Cứu Mạng! Tôi Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường Lướt Mạng, Sao Lại Biến Thành Đoàn Sủng Vạn Người Mê Thế Này? - Chương 173: Khống Chế Dục Ngày Càng Mạnh

Cập nhật lúc: 2026-05-08 00:11:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Cô cảm thấy trò chơi ấu trĩ thể gây tổn thương gì cho ? Nực hết sức."

 

Ân Thâm lạnh một tiếng, cực kỳ khinh thường.

 

Thẩm Tiểu Diêm đời từng thấy nào cứng miệng như .

 

Thế là cô tương kế tựu kế: "Vậy chúng chơi đại bài chùy siêu cấp vô địch , giống như trò chơi ấu trĩ đó, sếp ngài chắc chắn sẽ sợ !"

 

"Đại bài chùy là cái gì."

 

Ân Thâm hiển nhiên vẫn ý thức tính nghiêm trọng của sự việc.

 

Cho đến khi Túc Câm chỉ về phía công trình kiến trúc cỡ lớn đang điên cuồng lộn nhào trung ở cách đó xa.

 

Ân Thâm rơi trầm mặc.

 

Đây là thiết vui chơi?

 

Không máy giặt l.ồ.ng ngang?

 

Tiếng ngâm xướng như ác quỷ của Thẩm Tiểu Diêm vang lên bên tai : "Không chứ chứ, sếp ngài sẽ ngay cả cái cũng sợ chứ? ba tuổi sợ cái ."

 

"..."

 

Hắn nhíu mày, cảm thấy hình tượng của đe dọa.

 

Ngay cả thứ Thẩm Tiểu Diêm cũng sợ, thể sợ ?

 

"Ai sợ?"

 

"Vậy chơi ?"

 

"Đi."

 

Thẩm Tiểu Diêm lộ nụ đắc ý, âm thầm đập tay với Túc Câm một cái.

 

Khích tướng pháp đối với Ân Thâm cũng quá dễ dùng !

 

Bọn họ tới khu vực đại bài chùy, sự sắp xếp của nhân viên công tác, tất cả ngay ngắn và cài khóa an .

 

Tâm trạng của ba khác .

 

Túc Câm thì bình tĩnh như nước chút gợn sóng, tất cả các thiết ở đây đối với đều chỉ là trò trẻ con, dù thì s.ú.n.g thật đạn thật cũng thử qua .

 

Thẩm Tiểu Diêm thì căng thẳng kích động, mặc dù chút sợ hãi nhưng nhiều hơn là mong đợi, dù thì trong nhận thức của cô, đến công viên giải trí chơi trò chơi kích thích thì bằng như đến .

 

Còn về Ân Thâm.

 

Cả thẳng tắp, đầu ngón tay nhịn nắm c.h.ặ.t khóa an , đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t trắng bệch, trán dần dần rịn những giọt mồ hôi lấm tấm.

 

Cho dù trong tình huống như , miệng vẫn cứng: "Cũng chỉ đến thế mà thôi."

 

"Ừm, biện pháp an ở đây đều , sẽ thật sự nguy hiểm, suy cho cùng cũng chỉ là một quá trình kích thích thần kinh." Túc Câm bình tĩnh bày tỏ.

 

Ân Thâm nhướng mày, hiếm khi tán thành lời của Túc Câm.

 

Quả thực, gì đáng sợ cả.

 

Cho nên cần sợ...

 

Vèo ——

 

Đại bài chùy đột nhiên b.ắ.n .

 

Với tốc độ thể cản phá lao thẳng lên trời, đó giống như lên cơn co giật bắt đầu điên cuồng lắc lư.

 

"A a a a a a a a a!!"

 

Tóc của Thẩm Tiểu Diêm giống như bạch tuộc bay múa đầy trời, bạch bạch bạch vỗ mặt Túc Câm.

 

Túc Câm vẫn mặt cảm xúc bình tĩnh như lúc ban đầu, đưa tay ấn c.h.ặ.t mu bàn tay cô: "Đừng sợ."

 

"..." Cô há miệng định chuyện, gió liền ùa một mạch miệng cô: "Ú ớ ú ớ ú ớ..."

 

Điều khiến cô cảm thấy kỳ lạ là, bên vô cùng yên tĩnh.

 

Ân Thâm la hét? Chuyện đúng nha?

 

Cô tranh thủ đầu một cái.

 

Ân Thâm thẳng tắp, ngay ngắn, nhúc nhích, ngất xỉu .

 

Chiếc cà vạt màu hồng lẳng lơ gió thổi bay, giống như lên cơn co giật bạch bạch quất mặt .

 

Cho dù như cũng thể đ.á.n.h thức .

 

Ngất đủ c.h.ế.t.

 

Ba dọc khu vực đại bài chùy, lúc là hai dọc một ngang.

 

Ân Thâm nhân viên công tác dùng cáng khiêng .

 

Mạc Tây trốn trong bụi cỏ bên cạnh chứng kiến tất cả vỗ một cái lên trán, đau khổ gào thét: "Thất sách , nên chọn địa điểm là công viên giải trí."

 

Anh quên mất Ân tổng là ngoài cứng trong mềm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuu-mang-toi-chi-muon-lam-nguoi-qua-duong-luot-mang-sao-lai-bien-thanh-doan-sung-van-nguoi-me-the-nay/chuong-173-khong-che-duc-ngay-cang-manh.html.]

Trơ mắt cách đó xa chỉ còn hai Thẩm Tiểu Diêm và Túc Câm, lập tức cảm giác nguy cơ.

 

Không , thể để tình địch của Ân tổng ở riêng với Thẩm tiểu thư.

 

Anh đóng vai một cái bóng đèn hợp cách !

 

Nghĩ đến đây, chui khỏi bụi cỏ chạy như bay, còn kịp tới gần hai , hai bóng đen bay v.út nhào lộn xuống đất.

 

"Gào!"

 

Một đầu đập xuống sàn nhà, đầu óc ong ong.

 

Đè lên là một con ch.ó cỏ và một con kền kền.

 

Mặc dù mặc đồ thú bông, thủ cũng vô cùng linh hoạt.

 

Chó cỏ: " quan sát tiểu t.ử lâu , đoán sai thì, chắc là yểm trợ của Ân Thâm."

 

Kền kền: "Không thể để phá hỏng buổi hẹn hò của con trai em của ."

 

Chó cỏ: "Hiểu lão đại, để lặng lẽ một tiếng động xử lý ."

 

Mạc Tây: "?!!"

 

Mạc Tây: "Đừng mà!!!"

 

Một tiếng hét t.h.ả.m thiết x.é to.ạc bầu trời, kinh động chim ch.óc cây bay tán loạn.

 

Thẩm Tiểu Diêm khó hiểu ngẩng đầu : "Túc Câm, thấy âm thanh gì ?"

 

"Ừm..."

 

Giác quan của sát thủ khác với thường, đừng , từ , thu hết những động tĩnh ở đằng xa trong mắt.

 

Đương nhiên cũng thấy bộ quá trình hành hung của ch.ó cỏ và kền kền.

 

Thế là trả lời như thế : "Chắc là ảo giác."

 

"Đoán chừng là chơi xong đại bài chùy đầu óc cuồng, ảo thính cũng xuất hiện ." Thẩm Tiểu Diêm gõ gõ đầu ý đồ tỉnh táo .

 

" Lão Âm Bỉ thật sự buồn a, rõ ràng sợ hãi nhưng vẫn cứng miệng thừa nhận, phim ma cũng , cũng khá hài hước, ha ha ha ha ha..."

 

"Có thể là tôn nghiêm của đàn ông?" Túc Câm thử thấu hiểu.

 

thì, cũng quá hiểu tại Ân Thâm sợ những thứ .

 

" chúng thật sự cần quản ? Mặc dù là dọa ngất, nhưng sắc mặt thoạt kém, là chúng tới phòng y tế xem ?"

 

"Cho nên rõ ràng sợ những thứ tại vẫn chọn team building ở công viên giải trí chứ, còn mặc một bộ vest màu hồng, quá lẳng lơ ."

 

"Thực nhả rãnh, nhưng nhịn ."

 

"Nói mới nhớ đứa trẻ đ.â.m kem mà cũng so đo, còn tưởng sẽ tang tâm bệnh cuồng đến mức bắt đứa trẻ đền tiền chứ."

 

"Anh cảm thấy đổi ?"

 

Lạch cạch lạch cạch một tràng dài, nhận chút phản hồi nào.

 

nhịn dừng bước, nghi hoặc đầu : "Túc Câm?"

 

Bất ngờ đối diện với đôi mắt đen sâu thấy đáy như đầm nước của .

 

Nhất thời ngẩn ngơ.

 

Trong ánh mắt một tia bi thương che giấu , kéo theo cảm xúc của cô cũng lay động.

 

"Rõ ràng là ở cùng , em luôn nhắc tới ."

 

Anh từ từ rũ mắt xuống, khóe môi nhếch lên một độ cong giống như tự giễu.

 

Trong lòng Thẩm Tiểu Diêm chấn động, chợt một loại cảm giác nên lời.

 

Cô vẫn là đầu tiên thấy Túc Câm lộ vẻ mặt như .

 

Giống như một bức tranh thơ tịch liêu bi thu, nhuộm đẫm nỗi sầu muộn nhàn nhạt thể phớt lờ.

 

Cô nhất thời nghẹn ngào nên lời, nên cái gì.

 

Rõ ràng xảy chuyện gì, mạc danh một loại cảm giác tội như sai chuyện.

 

"Cái đó... ghét Ân Thâm ? nhắc tới vui ? Vậy nhắc tới nữa, đừng buồn nha..."

 

Cô luống cuống tay chân an ủi, .

 

Nhìn thấy vẻ mặt luống cuống của cô, nhịn sửng sốt một chút.

 

Anh đang lo lắng cái gì chứ.

 

Cho dù là vẻ mặt lời của cô, đều đủ để chứng minh cô quan tâm hơn.

 

Thường xuyên nhắc tới Ân Thâm chắc chỉ là cảm thấy thú vị, hẹp hòi so đo những thứ .

 

Anh rốt cuộc ...

 

Dục vọng khống chế đối với cô ngày càng mạnh .

 

 

Loading...