Cứu Mạng! Tôi Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường Lướt Mạng, Sao Lại Biến Thành Đoàn Sủng Vạn Người Mê Thế Này? - Chương 33: Danh Nhân Uyển danh phó kỳ thực
Cập nhật lúc: 2026-05-08 00:05:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Hàn An răng ngọc khẽ c.ắ.n môi hồng, hốc mắt ửng đỏ, trông vẻ chịu ấm ức lớn, nhưng vẫn cố tỏ kiên cường, gượng .
“ phiền hai nữa.”
Nói xong liền .
Hôm nay cô mặc một chiếc váy liền áo bằng voan trắng, b.úi một kiểu tóc củ tỏi lỏng lẻo, trông giống như một cô em gái nhà bên yếu đuối.
Lại bày tư thế , đổi là ai cũng sẽ đau lòng.
Cô cho Ân Thâm cơ hội giữ cô , nên động tác cực kỳ chậm chạp, giống như bật tốc độ 0.5x .
cô mười mét , cũng thấy bất kỳ ai gọi cô .
Quay đầu , Thẩm Tiểu Diêm và Ân Thâm cãi .
“Ông chủ, chiếc hamburger nhỏ bí chế Lão Bát là một chút tâm ý của với tư cách là hàng xóm, xin ngài nhất định nhận lấy.”
“ ăn loại đồ ăn kém chất lượng .”
“Sao thể như ! Tình nghĩa giữa hàng xóm chúng ?”
“Tình nghĩa? Cô phát điên ?”
Hai coi ai gì mà tranh luận, dường như là của hai thế giới với Tống Hàn An.
Sắc mặt Tống Hàn An lập tức trở nên vô cùng khó coi, cơ mặt co giật điên cuồng, suýt chút nữa tức ngất.
Cô bao giờ phớt lờ như .
“Ân tổng!”
Cô cuối cùng kìm nén tiến lên phía , đưa bình giữ nhiệt trong tay cho Ân Thâm, c.ắ.n môi khẽ, “ hoan nghênh , nhưng món cháo là nấu suốt bốn tiếng đồng hồ mới thành, cho cơ thể, nhận lấy .”
Ân Thâm khẽ nhíu mày, nhưng vẫn nhận lấy.
Trong lòng Tống Hàn An vui mừng, ánh mắt đầy mong đợi Ân Thâm, chỉ đợi một câu của Ân Thâm, “Còn việc gì nữa ?”
“Không... việc gì nữa .”
“Được.”
Hắn xoay đóng cửa .
Tống Hàn An cùng Thẩm Tiểu Diêm ăn một cái đóng cửa mặt.
“Dù cũng là hàng xóm a, thế cũng quá lạnh lùng .” Thẩm Tiểu Diêm thất vọng lắc đầu, ôm chiếc hamburger nhỏ của rời .
Tống Hàn An một nữa phớt lờ, hận thể xông lên tát Thẩm Tiểu Diêm một trận tơi bời.
Thái độ của Ân Thâm đối với cô rõ ràng lạnh nhạt nhiều, chắc chắn đều là vì Thẩm Tiểu Diêm!
Cô tuyệt đối sẽ cho phép Thẩm Tiểu Diêm giẫm lên đầu cô .
Nghĩ đến đây, cô lấy điện thoại gọi một cuộc điện thoại, “Alo, phóng viên Hoàng, ở đây một tin độc quyền, ?”
...
Lúc Thẩm Tiểu Diêm về đến nhà, Túc Câm dọn dẹp xong tất cả thứ.
Toàn bộ biệt thự rực rỡ hẳn lên, những món đồ nhỏ linh tinh của Thẩm Tiểu Diêm bộ bày , thật sự chút hương vị của gia đình.
Cô mong đợi, “Phòng của ở ?”
“Tầng hai.”
Túc Câm dẫn cô đến căn phòng hướng nắng cảnh quan nhất tầng hai.
Nhìn căn phòng còn lớn hơn cả bộ ngôi nhà đây của cô, Thẩm Tiểu Diêm kinh ngạc.
Cửa sổ sát đất hình vòng cung khổng lồ gần như bao quát bộ phong cảnh nhất của khu biệt thự, phóng tầm mắt chính là nước hồ trong xanh thẳm, rừng cây cành lá xum xuê, cùng với bầu trời xanh mây trắng sạch sẽ sáng sủa.
Chính giữa căn phòng là một chiếc giường công chúa hình tròn màu hồng, giường bày đầy đủ các loại gấu bông và gối ôm, đệm giường càng mềm mại đến mức hoài nghi nhân sinh.
Đây quả thực còn phòng tổng thống hơn cả phòng tổng thống.
“Anh thế nào mà trong hai mươi phút ngoài, trang trí nơi sang trọng như ?”
Hơn nữa bộ căn phòng vặn chọc trúng sở thích của cô, là ảo thuật gia ?
Câu trả lời mà Túc Câm đưa khiến cô tâm phục khẩu phục, “Tiền là vạn năng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuu-mang-toi-chi-muon-lam-nguoi-qua-duong-luot-mang-sao-lai-bien-thanh-doan-sung-van-nguoi-me-the-nay/chuong-33-danh-nhan-uyen-danh-pho-ky-thuc.html.]
Nói quá đạo lý .
“Phòng của ? Mau cho tham quan tham quan!”
“Ở nhà.”
Tầm nhà thì kém xa , chỉ thể thấy bãi cỏ rộng lớn và nước hồ, thấy cảnh sắc bầu trời.
Hơn nữa cách bài trí của căn phòng cũng cực kỳ tối giản, một chiếc giường một chiếc bàn học một mặt tủ quần áo, tối giản đến mức khiến Thẩm Tiểu Diêm lầm tưởng bước một căn phòng mẫu.
“Phòng của cũng quá bình thường , hơn nữa còn nhỏ, nhường phòng ngủ chính cho ?”
“ yêu cầu gì về điều kiện chỗ ở.” Túc Câm vẻ mặt thản nhiên, “Hơn nữa sống ở tầng một đối với thuận tiện hơn một chút.”
Thẩm Tiểu Diêm một nữa cảm động đến mức bù lu bù loa.
Cô là một đứa ăn chực, nhận đãi ngộ như chủ nhân.
So với căn phòng công chúa sang trọng đó của cô, căn phòng của Túc Câm quả thực chính là phòng bảo mẫu.
Cô khảng khái sục sôi: “Túc Câm, nhất định sẽ phụ sự kỳ vọng của !”
Túc Câm buồn cô, “Cô bớt gây rắc rối cho là tạ ơn trời đất .”
“Đảm bảo thành nhiệm vụ!”
“Được , mấy ngày nữa là đoàn , mấy ngày nay cô nghỉ ngơi cho . bữa tối, hôm nay ăn móng giò nướng.”
“Móng giò nướng?!” Thẩm Tiểu Diêm kích động đến mức hoan hô tại chỗ.
Nhìn Túc Câm cực kỳ thành thạo bước bếp đeo tạp dề, Thẩm Tiểu Diêm nhịn cảm thán, “ là đàn ông a, ai mà con dâu , thì đúng là hưởng phúc .”
Trong thời gian Túc Câm nấu cơm, cô cũng nhàn rỗi, đeo chiếc túi xách nhỏ chuẩn dạo xung quanh một vòng.
Nghe trong khu biệt thự khu sinh hoạt cộng đồng dành riêng cho chủ sở hữu sử dụng, cũng gì khác biệt so với bên ngoài.
Dù cũng là một minh tinh, cô vẫn tự giác đội mũ và đeo khẩu trang.
Kết quả đến khu cộng đồng mới phát hiện, hành vi của cô tự luyến đến mức nào.
“Vãi nồi! Người đó hình như mấy ngày từng thấy báo, là vận động viên quần vợt giành chức vô địch thế giới!”
“Người đàn ông đó là giàu nhất thế giới ?! sống cùng một khu dân cư với giàu nhất thế giới?!”
“Vãi nồi siêu quốc tế!”
Dường như tất cả những nổi tiếng thế giới đều tụ tập ở khu cộng đồng , tất cả đều cực kỳ thản nhiên, hề che đậy, giống như một bình thường thư giãn mua sắm.
Chỉ cô, một tiểu hồ già tuyến mười tám, đội mũ đeo khẩu trang vũ trang đầy đủ, như bài diện lớn lắm .
Thẩm Tiểu Diêm lập tức chột đến mức chỗ chui xuống đất.
“Phần mất mặt hôm nay đạt thành.”
Cô lặng lẽ tháo mũ và khẩu trang xuống, bước siêu thị của khu cộng đồng.
Vốn dĩ tùy tiện mua chút đồ trong siêu thị, nhưng khi cô thấy giá niêm yết của một quả táo đều là 988, phá vỡ phòng tuyến .
mua đồ mà ngoài, sợ coi là kẻ trộm.
Đang lúc cô vô cùng xoắn xuýt, đột nhiên thấy một bóng lưng quen thuộc, lập tức vui mừng, “Ông chủ!”
Bóng lưng cao lớn đó chấn động mạnh, đó bước chân như bay về phía .
Thẩm Tiểu Diêm buộc c.h.ặ.t dây giày đuổi theo một mạch, cuối cùng cũng đuổi kịp lúc đối phương đến quầy thu ngân.
“Ông chủ, tự ngoài mua đồ a? Mua nhiều đồ thế chắc nặng lắm nhỉ? Để xách giúp !”
Khóe miệng Ân Thâm co giật, “Cô thể coi như quen .”
“Như ! Ông chủ chính là cha cơm áo của , nếu đường thấy ông chủ mà chào hỏi một tiếng, lương tâm của sẽ c.ắ.n rứt!”
Thẩm Tiểu Diêm , còn vô cùng ân cần giúp Ân Thâm chuyển đồ trong xe đẩy lên quầy thu ngân.
Trên mặt lộ nụ tà ác.
Như thì cần vì siêu thị mua đồ mà lương tâm c.ắ.n rứt nữa .
Cô đúng là cơ trí a.