Rõ ràng lúc phát hiện sự khác thường, vẫn mặc kệ sự khiêu khích của cô Vương.
Dù cô Vương ngang ngược vênh váo quen, dù Úc Khả Khả thì vẫn sẽ những khác.
Bởi giờ đều mắt nhắm mắt mở với hành động của cô , cũng lười để ý vấn đề nhỏ .
Ai ngờ cũng vì sơ sẩy tạo thành chuyện bản lật xe.
Nếu như cô Vương chọc đến Úc Khả Khả, cô thể hứng thú với chuyện của bọn họ ?
Giờ thì , cô tiện tay bới một cái là thật đúng là tìm hiểu một chuỗi chuyện riêng liên tiếp đang giấu giếm.
Thư ký tự dưng nhức đầu, may lúc chỉ lộ chuyện của con nhà họ Vương, còn tới mức thể cứu vãn .
Huống chi đắc tội Úc Khả Khả là hai bọn họ, lẽ đến mức liên lụy đến ông và Vương tổng.
Nghĩ , miễn cưỡng trấn tĩnh , tranh thủ để tảng đá cuối cùng lăn xuống .
Chỉ điều thư ký ngờ rằng, dù Úc Khả Khả thu tay thật, khiến chuyện trở nên quá đáng hơn.
hiển nhiên câu chuyện thoát khỏi tầm kiểm soát, nhất là tính tình của hai con nhà họ Vương , càng khó mà kiểm soát.
Vì thế, ngay lúc định đáp lời hỏi dò của Vương Tông Chính, còn kịp mở miệng thì chợt cô Vương bỗng cao giọng thét ch.ói tai: "Mẹ! Sao thể, thể như ? Rõ ràng là yêu của con, bọn con đang hẹn hò!"
Thư ký: "..."
Anh đột nhiên đầu , thấy vẻ mặt suy sụp của cô Vương thì chuyện thể nào dễ giải quyết .
Lúc bà Vương cũng hoảng hốt thể lấy bình tĩnh, ngờ lén hẹn hò lưng , hơn nữa còn là lén lút qua với thư ký.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuu-roi-nhan-vat-phan-dien/chuong-165.html.]
Tính bà vốn dễ, con gái trách móc thì lập tức giận tái mặt, bất chấp tình hình: "Con còn mặt mũi mà ? Rõ ràng là con lén hẹn hò lưng chúng , còn bắt đầu từ khi nào thế?"
Vương Thục Thiến: "Mẹ mặc kệ con bắt đầu từ khi nào , ít nhất con danh chính ngôn thuận hẹn hò, mà lén nuôi tình nhân! Hơn nữa, phụ lòng bố ?"
Bà Vương: "Vương Thục Thiến, con chuyện với như thế ? Mẹ nuôi tình nhân thì , bố con cũng ít chuyện , vấn đề là con thể hẹn hò với ?"
Vương Thục Thiến gân cổ lên to: "Sao con thể hẹn hò chứ? Con quyền tự do yêu đương, bố dựa cái gì mà ngăn cản? Con cho , còn lâu con mới cần liên hôn thương nghiệp gì đó, con chỉ thích , con kết hôn với !"
Chuyện tới nước , bà Vương cũng lười phủ nhận, nhịn lạnh: "Kết hôn với ? Không bây giờ con cũng là tình nhân của , dù cấm cản thì con cảm thấy chọn kết hôn với con thật ?"
"Mẹ, , rõ là con yêu, còn ---" Vương Thục Thiến lập tức đỏ mặt, nhịn thò tay đẩy bà một cái, chỉ bà c.ắ.n răng gào lên: "Mẹ già , lý gì mà cảm thấy sẽ chọn ! Hơn nữa, con là con gái đó, thế , thật đúng là hổ!"
Bà Vương bất ngờ kịp chuẩn đẩy qua một bên, lảo đảo vài cái mới vững .
Sau khi phản ứng kịp, bà lập tức giận dữ, vô thức giơ tay tát con gái một cái: "Vương Thục Thiến, con cái gì? Con nữa cho ? là lật trời !"
Trong cơn thịnh nộ, bà tát kiềm chế lực, phát tiếng kêu ch.ói tai.
Úc Khả Khả nhịn xuýt xoa, suýt nữa nhịn sờ mặt : [Ôi, thấy đau lắm , chắc là sưng nhỉ?]
Hệ thống: [Sưng thật đó.]
Mà Vương Thục Thiến thì cái tát cho hồ đồ.
Cô ôm lấy nửa mặt tát sưng đỏ lên, thể tin nổi , hiển nhiên là thể ngờ rằng bà sẽ ác như , vành mắt lập tức đỏ lên vô thức đến mặt thư ký, tủi phẫn nộ kéo : "Anh , em với em, rốt cuộc là chọn ai?"
Thư ký bất ngờ hết hồn cứ thế vạch trần: "..."
Vương Tông Chính mới kịp phản ứng trong cuộc trò chuyện của hai con: ?