Sau khi khám sơ bộ, phó đạo diễn chỉ sưng do đụng, những cái khác thì vấn đề gì lớn. Vì thế ông yêu cầu là tu dưỡng tính một thời gian, lấy t.h.u.ố.c mỡ về.
Không thể tiếp tục hóng chuyện, Úc Khả Khả cảm thấy phần đáng tiếc, cứ cảm thấy khó chịu do còn phấn khích hết đà hạ màn . Nhất là khi cô nghĩ đến khi qua chuyện , dưa cô thể mỗi ngày thiếu chút sắc màu thì càng nhịn tiếc nuối nhiều hơn.
hiển nhiên cô ngờ tới, việc còn kết thúc tại đây, hơn nữa còn nhanh ch.óng xuất hiện bước ngoặt.
Nguyện vọng hóng chuyện của cô trở thành sự thật .
Hệ thống: [Chắc chắn cô thể ngờ hôm nay xảy chuyện gì .]
Lúc Úc Khả Khả đang bên cạnh Trữ Tuyết ăn ké bánh ngọt.
Hôm nay đại diện của Trữ Tuyết qua đây thăm cô , còn đặc biệt mang theo bữa chiều Michelin mời cả đoàn phim thưởng thức. Hơn nữa vì Trữ Tuyết thích hai cô gái cùng đoàn phim , đại diện còn tặng thêm hai phần cho các cô.
Úc Khả Khả cực kỳ nhanh tay chụp ảnh gửi cho đại diện, uyển chuyển hàm súc tỏ nguyện vọng hy vọng đại diện tương tự.
Cho dù thể tương tự thì tối thiểu học chút ít sự dịu dàng quan tâm đối với nghệ sĩ của ?
Chị Trương đáp là uyển chuyển và hàm súc: [Lăn .]
Úc Khả Khả từ chối một cách lạnh lùng: "..." Đáng ghét, cô ăn thêm một cái bánh ngọt!
Vì cậy tất cả đang ở đó, trợ lý tiện ngăn cản quá nhiều, Úc Khả Khả lời cảm ơn với đại diện của Trữ Tuyết xong thì hề khách sáo ăn sạch bữa chiều trong sự tức giận và bất bình với đại diện của .
Lúc giọng hào hứng bừng bừng của hệ thống, cô đang ăn hoa quả mà Lê Hinh Nhụy cung phụng đẩy tới, lập tức nhai hỏi: [Có chuyện gì thế?]
[Không vì xôi hỏng bỏng của phó đạo diễn đó , tuy nhiên khi khỏi hẳn, ông phát hiện phía vẫn cảm giác nên tới phòng khám tư một chuyến ?] Hệ thống : [Lúc bác sĩ đề nghị ông khám , giờ kết quả xét nghiệm .]
Úc Khả Khả chuyện : [Không ông , chỉ vì vấn đề tâm lý nên cách nào cứng ?]
Sau hôm đó, vết thương của phó đạo diễn dần dần khỏi, tình trạng của ông lên. Bởi vì ông phát hiện dù k*ch th*ch thế nào thì dường như ông cũng mất cảm giác.
Nghĩ đến cách nào thể hiện sự oai phong của giống đực, mặt phó đạo diễn tái , tới phòng khám ngay trong đêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuu-roi-nhan-vat-phan-dien/chuong-42.html.]
khi khám mấy lượt, bác sĩ đồng cảm đưa kết luận, lẽ vì ông chướng ngại tâm lý cho nên biến thành như .
Sắc mặt lúc đó của phó đạo diễn thật sự xanh đỏ, thậm chí còn màu mè hơn cả đèn neon.
Nghe hệ thống tiếp sóng, Úc Khả Khả chỉ tiếc thể tận mắt trông thấy hình ảnh đó.
Hệ thống hỏi một đằng, trả lời một nẻo: [ cảm thấy khi cô nên mua xổ .]
Nghe thống thế, Úc Khả Khả chuyện hề đơn giản, lập tức hào hứng: [Như nào, như nào đó, mau nào.]
Hệ thống: [Ông bệnh thật .]
Úc Khả Khả vô thức hỏi theo: [Bị bệnh hả? Bệnh gì---]
Sau khi kịp phản ứng, cô suýt nữa nghẹn dưa hấu, ho khan mở to hai mắt: [Không chứ, ý là ông , ông bệnh ở phương diện đó hả?]
Hệ thống: [Đương nhiên. Ông khám về phương diện sinh sản, còn thể là phương diện nào?]
Úc Khả Khả vẫn cảm thấy tưởng tượng nổi: [Lúc chỉ thuận miệng , ngờ thật sự trúng phóc ?]
Hệ thống: [Lúc ông trong thời kỳ ủ bệnh, còn là vì bác sĩ ông yên tâm, kiểm tra diện nữa thì mới phát hiện đó.]
Úc Khả Khả: [Không là bọn họ biện pháp bảo vệ lắm , còn bệnh ?]
Hệ thống: [Hỏi , phó đạo diễn cũng hỏi đó. Bác sĩ , chỉ cần là chỗ đeo tới thì vẫn thể khả năng truyền bệnh.]
Úc Khả Khả: [... Quá ư là nó... Đợi chút, ngất mất, từ từ cho bình tĩnh chút.]
Cô thật sự sợ ngây , quả e rằng chính là dưa bùng nổ và khác thường nhất trong nhiều dưa cô từng ăn.
Cho nên, rốt cuộc là chuyện thể phát triển thành thế ?