Nghĩ thế nào cũng cảm thấy chột , nam phụ siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m thật sự khó mà yên , giằng co một lúc lâu thì đột nhiên 'soạt' lên.
Trong tiếng hô lên kinh ngạc của , lộ vẻ trịnh trọng về phía đạo diễn Chu: "Không , đạo diễn Chu. cảm thấy vẫn nên cố gắng đóng xong cảnh , tuyệt đối thể chậm trễ thời gian của ! Xin nhờ !"
Đạo diễn Chu: "... Hả?"
Hoàn ngờ thể lời , đạo diễn Chu lập tức khiếp sợ , thoáng ngờ rằng lúc ngã, cẩn thận đập đầu .
Nếu thể lời mất trí chứ?
"Xin nhờ đạo diễn Chu, ạ." Nam phụ vặn vẹo mặt, nhịn đau giơ cánh tay của lên: "Đây là vấn đề do chính gây , thể để chịu thiệt vì . Cứ để thử xem, chỉ cần che vết thương là , ạ."
Đạo diễn Chu nghiêm mặt hung dữ: "Cậu cần gắng gượng, nào đến mức---"
Nam phụ bảo đảm thề thốt: " thật sự gắng gượng, tuy dám cam đoan sẽ phát huy cực kỳ xuất sắc nhưng tuyệt đối sẽ cản trở, cũng sẽ phụ sự kỳ vọng của ông , đạo diễn Chu!"
Đạo diễn Chu: "..."
Mọi : "..."
Tất cả cực kỳ sửng sốt: Không ngờ Tào bên ngoài vẻ là rắn rỏi, mà nội tâm cũng thật rắn rỏi!
Đã ngã thành thế vẫn còn kiên quyết đóng phim, thật là mẫu mực mà!
Hệ thống: [Hay lắm, cô dọa ?]
Úc Khả Khả cảm thấy vô tội sâu sắc: [ chỉ lòng an ủi thôi, như tiêm m.á.u gà thế, đột nhiên hưng phấn ?]
[Có điều thế lắm ?] Không đợi hệ thống trả lời, cô tiếp: [Dù thì là đàn ông mạnh mẽ thể uốn éo như rắn trườn thành công chạy trốn trở về sự đuổi g.i.ế.c của chồng , bây giờ còn thể đau ngứa đây đó.]
Úc Khả Khả: [Chỉ bảo đóng cảnh đ.á.n.h , chẳng chỉ là chút chuyện vặt thôi ?]
Mà lúc cô đang định trốn tránh trách nhiệm thì đột nhiên giọng quen thuộc truyền tới từ gần đó: "Không ngờ đến..."
Thì lúc Lộ Sùng và Trữ Tuyết cũng qua bên đây, ở bên cạnh cô.
Cô lập tức đầu thì thấy Lộ Sùng đang sang nam phụ, vẻ mặt phần khó tả.
Không nghĩ đến điều gì, sờ cằm, nhịn khó hiểu thấp giọng : "Dù thế nào Tào..."
Trữ Tuyết ở bên cạnh ho một tiếng tạm ngừng đúng lúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuu-roi-nhan-vat-phan-dien/chuong-83.html.]
Lộ Sùng thoáng dừng lời, giữ nụ điềm đạm, câu kế tiếp đột nhiên chuyển hướng: " là, giờ mới phát hiện thì hiểu lầm, Tào đúng là chăm chỉ nghiêm túc."
Úc Khả Khả: [...]
Hệ thống: [Phì.]
[ ảo giác ?] Cô thầm 'chậc' một tiếng: [Dường như hiện trường mất mặt quy mô lớn hôm qua, Lộ Sùng đột nhiên trở nên phần nịnh nọt? Hình tượng điềm đạm thận trọng ?]
Hệ thống: [Còn bình thường , đến giờ vẫn dám Trữ Tuyết.]
Úc Khả Khả: [Chột đến mức đó cơ á? Thôi , tâm trạng của đàn ông yêu đơn phương, hình như lo lo mất cũng bình thường.]
Mà lúc , rốt cuộc đạo diễn Chu hành động.
Có lẽ thấy nhờ vả , đạo diễn Chu hiểu thật sự tha thiết đóng phim, khi nhíu mày suy nghĩ một lúc lâu, ông vẫn gật đầu: "Vậy thôi, cho một cơ hội. Nếu như thì để đó tiếp."
Nam phụ lập tức thở hắt , vội vàng lời cảm ơn, vẻ như vô tình tức tốc liếc Úc Khả Khả.
Dường như thứ gì đó từ nét mặt cô nhưng vẫn chỉ thấy gương mặt híp mắt như đó.
Tâm trạng nam phụ lập tức như nghẹn .
Thật lòng mà , lúc Úc Khả Khả lên thật sự sức hút, khiến nhịn theo.
lúc , lẽ là vì trong lòng khuất tất cho nên càng gương mặt tươi càng cảm thấy ẩn chứa ý sâu xa, nhịn run da đầu.
Vì đến khi chính thức phim, dùng cố gắng lớn nhất đời , cố kìm nén cơn đau nhức, sức đóng xong cảnh đ.á.n.h trọn vẹn.
Mà cũng trùng hợp, bọn họ cảnh đ.á.n.h cũng chính là lúc nam chính phụng mệnh đến đây đuổi g.i.ế.c nam phụ đ.á.n.h cắp kiếm tiên.
Nam phụ kịp phản ứng, sắc mặt suýt nữa trực tiếp tối sầm .
thấy hối hận, ngẩng đầu phát hiện tất cả đều định vị trí , thậm chí Úc Khả Khả cũng đặc biệt tự giác chuyển băng ghế, bên cạnh đạo diễn Chu.
Dường như nhận ánh mắt của , Úc Khả Khả khẽ liếc tới. Đôi mắt hạnh trong suốt linh hoạt, càng càng vẻ sâu xa, khiến vốn thể thấu cảm xúc của cô.
Ngay đó đạo diễn Chu cầm loa lên: "Tào Khang đừng ngây nữa, chuẩn diễn ."
Nam phụ kịp từ chối: "... Được."
Được , diễn thì diễn thôi.