Thông báo
Nếu quý độc giả thấy nội dung đọc của mình bị mất chữ, nội dung lộn xộn. Xin vui lòng tải lại trang để có tiếp tục đọc. MonkeyD chân thành xin cảm ơn!

Cứu vớt phật tu là cái hắc tâm liên - 318

Cập nhật lúc: 2024-10-10 10:05:30
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pYOUfPdMO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vô Trần Sơn.

Rừng đào vẫn nở rộ như , hiện tại Hội Vạn Phật kết thúc, lệnh cấm cũng còn, lúc tu sĩ lẫn phàm nhân nối liền dứt trong rừng đào.

Người đến rừng đào chủ yếu là để cầu nhân duyên, cho nên có ít cô nương đang tuổi thanh xuân đến đây.

Các nàng tụm năm tụm ba với , ánh mắt thường xuyên sang cùng một chỗ.

Trên cây đào chỉ treo một dây vải nhân duyên, ̀ng cây một đang dựa, nọ một y phục đỏ, mặt mày tuấn tú, chỉ cần liếc mắt đã cảm giác tràn đầy phong tình, còn quyến rũ hơn cả hoa đào nở rộ trong vườn.

Nga

Chỉ là lúc , hơn cả vẻ của là luồng khí tức nguy hiểm người hắn, đó mới là nguyên nhân khiến khác dám tới gần.

Mọi chỉ thỉnh thoảng liếc mắt qua, chợt thấy giơ tay lên tháo dây vải nhân duyên đang vắt cây xuống.

Động tác mạnh đến mức cả cái cây dường như đang rung chuyển.

Đầu ngón tay quấn mấy vòng vải lụa, Cố Vọng cụp mắt hai chữ viết tấm vải:

Khanh Linh.

Chỉ hai chữ đơn giản này, còn gì khác, có nguyện vọng gì khác, cũng có yêu cầu gì khác, tựa như cái tên vải chính là thứ mà người nọ cầu.

Cố Vọng cong môi, lộ một nụ trào phúng.

Không thích ?

Ngươi thích, vì còn hao hết tâm tư tiếp cận như , thậm chí đuổi cũng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuu-vot-phat-tu-la-cai-hac-tam-lien/318.html.]

Nếu thật sự muốn bằng hữu, nàng  bám riết buông Lâm Ngân Chi, là hỏi han ân cần với Tống Đoan, cố tình lại chỉ có ?

Tiểu Quỷ Chủ… bao giờ gạt ai.

Cố Vọng siết chặt lụa đỏ đến mức đầu ngón tay trở nên trắng bệch.

Lẽ lúc đó nên , túm lấy nàng hỏi cho rõ ràng đầu đuôi chuyện.

Lúc đó Cố Vọng thậm chí còn tiến tới bóp chặt cổ nàng, buộc nàng nói những lời mà mình muốn .

cũng trong khoảnh khắc đó, ý nghĩ “nàng thích ” đột nhiên khiến hắn dừng bước, tiến tới được, đành rời .

Hắn buồn phát hiện vậy mà bản lại có chút rối rắm.

Cố Vọng chằm chằm dải lụa đỏ tay mình, màu mắt dần dần tối xuống: “Khanh Linh, ngươi dựa cái gì.”

Ngay khi tấm lụa đỏ sắp xé đứt, một tới trước mặt : “Vọng Nhi.”

Cố Vọng rũ mắt suy nghĩ, chậm rãi cất dải lụa đỏ vào, đó đáp : “Sư phụ.”

Vô Khuynh trưởng lão làm như phát hiện, chỉ : “Đi theo .”

Đến Điện Bảo Hoa rồi, Cố Vọng như thường lệ dừng bước ở cửa.

Vô Khuynh trưởng lão , đầu hỏi: “Sao ?”

 

Loading...