Trong lúc nhàm chán chờ đồ ăn lên, Úc Khả Khả vẫn luôn quan sát hề dời mắt.
Cho đến khi khẽ nhếch bờ môi mỏng, rũ mắt nâng chén lên, dửng dưng như đón lấy ánh mắt từ phía đối diện cực kỳ lộ liễu .
Hệ thống: [Cô kiềm chế chút , đừng mà dọa nhân vật phản diện.]
Sau khi nhắc nhở, rốt cuộc, Úc Khả Khả chịu kiềm chế chút.
Cô tùy ý nâng cốc nước dưa hấu lên uống một ngụm, tỏ vẻ lơ đãng tìm chủ đề: " , chuyện bôi đen gần đây ?"
Quý Cảnh Diệp trả lời, chỉ giữ im lặng đặt chén xuống, cô chăm chú.
Dường như đang suy đoán cô gì, như đang cân nhắc nên đáp lời .
"Yên tâm, ý chất vấn ." Úc Khả Khả dáng vẻ cảnh giác của chọc , đỡ cằm chậm rãi: "Chẳng qua chỉ , đó tin của đè xuống là do ?"
Quý Cảnh Diệp: ".."
Anh lạnh lùng phủ nhận: "Không liên quan đến ."
Nếu như nhớ lầm thì hình như hệ thống cho cô, việc đó là do Quý Lăng Hàn .
Cho nên giờ cô hỏi như là mượn cớ gì đó quên việc nên tìm bừa một chuyện để thế?
Úc Khả Khả: "Thì ."
"Vì đó trợ lý Ôn nhắn tin cho , còn tưởng rằng theo lời dặn dò của , đè chuyện liên quan đến xuống." Cô khẽ chớp mắt, thở thật dài: "Xem là tự đa tình ."
Quý Cảnh Diệp tỉnh bơ như , đến mí mắt cũng hề nhấc lên dù chỉ một chút.
Anh thầm nghĩ rõ ràng cô ngày tự , đúng là dễ.
Anh vốn vẫn chờ câu tiếp theo của cô, mục đích của cô là gì.
Ai ngờ cô thở dài xong đột nhiên lên tiếng nữa, thậm chí ánh mắt thờ ơ dời , ý định tiếp tục chủ đề nữa.
Quý Cảnh Diệp: "..."
Quý Cảnh Diệp Úc Khả Khả chiêu khó hiểu như lẽ thường nhịn nhíu mày, ánh mắt lơ đãng liếc qua cô.
cô những chuyện với hệ thống, cũng nữa, còn lấy điện thoại lướt tiktok.
Nhìn chằm chằm chiếc gáy mềm mại của cô, Quý Cảnh Diệp khỏi nghẹn lòng.
Cảm giác giống gợi lên hứng thú xong đột nhiên mất, nửa vời, cực kỳ khó chịu.
Rõ ràng Úc Khả Khả ở ngay mặt, nhưng bên tai và trong đầu bất ngờ yên tĩnh cực kỳ.
Trong bầu khí kỳ lạ , đường nét gương mặt Quý Cảnh Diệp căng càng lộ vẻ lạnh lùng hung dữ, đột nhiên cảm thấy quen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuu-roi-nhan-vat-phan-dien/chuong-74.html.]
... Cho nên cô đột nhiên nhắc đến chuyện , rốt cuộc là cô gì?
Không cố ý nhắc đến Quý Lăng Hàn k*ch th*ch , nhận đáp án vốn rõ thì tiếp nữa, đúng là kì lạ mà.
Quý Cảnh Diệp gõ mặt bàn, lạnh nhạt mở miệng: "Vừa cô---"
đợi hỏi dò hết lời, trong đầu đột nhiên vang lên tiếng lời bình của hệ thống: [Video chẳng hài gì cả, còn hài bằng tâm trạng của Lộ Sùng lúc .]
Úc Khả Khả: [?]
Dường như ngửi mùi dưa, cô lập tức phấn chấn : [Lộ Sùng đó, hôm nay phim với chị Trữ Tuyết ?]
Quý Cảnh Diệp lơ là: "..."
Anh tỉnh bơ giữ lời định nãy.
[Vì hôm nay lúc phim, cảm xúc của Trữ Tuyết đúng lắm nên trở về tìm Lộ Sùng nghiên cứu thảo luận .] Hệ thống cực kỳ hào hứng : [ vì bàn bạc cho nên lúc Lộ Sùng đang ôn bộ phim cũ đó của cô .]
Hệ thống: [Anh ngờ là Trữ Tuyết gõ cửa, thấy tìm thì vô thức mở cửa .]
Úc Khả Khả phảng phất đoán gì đó, nén hỏi: [Không tắt tiếng đó chứ? Bị phát hiện ?]
Hệ thống: [ đó, vốn hề tắt máy tính. Cho nên lúc Trữ Tuyết ở cửa, đúng lúc bên truyền tới tiếng động, còn đúng là lời thoại từ vai diễn kinh điển đó của cô .]
Úc Khả Khả: [Ha ha ha ha ha, đây chẳng hiện trường mất mặt quy mô lớn ? Bây giờ còn ?]
Hệ thống: [Xấu hổ đến độ cô tuyệt đối thể nào tưởng tượng đến nổi.]
[Bây giờ bọn họ đang bốn mắt , trong phòng còn ngừng truyền đến lời thoại của Trữ Tuyết, rõ mồn một luôn.] Hệ thống tiếp sóng cho cô: [Mẹ ơi, đầu tiên cảm nhận bầu khí yên lặng đến nỗi thống đây nghẹt thở, để tạm trốn lúc .]
Úc Khả Khả: [Ha ha ha ha ha cứu !]
Chỉ cần tưởng tượng hình ảnh mất mặt quy mô lớn đó, vẻ nhịn của cô sắp sửa vặn vẹo .
[À, đột nhiên hối hận hôm nay xin nghỉ chụp đại ngôn .] Úc Khả Khả giả bộ như lơ đãng lau nước mắt sắp sửa chảy từ khóe mắt, cảm thấy tiếc nuối sâu sắc: [Đáng ghét ghê, xem trực tiếp quá trời! mà sớm thì đến đây ăn cơm !]
Quý Cảnh Diêp: "..."
Anh vẫn đang Úc Khả Khả.
Chỉ thấy cô ở đối diện nhấc điện thoại, vẻ tập trung lướt tik tok, nhưng thực tế thì cô lướt lướt video đó nhiều lắm , vẫn giữ y nguyên lướt như đang một hành động qua loa.
Thậm chí một một thống chìm trong việc hóng chuyện, đến cả tầm mắt của cũng hề phát hiện .
Quý tổng nâng chén , mặt hờ hững nghĩ: Hay lắm, màn quen thuộc xuất hiện.
tin là, tối thiểu cô còn che giấu chút mặt . Hơn nữa vì vội ăn dưa, đến cơm cũng chẳng thèm ăn trực tiếp chạy .
... Anh nên ôm mong chờ gì với cái con cả.