Quý Cảnh Diệp cất giọng lạnh lùng, Úc Khả Khả nhịn chớp mắt.
Chà, giọng điệu là lạ thì .
"Hả..." Cô chớp mắt, giọng của vô tội: "Từ từ hẵng vui , nhưng giờ thế , vẻ vui lắm nhỉ?"
Cô luôn quen tránh nặng tìm nhẹ, thật sự thành thạo trong phương diện hóa giải nguy cơ, lúc cũng ngoại lệ.
Quý Cảnh Diệp mắt cô.
Chỉ thấy ánh đèn êm dịu, hàng mi dày của cô khẽ rung tựa như cánh bướm vẻ mỏng manh, càng tôn thêm sự xinh nơi đôi mắt hạnh trong vắt long lanh ánh nước vô tội .
Dường như cảm nhận bầu khí khác thường, lúc Úc Khả Khả khẽ túm tay áo, chỉ lộ đầu ngón tay, tự dưng cảm giác nhút nhát e thẹn khiến khác vô thức mềm lòng.
Úc Khả Khả: [Cậu đúng, lạ thật đó, đó chuyện gì xảy ?]
Hệ thống: [Không , mấy hôm nay vẫn luôn công tác ? Điều kì lạ duy nhất chỉ , đáng nhẽ vốn theo lịch trình ban đầu thì mấy ngày nữa mới trở về cơ, ngờ giờ về sớm.]
Úc Khả Khả: [Thế thì đúng là kì lạ, chẳng lẽ là vì công tác thuận lợi?]
Trong lúc một - một thống đang suy đoán đột nhiên thấy Quý Cảnh Diệp di chuyển.
Anh chậm rãi cởi áo khoác vest lộ áo sơ mi trắng ôm sát bên trong.
Dù cảm giác tâm trạng , Úc Khả Khả vẫn nhịn đưa mắt quyến luyến nơi eo .
Sau đó giọng truyền tới bên tai: "Đã cô , nên gì nhỉ?"
Trong giọng lạnh lùng trầm thấp thoáng vẻ nguy hiểm.
Bị chằm chằm giống như đột nhiên đối diện với một con mãnh thú cỡ lớn nào đó, Úc Khả Khả còn thể cảm nhận cơn lạnh gáy.
Cô nghĩ ngợi thăm dò hỏi: "Làm vui vẻ ?"
Quý Cảnh Diệp suýt chút nữa mấy lời nhảm quanh co của cô chọc tức bèn lạnh nhạt : "Chỉ cần trông thấy cô là vui vẻ nổi ."
Úc Khả Kha lập tức sửng sốt: "Thế nhé?"
Quý Cảnh Diệp: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuu-roi-nhan-vat-phan-dien/chuong-149.html.]
Thấy cô xong, thật sự bày tư thế sảng khoái rời .
Hơn nữa Úc Khả Khả từng kiểu chuyện vuốt râu hùm vỗ m.ô.n.g rời .
Mí mắt giật giật, lạnh nhạt : "Có chuyện gì, mau."
Úc Khả Khả dừng bước nghĩ ngợi.
Dù là bất cứ nguyên nhân nào thì hiện tại tâm trạng của Quý Cảnh Diệp đều . Bởi dù cô đưa thỉnh cầu cũng chắc đồng ý.
Nghĩ dù cũng quan trọng lắm, cùng lắm là cô một , thật phiền Quý Cảnh Diệp cũng .
Úc Khả Khả lắc đầu, đặc biệt quan tâm : "Không gì, vốn hỏi thử xem ngày thời gian . nghĩ trở về chắc là mệt lắm nên tạm thời quấy rầy nữa."
rõ ràng sự quan tâm của cô khiến đàn ông mặt cảm động.
Quý Cảnh Diệp cô chăm chú từ xuống, bầu khí xung quanh càng lúc càng nguy hiểm.
Giờ cô thấy mệt thì sẽ quấy rầy nữa, thấy cô hiểu chuyện như ?
Anh khẽ nhếch bờ môi mỏng, chậm rãi hỏi: "Cho nên trong lòng cô sớm chọn khác ?"
Ví dụ như tiểu bạch kiểm "nếu như trong giới giải trí thì thể đảm nhiệm chức trợ lý sinh hoạt" .
?
Úc Khả Khả: [? Sao giọng điệu của cứ là lạ nhỉ, cảm giác như của ?]
Hệ thống cũng chắc chắn: [Hmmm, hình như là chút.]
Úc Khả Khả: [Hơn nữa lời của , hẳn là rõ chuyện tiệc rượu ? Đợi tới đó hả?]
Hệ thống xúi giục : [Dù gan cô lớn, hỏi thử chẳng là sẽ ?]
Nghe đôi Ngọa Long - Phượng Sồ* thảo luận một lúc lâu vẫn thể nhắc đến vấn đề chính.
(*) Ngọa Long, Phượng Sồ vốn chỉ Gia Cát Lượng và Bàng Thống trong "Tam Quốc Diễn Nghĩa", đều là sự hóa của trung thành và trí tuệ, là nhân vật đại biểu cho truyền thống văn hóa Trung Quốc, với nghĩa gốc ca ngợi nhưng hiện dùng mạng rộng rãi với nghĩa chỉ đồng đội biểu hiện kém cỏi.
Đôi mắt đen của Quý Cảnh Diệp sẫm , giọng càng lộ mất kiên nhẫn: "Thế nào, trả lời ?"