Cứu Mạng! Ta Là Phản Diện Dưới Trướng Long Ngạo Thiên - Chương 110

Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:13:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tiện thể, đây cũng là chuyện có lợi cho nhị sư muội Chúc Trường Thù.”

 

Tiến giai có tâm ma, đối với tu sĩ mà nói là bớt rất nhiều nguy hiểm, đối với nàng tự nhiên là chuyện tốt.

 

Trong lòng đều yên tâm cho cả hai sư muội, liền thấy ấu tặc cuối cùng cũng dừng lại, có lẽ là vì ma niệm quá đỗi ngon lành, nàng còn nhịn được liếm liếm ngón tay, dáng vẻ thật sự rất ngon.

 

Sở Hành Vân thương xót tiểu sư muội nhà mình ăn một bữa cơm mà thèm đến mức liếm ngón tay, đây rõ ̀ng là ăn đủ mà!

 

Thấy Chúc Trường Thù vẫn đang tiến giai cũng tiếp tục quấy rầy, hắn lại bế đại công thần về, vừa về, liền thấy Ngu tông chủ đang ngơ ngác bên cạnh còn có một nam tử áo đen mũi xanh mặt sưng, cũng đang ngơ ngác.

 

A Niếp sáng sớm tinh mơ mặt cứ như mở tiệm nước tương, xanh thì sưng, rõ ̀ng là vừa bị đánh cho một trận tơi bời.

 

Coó điều cho dù là trận đánh tơi bời cũng thể mang lại cho hắn sự chấn động lúc này.

 

Hắc long ánh mắt phức ̣p nhìn ấu tặc vẫn đang bép bép miệng hồi tưởng lại ma niệm.

 

“Ma tổ cao."

 

Hắn thật càng muốn hỏi, tiểu ma đầu này có phải là khắc tinh của ma đầu ?

 

Ăn xong ma khí lại ăn ma niệm, ̀ môn như vậy, cho dù Ngao Thanh nói với hắn vạn lần “ có chuyện gì", thì cũng phải để người dám tin chứ!

 

Ma tổ cao, ai thấy mà phải kính trọng gọi một tiếng ma đầu đại nhân?

 

“Ngon lắm phải ?"

 

Hắn chua chát hỏi, “Ngon hơn phải ?"

 

Đứa tiểu ma đầu có lương tâm này đào hoa lắm, ăn ma niệm rồi, thì còn nhớ đến hắn nữa?

 

“Đều thích."

 

Ấu tặc thấy hắn ghen rồi, vội vàng dốc sức so sánh một chút, biểu thị thâấy họ đều ngon cả.

 

A Niếp tức khắc ̣n lời.

 

Nghe câu trả lời này cũng biết có nên vui ...

 

Hắn sờ sờ những vết thương lớn nhỏ mặt mình hôm qua bị Ngao Thanh đánh cho.

 

Trên mặt rất đau, trong lòng nhịn được mắng chửi thầm, nhưng hắn dẫu cũng dám nói lung tung nữa...

 

Thật ấu tặc ăn no, thích ăn ma niệm ma khí loại này, với con hắc long gan to bằng trời mà nói, tu chân giới này thật có một nơi hợp với nàng nhất.

 

Đó chính là quê nhà của nàng - thượng cổ thần ma tủng.

 

Cái đó, trong thần ma tủng oán niệm thi khí bức người, ma niệm cuồn cuộn, người bên cạnh tránh còn kịp, thần ma tủng đã trở thành mối hiểm họa của tu chân giới.

 

Vì thần ma tủng đó bắt đầu ngưng kết ác niệm, bên trong có ma vật đáng sợ sinh , mà những thứ đáng sợ này đang từ từ lan rộng phía tây tu chân giới.

 

Nếu phải vì thần ma tủng bắt đầu lan rộng ngoài, có nguy cơ ảnh hưởng đến toàn bộ tu chân giới, thì Đại Diễn đế tôn cũng đem cả hoàng triều đặt ở phía tây, ́ch canh giữ thần ma tủng.

 

Nhìn Ngu U U một miếng có thể ăn nhiều thứ như vậy, thật đến thần ma tủng tìm đồ ăn là đôi bên cùng có lợi.

 

Bé có nhà hàng, tu chân giới có được sự an toàn, tất nhiên là đôi bên cùng có lợi.

 

hắc long lời đến đều môi, lại là lần đầu tiên thể vô tâm vô tứ nhăắc đến.

 

Trước tiếp xúc nhiều, hắn còn có thể bảo ấu tặc là một tiểu ma đầu, bảo nàng đáng sợ.

 

nay... hắn cũng nguyện ý để nàng mạo hiểm với nguy cơ bị thần ma tủng ô nhiễm, để đến nơi nguy hiểm đó.

 

Vạn nhất, vạn nhất ma niệm trong thần ma tủng là thứ ấu tặc cũng thể kháng cự thì ?

 

Thì ... thật lòng trân trọng một người, là nỡ chỉ vì muốn đạt được một chút “có khả năng" mà đem nàng mạo hiểm.

 

A Niếp - kẻ từng ỷ vào mình đã là Thiên Ma giai, lại là Long tộc nhục cường hãn mà xông sâu vào thần ma tủng, suýt chút nữa đã lật thuyền lớn trong thần ma tủng liền ngậm chặt miệng.

 

Tiểu gia hỏa đã nằm vai đại sư nhà mình quan tâm nhìn tình hình tiến giai của nhị sư tỷ nhà mình, còn rất có kinh nghiệm chỉ trỏ nói:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuu-mang-ta-la-phan-dien-duoi-truong-long-ngao-thien/chuong-110.html.]

“Lâu thật!"

 

Đại sư nhà nàng tiến giai Đại Thừa liền dùng mười ngày, nhị sư tỷ chắc cũng sẽ rất lâu, Ngu tông chủ thấy nàng có kinh nghiệm như vậy, cười hà hà .

 

“Có điều sự cầu cứu của chị em Tôn gia..."

 

Ông do dự một chút.

 

“Cầu cứu?"

 

Sở Hành Vân vẫn biết chuyện này, quan tâm hỏi:

 

“Tôn gia lại làm vậy?"

 

Liên quan đến Tôn tổ tổ, tai của ấu tặc cũng dựng đứng lên.

 

“Con có còn nhớ Tôn gia có một đôi chị em tư chất cực tốt ?"

 

Tôn đạo quân và tiền tông chủ qua lại thiết, tất nhiên cũng dẫn theo vãn bối gia tộc mình yêu thích đến Thái Cổ tông làm khách.

 

Nghe vậy Sở Hành Vân liền nói:

 

“Đệ tử tất nhiên là nhớ.

 

Tôn đạo quân cực kỳ yêu quý họ, bảo họ là trụ cột này của Tôn thị."

 

Đôi chị em đó là hậu bối mà Tôn đạo quân yêu quý nhất.

 

Người chị con đường kiếm tu cực có thiên phú, người em trai còn lợi hại hơn, là thiên sinh kiếm cốt hiếm có.

 

Thiên sinh kiếm cốt là kiếm tu bẩm sinh, cảm ngộ kiếm đạo cư như hít thở uống nước vậy, dễ dàng nhân kiếm hợp nhất nhất, trực thông đại đạo, ở việc tu luyện kiếm đạo thể nghiệm một ngày ngàn dặm nói, hơn nữa còn có thể tự mình thông hiểu các loại kiếm quyết, là hạt giống kiếm tu bẩm sinh.

 

Tôn đạo quân chính là thiên sinh kiếm cốt, mặc dù tu vi dừng lại ở Đại Thừa, nhưng có thể phi kiếm đối kháng với Tiên giai, chiến lực mạnh mẽ nổi tiếng khắp tu chân giới.

 

Đứa em trai trong số hai chị em chính là thiên sinh kiếm cốt duy nhất trong mấy trăm năm qua của Tôn gia Tôn đạo quân, từ nhỏ đã tinh thông kiếm đạo, Tôn đạo quân yêu quý kể xiết.

 

“Ôn Thế muốn cưới chính là người chị ."

 

Ngu tông chủ liền thở dài một tiếng nói.

 

Sở Hành Vân khỏi nhíu mày.

 

“Đệ tử nhớ Tôn đạo quân từng nói qua, hai chị em này kiếm đạo đều có thiên phú, ̣nh để họ lúc thiếu niên liền phân tâm thành , hơn nữa..."

 

Hơn nữa Ôn Thế đã bao nhiêu tuổi rồi?

 

Người chị trong số hai chị em tính cũng chẳng qua mới ba bốn mươi tuổi, đây ở tu chân giới coi như vừa mới trưởng thành, tuổi ́c chênh lệch lớn nói, hắn khẽ nói:

 

“Hai chị em đó và đệ tử cũng phải là người lạ, đều là tính cách cực kỳ chuyên tâm tu luyện."

 

“Chính là lời này.

 

Tôn thị lấy đứa em trai đang bế tử quan của nàng uy hiếp, chị nàng bây giờ cũng bị giữ lại ở Tôn thị, đợi thành ."

 

Bế tử quan là tu luyện nguy hiểm nhất, đánh cược chính là tu luyện cô độc và xung kích bình cảnh, một khi bị làm phiền phải linh mạch sụp đổ thì cũng là ̣i chỗ tử vong.

 

Tính mạng của em trai bị nắm trong tay người khác, người chị chỉ có thể thỏa hiệp.

 

“Ôn gia biết chuyện này?"

 

“Người cô gái nhỏ có nguyện ý thành với hắn chính hắn biết ?"

 

Chuyện này là chuyện rất chính phái, Ngu tông chủ khó tránh khỏi vui, nhíu mày nói:

 

“Ôn Thế ngày càng gì.

 

Cũng may Tôn gia tuy canh giữ nghiêm ngặt đến mấy, cũng để hai chị em tìm được cơ hội truyền tin cho cầu cứu.

 

Trách được chịu đón Tôn thúc về gia tộc, hóa cũng là sợ chúng đưa Tôn thúc sang đó biết chuyện này, làm chủ cho hai đứa nhỏ ."

 

 

Loading...