
Vân Khinh Yên nhạt nhẽo ừ một tiếng, liền híp mắt bắt đầu hưởng thụ.
Xoa xoa một hồi, tay Thần Vương bắt đầu như sắt thép kìm kẹp lấy vòng eo liễu của cô, đó hai lời nghiêng tới phủ lên môi cô.
Rất lâu , Vân Khinh Yên dùng sức đẩy , thở vẫn bình .
"Xuống ."
"Hôm nay ngươi đến đây gì? Ngươi định để ngày hai vị trưởng cưới vợ ôm eo suốt bộ quá trình ?"
Cố Thiên Diên xoay bên mép tháp, đồng thời mặc áo lót cho cô đàng hoàng.
Cùng lúc đó.
Xuân Hoa gõ nhẹ cửa phòng.
"Tiểu thư, Lãnh Quốc công cầu kiến, hiện đang đợi ở phòng khách ạ."